Sau Khi Nam Chính Truyện Ngôn Tình Xưa Phá Sản

Chương 11

Trước Sau

break

Không ngoài dự đoán, ngày hôm sau cả hai đều dậy muộn.

Những nơi có đêm dài thường khiến người ta ngủ nhiều hơn, đôi khi dù không có chuyện gì cũng sẽ vô thức ngủ lâu hơn, huống chi là những người thức khuya.

Lúc ngủ dậy Trọng Giang hơi cáu kỉnh vì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô tắt chuông đi theo phản xạ. Nhưng khi cô vừa mắt nhắm mắt mở vừa mở màn hình lên thì trong điện thoại lại vang lên một giọng nữ.

“ŧıểυ Giang đã dậy chưa, hai người sắp đến giờ phải xuất phát rồi đấy.” Giọng nói của quản gia truyền ra từ trong điện thoại.

Trọng Giang giật mình bừng tỉnh, người bên cạnh đang ôm eo cô rồi hỏi cô với trạng thái nửa tỉnh nửa mơ: “Đến giờ rồi sao?”

Đầu dây bên kia im lặng khoảng nửa phút.

Trọng Giang nói vào điện thoại: “Bọn em xuống ngay đây.”

Cô cúp máy xong thì quay đầu nhìn vào mắt của Hạ Giác Hành, mơ hồ nói: “Là quản gia.”

Hạ Giác Hành xin lỗi cô: “Vừa rồi tôi chưa tỉnh.”

“Không sao, dù sao thì cũng không giấu được chị ấy.” Trọng Giang xuống giường, xỏ dép vào rồi nói một cách thờ ơ: “Chị ấy không nói ra ngoài đâu, nên sẽ không có ai biết chuyện này cả.”

Nhất thời Hạ Giác Hành không nói gì.

Cả hai rửa mặt xong rồi đi xuống tầng, quản gia nhìn thấy họ cùng đi xuống tầng thì sắc mặt vẫn không thay đổi, chỉ nhìn đồng hồ: “Hai mươi phút để ăn sáng có kịp không?”

“Không thành vấn đề.”

"An xong, tài xế sẽ đưa hai người đến đó. Lúc chúng ta đến nơi thì đã có rất nhiều người ở đó rồi.” Quản gia kết luận: “Chị chưa bao giờ cảm thấy đất nước này lại có nhiều người như vậy.”

Trọng Giang cười nói: “Hy vọng chúng ta đi chuyển này sẽ không uổng công”

Tâm trạng của cô tốt một cách kỳ lạ, quản gia cũng mỉm cười chúc cô: “Nhất định là vậy.”

Hạ Giác Hành ngồi ăn bên cạnh, cảm thấy hơi lạ.

Nếu nói mọi chuyện tối qua có thể kết luận là do Trọng Giang đột nhiên bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ nên mới không kiểm soát được cảm xúc thì hôm nay... Dù thế nào cô cũng nên tỉnh táo lại rồi.

Vậy mà cô lại rất vui.

Vui đến mức khiến anh cho rằng... cô thật sự thích anh.

Sau khi ăn xong, cả hai trang bị đầy đủ để đi ra ngoài. Trọng Giang chuẩn bị một cái máy ảnh, Hạ Giác Hành nhìn thoáng qua rồi phát hiện đó là một cái máy ảnh mới.

“Sao cậu lại đổi máy ảnh nữa rồi?”

“À, cái kia đầy bộ nhớ rồi mà tôi chưa kịp xóa.” Trọng Giang nói qua loa: “Hôm nay chúng ta đi chụp núi lửa mà, không thể lại gần được nên tôi đổi sang cái có ống kính.”

Dù sao cô cũng không thể nói với Hạ Giác Hành rằng cái máy ảnh trước đó đã bị cô bật chế độ quay phim rồi đặt trên gác mái cả đêm được.

Hơn nữa, cô không chỉ đặt có một cái.

Trọng Giang nở một nụ cười dịu dàng và vô hại: “Chúng ta đi thôi.”

Đúng như lời quản gia nói, trên đường đến núi lửa có rất nhiều xe cộ, thậm chí còn có thể nói là tắc đến mức không có con kiến nào chui lọt. Trọng Giang vốn đang kiểm tra lộ trình nhưng sau khi nhìn thấy tình hình giao thông hiện tại, cô quyết định đi theo dòng người.

Phía ven đường có người mặc đồng phục màu huỳnh quang vẫy tay chặn xe lại, tài xế dừng xe bên lề đường rồi hạ cửa kính xuống.

Gió lạnh rít qua, cuốn theo những bông tuyết ùa vào trong xe, trong chớp mắt đã cuốn phăng đi hơi ấm do máy sưởi mang lại. Tài xế xoa hai má rồi nói chuyện với người bên ngoài bằng tiếng Iceland.

Trọng Giang hỏi: “Bọn họ đang nói cái gì vậy?”

Hạ Giác Hành nghiêm túc nghe một lúc nhưng cũng không chắc chắn: “Hình như đội tìm kiếm cứu nạn đang yêu cầu đăng ký thông tin xe và số người.”

Anh vừa nói xong, tài xế đã quay phắt lại, ngạc nhiên hỏi: “Cậu hiểu tiếng ở đây à?”

Hạ Giác Hành khiêm tốn nói: “Hồi nhỏ tôi sống ở đây hai năm nên hiểu được một số từ thông dụng.”

“Giờ làm người mẫu nam cũng cạnh tranh khốc liệt thế à.” Tài xế khẽ than thở, nhanh chóng điền vào tờ khai rồi đưa cho đội cứu hộ.

Xe tiếp tục chầm chậm lăn bánh về phía trước, tài xế dặn dò Trọng Giang: “Trên núi này không có sóng điện thoại, không gọi được đâu nên đừng nán lại ở một chỗ quá lâu. Nếu quá hai mươi phút mà thiết bị định vị không thay đổi vị trí thì chú sẽ liên hệ với đội tìm kiếm cứu nạn.”

Trọng Giang giơ cổ tay lên: “Cháu vẫn đang đeo này, cháu đã cài đặt nhắc nhở rồi, cứ cách một khoảng thời gian là nó sẽ nhắc cháu.”

Tài xế gật đầu: “Nếu cơ thể có chỗ nào không thoải mái thì cũng phải liên lạc ngay với chú, ấn giữ ba giây để gửi thẳng vị trí sang cho chú.”

“Cháu nhớ hết rồi mà.” Trọng Giang chống cằm, nháy mắt với Hạ Giác Hành rồi nói: “Cậu nghe thấy rồi chứ? Sau khi lên núi phải đi theo tôi đấy, lỡ như gặp phải sự cố gì đó thì còn có thể kêu cứu được.”

Hạ Giác Hành mở miệng nhưng không nói được câu gì dí dỏm, anh chỉ đáp ngắn gọn: “Được.”

Xe lại vất vả di chuyển về phía trước thêm nửa tiếng nữa rồi dừng lại dưới chân núi, tài xế quay đầu nói: “Từ đây trở đi là không đi xe được nữa rồi.”

Trọng Giang mở cửa xe, nói bằng giọng điệu thoải mái: “Vậy thì chúng ta bắt đầu đi bộ từ đây thôi.”

“Chú ý an toàn đấy.” Tài xế nói.

“Vâng, chúng cháu biết rồi ạ.”

Hạ Giác Hành xuống xe, nắm lấy tay của Trọng Giang, chỉnh lại mũ cho cô rồi nói: “Chúng ta đi thôi.”

Leo núi lúc đầu bao giờ cũng có cảm giác dễ dàng nhưng càng về sau lại càng mệt, nhất là khi Trọng Giang còn phải vác theo một chiếc máy ảnh nặng. Hạ Giác Hành vừa đi vừa dừng nghỉ cùng với cô, hai người đi từ lúc trời chạng vạng đến lúc màn đêm bao trùm.

Đám đông cầm theo đèn pin vây quanh núi lửa, Trọng Giang nói trông nó giống như dải ngân hà vậy.

...

Hạ Giác Hành cũng rất khâm phục cô, đã mệt đến mức thở không nổi rồi mà vẫn có thể tự tìm niềm vui được.

“Tôi nhìn thấy hơi nước rồi.” Hạ Giác Hành nói: “Chúng ta sắp đến nơi rồi.”

Trọng Giang gần như kiệt sức, dựa vào người anh: “Ôi, thật sự không thể nghỉ thêm chút nữa được sao?”

Hạ Giác Hành nửa dìu nửa cõng cô đi về phía trước: “Nếu nghỉ thêm chút nữa thì thiết bị định vị của cậu sẽ phát ra tiếng báo động đấy.”

“Sao cậu không thấy mệt vậy hả?” Trọng Giang miễn cưỡng tiếp tục leo lên.

Hạ Giác Hành cười nói: “Thể lực của tôi tốt hơn.”

Trọng Giang đã không biết mình đang nói cái gì nữa rồi: “Thế thì tốt thật, cậu chia cho tôi một nửa đi, cảm ơn nhé.”

“Được thôi, cậu muốn chia thế nào?”

“Tôi nghĩ là...” Trọng Giang bị cuộc đối thoại lộn xộn của hai người làm cho buồn cười, cô nói vòng vo: “Tôi nghĩ là nên trộn spaghetti với bê tông loại 62.”

Hạ Giác Hành nghi ngờ: “Không phải loại 42 sao?”

Trọng Giang kéo khăn quàng cổ: “Vậy là tôi nhớ nhầm rồi... A, đến nơi rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc