Sau Khi Nam Chính Truyện Ngôn Tình Xưa Phá Sản

Chương 10

Trước Sau

break

Cô không quan tâm mai sau sẽ thế nào, kết thúc có thảm thiết như những gì trong sách viết hay không, bây giờ cô chỉ muốn để lại một dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời Hạ Giác Hành mà thôi.

Ngón tay của người ngoài lần đầu chạm vào nơi bí ẩn của thiếu nữ, đầu ngón tay lành lạnh tách mở mép cánh hoa, chạm vào nơi được thịt mềm và nước ấm bao bọc, vuốt ve lên xuống ở chỗ mép thịt ướt sũng.

Thân thể của Trọng Giang nhũn ra như chi chi, tay chân của cô tê dại khác thường như thể đang được đặt lên một chỗ nhẹ nhàng bồng bềnh nào đó, không có điểm tựa.

“Cậu ổn chứ?” Hạ Giác Hành hỏi cô.

Tiếng rêи ɾỉ ngắt quãng đáp lại anh.

Hạ Giác Hành cúi đầu hôn lên trán Trọng Giang, anh khen: “Bé cưng giỏi lắm.”

Trọng Giang sắp không kiểm soát được thân thể và biểu cảm trên mặt mình rồi, tinh thần của cô đã bị động tác và lời nói của Hạ Giác Hành ȶᏂασ túng, cô chỉ biết tuân theo ham muốn nguyên thủy nhất của cơ thể.

“Ngứa...” Trọng Giang khép chặt hai chân, kẹp chặt lấy bàn tay Hạ Giác Hành với vẻ đê mê và dựa dẫm.

Ngón tay của Hạ Giác Hành chầm chậm đi vào lối hẹp, thịt mềm ướt át trơn nhầy bị đẩy vào sâu hơn, anh chầm chậm gập cong ngón tay, nhớ đến câu nói “sao lại khít đến thế” của Trọng Giang mà anh vừa nghe được trước đó không lâu.

Đúng là cô... rất khít.

Một đóa hoa thịt mềm mại chật khít đến thế mà có thể chứa được anh thật ư?

Động thịt co rút, mυ"ŧ lấy ngón tay của Hạ Giác Hành. Đôi tay của Trọng Giang choàng qua người Hạ Giác Hành có thể cảm nhận được cơ bắp căng cứng của anh, cô khẽ chớp mắt, mồ hôi lăn xuống theo hàng mi cho cô một cảm giác cay xót.

Nhiệt độ trong căn gác thấp nóng đến nỗi chân tóc cô ướt đẫm mồ hôi, không khí bị hương vị dâm dục bao trùm.

Hoặc có lẽ vốn dĩ cô rất ngọt ngào.

Trọng Giang tựa vào vai Hạ Giác Hành, bỗng dưng cô nói: “Tôi thích cậu”

Nhịp thở của Hạ Giác Hành bỗng chốc dồn dập không đều, thiếu nữ ngồi trong lòng anh lại thốt ra ba chữ “tôi thích cậu” với giọng điệu biếng nhác xen lẫn ý cười vui thích.

Trọng Giang ngồi trên người Hạ Giác Hành, váy của cô đã lỏng lẻo, xộc xệch trượt xuống đến tận eo.

Cô ngồi thẳng lưng, giơ tay chạm vào gáy Hạ Giác Hành rồi giữ chặt.

Những va chạm mềm nhẹ càng khiến thân thể của Hạ Giác Hành hưng phấn hơn, thứ bên dưới gần như chĩa thẳng vào đùi Trọng Giang, sẽ tiến công bất kỳ lúc nào.

“Um.....”

Khi tiếng thở dốc của Trọng Giang vang lên, cô mò mẫm giữa đống đồ chơi tìиɧ ɖu͙© mà Hạ Giác Hành còn chưa dọn xong, lấy một chiếc bao cao su ra.

Cơ bắp trên người Hạ Giác Hành căng cứng vì anh ra sức, ngón tay của Trọng Giang lướt qua sau cổ và vai anh, cô chầm chậm ngồi xuống. Tư thế gần như giống hệt đêm đó.

Gậy thịt to lớn chậm rãi đi vào miệng thịt nhỏ, sau đó lại được lối vào chật hẹp nuốt từ từ. Gương mặt của Trọng Giang nóng ran, cô vịn lên vai Hạ Giác Hành ngắm nghía anh dưới ánh đèn, nhìn ánh mắt ngọt ngào như rót mật kia.

Cô đang bị anh nhìn chăm chú.

Cứ thế, nước mắt của Trọng Giang tuôn trào không cách nào kìm nén, đồng thời động thịt đang bao bọc và mυ"ŧ lấy Hạ Giác Hành cũng bắt đầu phun ra một luồng chất lỏng ấm nóng ướt át, xối vào gậy thịt chỉ mới đi vào không đến một phần ba.

Trọng Giang nhìn thấy vẻ sung sướиɠ và đau đớn hiện lên trên gương mặt mà mình thầm thương trộm nhớ, cô chỉ thấy lòng vui mừng quá đỗi.

Hạ Giác Hành vươn tay giữ lấy eo Trọng Giang, không biết là để ổn định cơ thể cô hay là không cho cô rời khỏi. Cũng chỉ có những giây phút này, Trọng Giang mới mơ hồ cảm giác mình được anh yêu thương, anh cần mình.

âʍ đa͙σ cố gượng nuốt lấy vật lạ, vách thịt mềm nỗ lực bao bọc lấy gậy thịt, Trọng Giang như có thể thấy được hình dạng cậu bé của anh ở bụng mình.

Chẳng biết từ khi nào, Hạ Giác Hành đã nắm tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

“Đau không?”

Vì tìиɧ ɖu͙© dâng trào nên giờ đây, trong đôi mắt luôn có vẻ lạnh nhạt khó gần xưa kia đã trở nên dịu dàng quyến luyến. Trọng Giang lại xúc động muốn khóc, cô lắc đầu nguầy nguậy, sợ chỉ vừa nói chuyện sẽ bị phát hiện tiếng nức nở nghẹn ngào.

Gậy thịt chầm chậm rút ra rồi đi vào cơ thể Trọng Giang, Hạ Giác Hành cũng dịu dàng nhường nhịn cô nên ngoài cảm giác bị đầy bụng trong những giây phút đầu tiên, chẳng mấy chốc là Trọng Giang đã bị cắn nuốt bởi cảm giác đê mê sung sướиɠ đến tận dây thần kinh vì bị làm đến điểm G.

Gậy thịt to lớn thô dài kéo căng những nếp nhăn nhỏ bé trong lối vào chật hẹp khiến mép thịt bị mở rộng, căng thành hình tròn. Chỉ qua một lớp màng mỏng, gân xanh va chạm vào nơi chưa từng có ai đặt chân đến. Trọng Giang nhắm mắt lại, cô muốn nhấn chìm chính mình trong cơn vui thích khôn cùng này.

Hạ Giác Hành vuốt ve tấm lưng trần của cô, khẽ hôn lên bên cổ trắng sứ.

Chuyện phòng the kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn cả những gì anh tưởng tượng này cũng làm khiến anh khó có thể kiềm chế được bản thân, anh chỉ muốn đâm sầm vào trong người cô, mạnh hơn, nhanh hơn. Chẳng cần hướng dẫn, anh cũng có thể vỗ về cơ thể thiếu nữ, mà gậy thịt lại va chạm thật mạnh vào điểm G một cách vô tình.

Hai chân Trọng Giang căng cứng, ngón chân co quắp, thân thể cô uốn cong, vô thức muốn chạy trốn.

Bàn tay vốn đặt lên vai Trọng Giang lại nhẹ nhàng trượt xuống giữ lấy eo cô, Hạ Giác Hành ngẩng đầu nhìn cô: “Bây giờ cậu mới muốn chạy, không thấy muộn rồi sao?”

Thân thể của Trọng Giang mệt nhoài, đến mức cô dồn toàn bộ trọng lượng của mình lên Hạ Giác Hành khiến cây gậy thịt kia đi vào sâu hơn, thậm chí là sắp đâm vào tử ©υиɠ của cô.

“A, ha... nhẹ chút...” Trọng Giang không hề sĩ diện trong chuyện này, giọng điệu vừa nghẹn ngào lại như vừa nũng nịu: “Xin cậu đấy.”

Hạ Giác Hành hôn lên môi cô, môi lưỡi vụng về quấn quýt lấy nhau, tiếng kêu của cô cũng dần trở nên mơ hồ không rõ.

Tiếng khóc nghèn nghẹn bị chặn lại cùng với sự xâm phạm không thể chịu nổi đang diễn ra bên dưới cơ thể làm cho Trọng Giang thấy ấm ức, cô nhìn Hạ Giác Hành với ánh mắt ướt sũng và đáng thương, đừng hòng mong được anh tha cho.

Nụ hôn nhẹ bẫng như lông hồng rơi xuống cổ Trọng Giang, Hạ Giác Hành nhìn cô với vẻ xin lỗi rồi nói: “Xin lỗi cậu, nhưng trong tình cảnh này thì... sự van xin chỉ sẽ càng khiến người ta thấy hưng phấn hơn mà thôi.”

Anh nói dứt lời, những cú va chạm nhẹ nhàng bị thay thế bởi giông tố mịt mù đùng đùng ập tới, tốc độ đưa đẩy trở nên nhanh hơn khiến Trọng Giang bỗng thấy khủng hoảng mất kiểm soát.

Bỗng dưng bụng dưới của cô căng chặt, một dòng nước ấm nóng đột nhiên trào ra từ sâu trong đường hầm, phun lên đầu nấm. Động thịt co rút kịch liệt, nó nhạy cảm đến nỗi chỉ cần chạm nhẹ là sẽ buông vũ khí đầu hàng ngay tức khắc.

Nhưng vì bản năng, thân thể vẫn còn bịn rịn chưa muốn rời, như thể muốn hòa tan xương cốt và da thịt vào nhau. Từng tế bào trên thân người đều gào thét giữa làn sóng nhục dục, đổ sụp xuống thành thủy triều cuồn cuộn không dút.

Chẳng biết đã qua bao lâu, Trọng Giang mới dần dần hoàn hồn sau dư vị cao trào, cô chạm tay vào lồng ngực cảm nhận nhịp tim của mình, thầm nghĩ, hóa ra là mình còn sống.

Trọng Giang khẽ nhúc nhích dựa vào người Hạ Giác Hành với tư thế khác, cô cúi đầu hỏi anh: “Cậu thấy thế nào?”

Hạ Giác Hành hoàn hồn: “Cái gì thế nào?”

“Tôi đó, tôi thế nào?” Trọng Giang vươn ngón tay chọc vào người anh, cô kề sát vào tai anh: “Thì... cậu làm tôi như vậy, có thấy thích không? Có sướиɠ không?”

Hạ Giác Hành chỉ muốn xin cô đừng nói nữa.

Có thể nói là ở mặt này, Trọng Giang không hề có cảm giác xấu hổ, Hạ Giác Hành càng á khẩu, tai anh đỏ ửng thì cô lại càng phấn chấn hơn.

“Này, tôi hỏi cậu đó, cậu ngủ với tôi xong mà không có phản ứng gì vậy, cậu không thấy sướиɠ hả? Có muốn thử... á!”

Hạ Giác Hành không tài nào nhịn được nữa: “Hay là chúng ta làm thêm một lần nhé?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc