Sau Khi Nam Chính Truyện Ngôn Tình Xưa Phá Sản

Chương 7

Trước Sau

break

Trọng Giang là một người nói là làm, kế hoạch du lịch của cô không bao giờ có thể theo kịp những ý tưởng kỳ lạ bất chợt của cô sau khi đến nơi. Bất kể khi cô lái xe đến một địa điểm du lịch nào đó, cô đều rẽ vào đủ loại địa điểm khác trên đường đi như là triển lãm nghệ thuật, viện bảo tàng.... Cô vẫn luôn nói sẽ đi tìm cá voi, nhưng cuối cùng lại đi tìm cực quang.

Người phụ trách lái xe rõ ràng vẫn chưa quen với việc Trọng Giang nói gì là làm ngay. Mỗi lần Trọng Giang yêu cầu anh ta thay đổi hành trình đột ngột, vẻ mặt của anh ta sẽ bối rối trong một thoáng.

Nhân lúc Trọng Giang đi chụp ảnh sông băng, người tài xế lặng lẽ hỏi Hạ Giác Hành rằng cô đã cho anh bao nhiêu tiền.

Hạ Giác Hành không hiểu: “Cái gì?”

Người tài xế hỏi anh: “Cậu không phải là người cô chủ bỏ tiền ra thuê để đi chơi cùng à?"

Hạ Giác Hành: “...”

Sau ba giây, Hạ Giác Hành gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi người mẫu nam mà cô ấy thuê.”

Tài xế đồng tình nhìn anh: “Cậu cũng chẳng dễ gì.”

Hạ Giác Hành cố nhịn cười, anh khe khẽ thở dài: “Thật ra cũng ổn, công việc của chúng tôi có áp lực cạnh tranh rất lớn. Cô Trọng trẻ tuổi, xinh đẹp, lại còn hào phóng, cơ hội này tôi phải giành giật mãi mới có được đấy.”

Tài xế “Wow” một tiếng: “Cạnh tranh khốc liệt đến vậy à? Tôi thấy điều kiện của cậu rất tốt mà."

Hạ Giác Hành đang định nói thêm gì đó thì vừa di chuyển tầm mắt đã nhìn thấy Trọng Giang đứng sau lưng hai người họ từ lúc nào. Cô đang rất hào hứng nghe xem cả hai có thể nói ra những điều vớ vẩn gì nữa.

Làn gió se se lạnh thổi qua lớp lông ở viền mũ, chỉ thấy được mơ hồ hình dáng khuôn mặt của cô. Hạ Giác Hành vươn đôi tay đeo găng tay dày của mình ra phải nhẹ trên mũ của Trọng Giang.

“Có tuyết.” Hạ Giác Hành nói.

Dưới bầu trời u ám vô tận, phía xa xa là những tảng băng trôi và làn nước biển xanh thẫm. Tuyết rơi trong gió rồi lại theo gió bay đi, giữa đất trời người và xe đều ít ỏi đến nỗi tiêu điều.

Có lẽ không có ai có thể dành thời gian ở cùng cô ở nơi vắng lặng này, lãng phí thời gian ngày này qua ngày khác.

Trọng Giang nói thầm: “Hủy hoại thanh danh của tôi.”

Nhưng... Bao nuôi Hạ Giác Hành? Nghe hình như cũng thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ đấy.

Những ngày trên đường luôn trôi qua rất nhanh, hoặc thời gian ở bên những người mà mình thích đều sẽ trở nên ngắn ngủi.

Kế hoạch đi vòng quanh hòn đảo cuối cùng cũng bị bỏ dở bởi các lý do ngoài ý muốn. Trên đường về, Trọng Giang ra vẻ thản nhiên hỏi: "Sang năm cậu muốn đến đi hết chặng đường còn lại không?”

Hạ Giác Hành không trả lời, anh khựng lại có lẽ khoảng một hai giây, tầm mắt rời khỏi bông tuyết đang bay rồi chuyển sang Trọng Giang hỏi: “Cậu vừa mới nói gì cơ?”

Thật ra gió không mạnh lắm.

Trọng Giang nghĩ, còn lâu mới đến mức không nghe thấy tiếng người khác nói, Hạ Giác Hành vừa rồi cũng không thất thần. Anh đơn giản chỉ là... giả vờ không nghe thấy mà thôi.

Bỗng trong lòng cô như có gì đó sụp đổ.

Trọng Giang không biết nên tả cảm giác này như thế nào, rõ ràng Hạ Giác Hành từ chối lời mời như thế này mới là thái độ bình thường.

Nhưng... nhưng mà...

Cô cảm thấy khó thở, cổ họng đau rát như bị nghẹn, Trọng Giang mỉm cười, giọng điệu cố tình làm ra vẻ thản nhiên: "Tôi bảo chiều mai chúng ta xuất phát đi bộ lên núi xem núi lửa phun trào, buổi tối nghỉ ngơi sớm một chút.”

Hạ Giác Hành nói: “Ừ.”

Họ trở lại thị trấn nhỏ, đầu bếp đã chuẩn bị sẵn bữa ăn cho họ. Trên bàn ăn, Trọng Giang vẫn biểu hiện như thường ngày, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói với Hạ Giác Hành về những việc cần lưu ý cho chuyến đi bộ vào ngày mai.

Nhưng ngay cả người đầu bếp cũng nhìn ra được giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì đó.

... Hai người ăn xong mà đồ ăn trên bàn gần như chỉ vơi có hai miếng.

“Tôi ăn xong rồi, đi lên tầng trước.” Trọng Giang nói.

Hạ Giác Hành cầm chiếc cốc trong tay lắc lắc với cô: “Ừm, tôi uống nước.”

Có trời mới biết cốc nước đó anh đã uống cả nửa tiếng mà mực nước giảm đi chưa đến một centimet.

Cuối cùng, sau khi nhìn Hạ Giác Hành ngơ ngác ở bàn ăn gần một tiếng, quản gia hằng giọng nói: “Trước khi về hai người mới ăn à? Tôi thấy buổi tối cô cậu không ăn gì mấy.”

“Tôi không đói lắm.” Hạ Giác Hành trả lời có lệ.

Quản gia nói: “Vậy thì, nếu hai người đói thì lấy đồ ăn trong tủ ra bỏ vào lò vi sóng hâm lại, tôi đi trước.”

Quản gia trước khi đi như là vô tình cảm thán một câu: “Dạ dày yếu còn ở đây ra vẻ làm gì, nửa đêm lại đau bụng gọi điện cho tôi nói muốn thuốc dạ dày.”

Hạ Giác Hành chuyển tầm mắt sang nhìn, anh vừa nói gì đó thì cánh cửa đã dứt khoát đóng lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc