Sau Khi Nam Chính Truyện Ngôn Tình Xưa Phá Sản

Chương 12

Trước Sau

break

Vượt qua đỉnh núi, giữa những dãy núi là dòng dung nham đỏ rực phun ra cuồn cuộn kèm theo hơi nước và khói bụi dày đặc, từ đỏ thẫm đến đỏ tươi rồi chuyển dần sang đỏ cam nhạt, bốc lên cuồn cuộn.

Trước mắt là những dãy núi đá đen trải dài bất tận, ở những nơi xa núi lửa, tuyết vẫn chưa tan, còn có thêm một lớp trắng nhạt phủ lên đó. Sự tương phản giữa đen, trắng và đỏ ở trong khung cảnh bao la rộng lớn luôn khiến người ta cảm thấy choáng ngợp.

“Chúng ta đi thêm chút nữa đi.” Trọng Giang chỉ về phía đám đông: “Ở đó gần hơn.”

Khung cảnh trước mắt rực rỡ sắc màu, những mệt mỏi trong người cũng không khỏi tan biến. Trọng Giang kéo tay Hạ Giác Hành đi về phía trước rồi nói với anh: “Hiện giờ tôi đang cảm thấy mấy tiếng leo núi này không hề uổng phí chút nào.”

Hạ Giác Hành hỏi cô: “Cậu muốn chụp ảnh làm kỷ niệm không?”

Trọng Giang vô thức muốn từ chối, sau đó lại chợt nhớ ra chiếc máy ảnh này là hàng mới, bên trong không có gì đáng xấu hổ nên cô dứt khoát đưa cho Hạ Giác Hành và nhấn mạnh: “Chụp xấu là cậu với nó kết thúc cùng nhau luôn đấy.”

Hạ Giác Hành cười nói: “Dù sao thì tôi cũng từng học qua môn tự chọn nhiếp ảnh đấy, cậu có cần nghi ngờ tay nghề của tôi thế không?”

“Tôi cũng có biết đâu.” Trọng Giang nói.

“Mấy cái chuyện chụp ảnh này, ba phần là nhìn vào tay nghề.” Hạ Giác Hành điều chỉnh thông số rồi hướng ống kính về phía Trọng Giang, nói: “Bảy phần còn lại là nhìn vào người mẫu.”

Đèn flash lóe lên rồi tắt, Trọng Giang chạy chậm lại hỏi: “Cậu đang khen tôi xinh đẹp đấy à?"

Hạ Giác Hành cho cô xem ảnh xem trước: “Xinh đẹp nhất trái đất.”

Trọng Giang không nhìn kỹ lắm, cô được Hạ Giác Hành dỗ dành đến mức mặt mày nở hoa, hài lòng nói sẽ in ảnh ra và đặt ở trong nhà.

Hạ Giác Hành nói như đùa: “Vậy cũng đưa cho tôi một tấm đi.”

Trọng Giang buột miệng hỏi: “Cậu chỉ cần tấm này thôi à? Không cần những cái khác sao?”

“Cái khác?”

Trọng Giang chợt nhận ra mình vừa nói gì, mắt đảo qua rồi định lảng tránh cho qua chuyện: “À, là mấy tấm ảnh tôi vô tình chụp được lúc cậu ở trên tàu trước đó, cậu có muốn lấy mấy tấm đó không?”

Hạ Giác Hành lắc đầu: “Ảnh của bản thân thì không có gì thú vị cả.”

“Bình thường cậu không thích chụp ảnh à?”

Hạ Giác Hành nắm lấy tay của Trọng Giang bằng tay phải, còn tay trái cầm đèn pin rồi đi theo dòng người: “Vì phần lớn thời gian tôi đều ra ngoài một mình nên chủ yếu là chụp phong cảnh thôi.”

Trọng Giang “ồ” một tiếng rồi nói: “Tôi thường mang theo gậy selfie và chân tripod, nếu lười mang theo thì tôi sẽ đi thuê nhiếp ảnh gia.”

Hạ Giác Hành nói: “Nhưng bình thường rất hiếm khi thấy cậu đăng lên vòng bạn bè.”

Trọng Giang sửng sốt một lát, không ngờ anh lại để ý đến chuyện đó, cô mất tự nhiên đáp: “Ừm, lười chỉnh sửa ấy mà.”

Hạ Giác Hành ngạc nhiên: “Cần phải chỉnh sửa nữa sao? Tôi thấy ảnh gốc cũng khá đẹp rồi mà.”

Trọng Giang: “?”

Trọng Giang: “Ảnh gốc nào cơ?”

“Ý tôi là...” Hạ Giác Hành nuốt lại những lời định nói, đổi lời: “Ảnh vừa chụp ấy, ảnh gốc đã rất đẹp rồi.”

Trọng Giang lắc đầu: “Không được, vị trí quá rõ ràng.”

Hạ Giác Hành nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt của anh dừng lại trên cổ tay của Trọng Giang rồi nhìn về phía miệng núi lửa trông giống như mạch máu và trái tim của trái đất ở cách đó không xa, anh hỏi cô: “Vậy có thể chụp cho tôi một tấm được không?”

Trọng Giang đáp hiển nhiên: “Tất nhiên rồi, nếu không thì tôi mang máy ảnh đến đây làm gì chứ?”

Trong đêm tối, ánh sáng từ dòng dung nham đỏ rực như vậy, đã dẫn đường cho mỗi một người đến đây tiến về phía trước.

Trọng Giang tìm được một vị trí thích hợp, cô giơ máy ảnh lên, điều chỉnh tiêu cự rồi chỉ đạo Hạ Giác Hành đứng sang bên kia.

“Chụp có rõ nét không?”

Trong tiếng gió rít, giọng nói trở nên mơ hồ và yếu ớt, Trọng Giang lớn tiếng nói: “Nhìn vào ống kính đi, nhìn tôi này!”

Gió thổi làm rối tung mái tóc, Hạ Giác Hành đưa mắt nhìn vào mắt của Trọng Giang, trong đôi mắt màu hổ phách của anh tràn ngập ý cười.

Mà ở phía sau anh, sắc màu của núi đá gần như đen kịt, khói dày đặc cuồn cuộn bốc lên, cái nóng bỏng và cái lạnh giá hòa quyện vào nhau ở nơi đây đã khơi dậy cảm xúc của mỗi du khách.

Trọng Giang ấn nút chụp.

Sau đó cô lại cúi đầu điều chỉnh lại thông số một lúc rồi đưa máy ảnh cho một người qua đường.

Cách nhau năm sáu mét, Hạ Giác Hành không nghe được cô nói gì với người đó, mà chỉ có thể nhìn thấy hàng loạt động tác khoa chân múa tay giữa cô và người qua đường nọ.

Trọng Giang chạy nhanh về phía Hạ Giác Hành, cô lao vào vòng tay anh, còn anh giang rộng cánh tay ôm lấy cô.

Hạ Giác Hành cúi đầu hôn lên khóe môi của Trọng Giang, anh nghe thấy cô nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

Có lẽ là do dòng dung nham phun trào từ miệng núi quá nóng chảy, cực quang vẫy vùng trên bầu trời trông rất rực rỡ, nên chỉ đứng đó thôi cũng đủ khiến lòng người xao xuyến.

Trọng Giang cảm ơn du khách kia đã quay video giúp mình, cô chạy tung tăng về lại bên Hạ Giác Hành: “Cậu xem này.”

Vì chế độ quay video không thể bật đèn flash nên trong khung hình chỉ ghi lại được những bóng đen, bóng của họ hòa vào màu đen của nền đất nhưng phía sau lại là dòng dung nham đỏ rực đầy sức sống.

Hạ Giác Hành vừa xem ngày giờ rồi nhận ra hôm nay vừa đúng là sinh nhật mười tám tuổi của anh, gần đây có quá nhiều chuyện khiến anh nhất thời quên bẵng đi mất.

Anh hỏi Trọng Giang: “Sao cậu biết hôm nay là sinh nhật của tôi?”

“Sau khai giảng không lâu, tôi biết được vào lúc lật xem hồ sơ học sinh, chỉ là sinh nhật của cậu năm nào cũng vào kỳ nghỉ đông, mà mỗi lần nghỉ đông cậu lại không ở trong nước nên tôi vẫn mãi chưa có cơ hội.”

Trọng Giang lấy từ trong túi ra một chiếc hộp dẹt dài bằng bàn tay cô rồi đưa cho Hạ Giác Hành: “Tôi cũng chỉ chợt nhớ ra vào hai ngày trước thôi nên quà được chuẩn bị rất vội, mong cậu đừng để bụng nhé.”

Làm sao Hạ Giác Hành có thể để bụng được chứ?

Đây vốn là chuyện mà chính anh còn không nhớ rõ, huống chi Trọng Giang đã chọn thời gian và địa điểm này để nói lời chúc mừng sinh nhật anh.

Trước đây, khi nghe một bạn nữ trong lớp khoe về món quà sinh nhật bất ngờ mà Trọng Giang đã chuẩn bị cho mình, lúc đó anh đã nghĩ rằng phải may mắn thế nào mới có thể nhận được một bất ngờ mà người tặng phải dày công chuẩn bị như vậy. Hiện giờ, món quà bất ngờ từng khiến mọi người ghen tị đó đã rơi trúng đầu anh.

Hạ Giác Hành vui vẻ: “Đây đã là món quà tuyệt nhất mà tôi từng nhận được rồi.”

Anh nghĩ, trong phần đời còn lại mà anh chưa biết trước, có lẽ sẽ chẳng còn ai đi ngàn dặm xa xôi cùng anh đến một đất nước xa lạ, ở trong thời tiết dưới không độ, leo núi suốt mấy tiếng đồng hồ để đến miệng núi lửa nữa.

Và rồi đến thời khắc không giờ, người đó chạy đến bên anh và chúc anh sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc