Hạ Giác Hành bất lực thở dài, đứng dậy vào phòng bếp, sau một lúc lâu lại tay không bước
ra.
Anh đi đi lại lại giữa phòng bếp và phòng khách khoảng ba bốn lần, cuối cùng đành cam chịu hâm nóng một bát cháo rồi bưng lên tầng.
Trong phòng ngủ của Trọng Giang không có ai, phòng vẽ tranh ở tầng ba và phòng tập thể ȶᏂασ cũng không có ai. Hạ Giác Hành ngẫm nghĩ, sau đó đi về phía gác mái.
Trên lối đi đến gác mái có gắn những chiếc đèn tường theo phong cách cổ điển, Hạ Giác Hành đi theo ánh sáng mờ ảo đến cửa phòng gác mái và nhìn thấy ánh sáng hắt ra ngoài khe cửa.
Quả nhiên, cô đang ở đây.
Hạ Giác Hành đang định gõ cửa đi vào, nhưng giây tiếp theo, anh sững sờ tại chỗ.
Trong căn phòng gác mái thấp tịt, Trọng Giang đang ngồi co chân trên một chiếc ghế có trải chăn, váy xô hết lên eo để lộ ra bắp chân thon gọn, trên mắt cá chân mảnh khảnh có một mảnh vải mỏng treo lủng lẳng.
Cô gái cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh xõa trên vai, dày như mạng nhện. Còn cô đang cầm một chiếc máy rung có tạo hình đáng yêu nhưng lại có kích cỡ khá to, cố nhét nó vào trong cơ thể mình.
Chiếc máy rung với quy đầu tròn trịa trượt qua khe hở giữa hai cánh hoa, nhưng lại rất khó để đút vào.
“... Sao lại khít thế nhỉ?”
Trọng Giang than một câu, sau đó lại lấy thêm một ít gel bôi trơn bôi lên máy rung.
Máy rung bằng silicon không thể kí©ɧ ŧɧí©ɧ bằng người thật, nhưng cũng cũng vừa phải, không làm cô đau. Nhược điểm là càng khó nhét vào lỗ hơn sau khi bôi gel bôi trơn, nó luôn bị trượt ra ngoài.
Ghế để đối diện với cửa, cách một cánh cửa, Hạ Giác Hành đã đứng ở đó nửa phút.
Đầu óc anh nóng bừng đến mức hoàn toàn trống rỗng, đôi mắt anh mất kiểm soát nhìn vào trong phòng, cả người cứng đờ ra.
Cô gái dường như không phát hiện ra bên ngoài có người nhìn trộm, mọi bí mật đều vô tư phơi bày ra bên ngoài, khiến người nhìn trộm miệng lưỡi khô khốc.
Tiếng thở dốc khó kìm lại nổi vang lên, làm bừng tỉnh Hạ Giác Hành, cuối cùng anh cũng nhận ra mình đã nhìn thấy gì. Anh vội vàng nhắm mắt lại, tay sờ vào cửa định đóng chặt cửa lại.
Không may là cánh cửa này không biết do lâu năm không sửa bản lề nên bị rỉ sét, hay là vì nguyên nhân khác mà Hạ Giác Hành vừa mới đẩy nhẹ, miếng bản lề kim loại đã phát ra tiếng kêu chói tai.
Hạ Giác Hành: “Ai ở đó?!”
Trong phòng vang lên những tiếng lạch cạch, giống như là thứ gì đó trong lúc hốt hoảng bị rơi xuống đất.
Hạ Giác Hành đứng bất động ở ngoài cửa, anh nói: “Là tôi.”
Cánh cửa bị người trong phòng đẩy ra, cô gái đi chân trần đứng trên thảm, khóe mắt vẫn còn hơi ửng đỏ, cắn chặt đôi môi đỏ mọng đến khi trắng bệch rồi mới hỏi: “Cậu đã nhìn thấy hết rồi à?”
Hạ Giác Hành chỉ thốt ra một câu: “Đúng vậy.”
Mặt Trọng Giang lúc xanh lúc trắng, nhìn bằng mắt thường cũng thấy được sự bối rối và hoảng loạn của cô.
“Xin lỗi, tôi không cố ý nhìn thấy đâu. Tôi chỉ nghĩ buổi tối cậu không ăn mấy nên bưng một bát cháo lên cho cậu.”
Hạ Giác Hành không biết phải nhìn đi đâu, anh không thể nhìn vào Trọng Giang, cũng không thể nhìn về phía sau cô được. Trên sàn nhà, ngoài những món đồ chơi tìиɧ ɖu͙© còn có qυầи ɭóŧ của cô gái bị bỏ lại nữa.
... Lúc này, Trọng Giang đang không mặt đồ lót đứng trước mặt anh.
Những làn sóng nhiệt chạy khắp cơ thể Hạ Giác Hành, anh nghĩ chắc chắn hôm nay mình phải ăn mấy cái tát rồi.
Ngay lập tức, nước mắt của Trọng Giang rơi xuống, cô cắn môi cố không lên tiếng, khóc một cách xinh đẹp mà đáng thương.
Hạ Giác Hành hoàn toàn hết cách, anh ngước mắt lên nhìn Trọng Giang đang im lặng khóc thút thít. Nghĩ đi nghĩ lại trong đầu, cuối cùng lại chỉ nói được câu: “Cậu có ổn không?”
Trọng Giang lấy tay lau nước mắt, không nói câu nào.
“Cậu đánh tôi vài cái thì có thấy đỡ hơn chút nào không?”
Hạ Giác Hành cũng vô cùng bất lực, anh không phải cố ý mà. Nhưng đúng là vừa rồi anh cũng đứng ngoài cửa ngơ ngác nhìn một lúc lâu.
Trọng Giang mở to mắt nhìn anh, một lát sau cô như thể đã hạ quyết tâm, hỏi: “Cậu có bạn gái chưa?”
“Chưa có.”
Trọng Giang lại hỏi: “Vậy cậu có đang thích ai không?”
Hạ Giác Hành nhìn vào đôi mắt cô, cơ thể khẽ lắc nhẹ: “Không có.”
Vậy nên, Trọng Giang dứt khoát nói: “Tôi muốn cậu chịu trách nhiệm.”
Hạ Giác Hành còn chưa kịp mở miệng từ chối, Trọng Giang liền bổ sung nửa câu sau, cô hơi nâng cằm, nói bằng giọng điệu không cho anh từ chối: “Chỉ ở đây thôi, về nước lập tức chia tay.”
Mãi một lúc lâu sau, Hạ Giác Hành mới hiểu rõ được logic của Trọng Giang. Bị bạn cùng lớp hay bạn bè nhìn thấy mình thủ dâm thì thấy xấu hổ không có chỗ nào để chui, nhưng nếu là bạn trai thì hoàn toàn bình thường, dù là bạn trai chỉ hẹn hò có nửa tháng.
“Bạn trai và bạn tình, cậu chọn một trong hai đi.” Trọng Giang nói vậy.
Hạ Giác Hành không nhịn được nói: “Bất kể là lựa chọn nào thì người chịu thiệt luôn là cậu.”
Trọng Giang nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ, nói ra hai chữ: “Chưa chắc... Cậu vẫn chưa trả lời tôi, cậu chọn cái nào.”
Hạ Giác Hành giơ tay đè lên bả vai cô, nhẹ nhàng đẩy cô vào trong phòng gác mái, thở dài nói: “Tôi chọn số một.”