Hạ Giác Hành đã mơ một giấc mơ khó có thể nói ra.
Anh không hiểu tại sao mình lại mơ thấy điều đó, đặc biệt là chỉ nhớ về cô gái trong mơ đã ngồi trên người anh, dáng vẻ cơ thể kia rung lên từng nhịp một.
Cảnh tượng đó chân thực đến mức khiến tim anh đập mạnh, ngay cả khi đã tỉnh giấc, anh vẫn vô thức nhắm mắt lại để hồi tưởng.
Mái tóc đen như mạng nhện xõa xuống bờ vai trắng như sứ, đuôi tóc theo nhịp chuyển động của cô quét qua làn da anh, ngứa ngáy đến tận tâm can.
Lần đầu tiên, Hạ Giác Hành nhận ra rằng mình cũng có một mặt đen tối đến vậy.
Giấc mơ này thật vô lý, Hạ Giác Hành nghĩ.
Anh quen Trọng Giang từ rất sớm, ban đầu chỉ định coi cô như một người lạ, nhưng dù sao cũng trở thành bạn học nên đã vô thức chú ý đến cô nhiều hơn. Ў
Tính cách thất thường, mềm không chịu, cứng cũng không chịu. Khi không vui có thể không nói một lời cả ngày, khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng, nhưng đôi khi lại bất ngờ trở nên thân thiện và dễ nói chuyện.
Hạ Giác Hành nhớ trong lớp có một cô gái chơi rất thân với Trọng Giang. Cô bạn ấy từng phàn nàn sau lưng Trọng Giang rằng cô ta bị "pua*". Khi xấu xa thì cô thật sự rất tệ, nhưng lúc tốt thì lại hận không thể nâng người khác lên tận trời. Năm ngoái, vào ngày sinh nhật của cô bạn đó, Trọng Giang đã trốn học cùng cô ta. Ban đầu cô ta nghĩ Trọng Giang chỉ đơn thuần là đưa mình đi chơi, nhưng không ngờ lại đến công viên giải trí và gặp được thần tượng mà cô ta yêu thích.
*pua: PUA là viết tắt của Pick Up Artist (bậc thầy tán tỉnh, nghệ thuật gia trong lừa tình, gạ gẫm), sau này được "trưng dụng" để chỉ những người dùng lời nói khống chế lòng tin và tinh thần của đối phương, hay còn gọi là "ȶᏂασ túng tâm lý"
Ngày hôm đó, thần tượng của cô ta đã chơi cùng cô ta suốt cả buổi chiều trong công viên được bao trọn, gần đến giờ ăn tối, Trọng Giang còn dúi vào tay cô ta hai chiếc vé xem phim. Khi đến rạp, cô bạn đó phát hiện bộ phim chiếu lại chính là bộ mà cô ta thích nhất, thậm chí còn là phim không được tái chiếu.
Các bạn học xung quanh nghe xong đều cho rằng cô ta đang khoe khoang.
Trọng Giang chính là kiểu người như vậy, khi vui vẻ, cô có thể làm đủ trò nũng nịu, tỏ ra đáng yêu, cố gắng hết sức để tìm hiểu xem bạn thích gì, muốn gì rồi mang nó đến cho bạn. Nhưng khi không vui, tính khí cô sẽ thay đổi một cách bất ngờ.
Đầu óc và cơ thể dần dần bình tĩnh lại, Hạ Giác Hành mở mắt ra rồi chợt cứng người.
Cô gái đang ngồi gác chéo chân trên chiếc ghế bập bênh ở cuối phòng dường như đang trang điểm, nhưng cô hoàn toàn không nhận ra rằng vạt váy đã trượt lên đến thắt lưng, lộ hết cảnh tượng bên dưới.
“A, cậu tỉnh rồi.”
Trọng Giang thu lại tư thế đã giữ suốt một lúc lâu, đặt gương xuống và đứng dậy khỏi ghế xích đu. Chiếc váy ngủ trượt theo da cô, rủ xuống đầu gối khiến Hạ Giác Hành thở phào nhẹ nhõm.
“Tối qua tóc cậu chưa sấy khô mà đã ngủ quên ở đây. Tôi gọi vài lần mà cậu không tỉnh nên để cậu ngủ tại đây luôn.”
Nhìn Trọng Giang ngày càng tiến lại gần, Hạ Giác Hành hiếm khi cảm thấy bối rối như vậy. Anh nghiêng mặt sang hướng khác, hỏi lảng đi: “Mấy giờ rồi?”
Trọng Giang ngồi xuống sofa một cách hết sức tự nhiên, cô nói: “Tầm mười giờ rưỡi. Ở đây trời sáng muộn. Cậu ăn sandwich cho bữa sáng không? Tôi chỉ biết làm món đó thôi.”
Hạ Giác Hành vội vàng gật đầu: “Gì cũng được.”
Trọng Giang khẽ nhéo mũi mình, lẩm bẩm: “Được rồi, vậy cậu đi rửa mặt đi. Tôi xuống làm bữa sáng”
Bước ra khỏi phòng trong vài bước, Trọng Giang chạy chậm đến cửa cầu thang, rồi thở phào một cách nhẹ nhõm.
Cô giơ tay sờ lên má mình thử nhiệt độ, thầm nghĩ không biết Hạ Giác Hành có phát hiện điều gì bất thường không.
Vừa sợ anh phát hiện, lại vừa sợ anh không nhận ra.
Trọng Giang ôm lấy ngực mình, bỗng dưng có một cảm giác kỳ lạ thôi thúc cô mau lập một nick clone để gửi bức ảnh đó đi.
Đáng tiếc là thời gian và địa điểm của bức ảnh quá rõ ràng, chỉ cần nhìn một cái, Hạ Giác Hành sẽ biết ngay chuyện gì đã xảy ra.
Suy nghĩ của Trọng Giang càng lúc càng trượt dài, đến mức khi Hạ Giác Hành xuống tìm cô sau khi rửa mặt xong, bữa sáng của cô mới chỉ đến bước bật bếp để chiên trứng.
Thấy Trọng Giang lơ đễnh đổ dầu vào chiếc chảo vẫn còn đọng nước, Hạ Giác Hành cảm thấy câu “Tôi chỉ biết làm sandwich” của cô dường như không hoàn toàn đúng sự thật.
“Nước trong chảo chưa ráo hết, đổ dầu vào sẽ bắn tung tóe, hơn nữa...” Hạ Giác Hành nắm lấy cổ tay Trọng Giang bằng một tay, tay còn lại vặn nhỏ lửa trên bếp ga: “Mở lửa to thế này không sợ cháy chảo à?”
Trọng Giang rút tay lại một cách ngượng ngùng, quay mặt đi: “À, thật ra tôi không thường xuyên vào bếp cho lắm.”
Chính xác mà nói thì cô chỉ vào bếp khi bất chợt có hứng và lúc nào cũng dưới sự hướng dẫn của đầu bếp.
“Để tôi làm cho.” Hạ Giác Hành nói: “Tôi có biết nấu vài món.”
Trọng Giang ngạc nhiên: “Hả?”
“Nghe lạ lắm sao?” Hạ Giác Hành tắt bếp, mở tủ lạnh tìm kiếm một lúc rồi quay lại hỏi Trọng Giang: “Cậu ăn canh bí đỏ không? Tôi làm thêm bánh khoai tây chiên nữa.”
“... Gì cũng được. Mà, giờ lại càng khó tin hơn đấy.”
Hạ Giác Hành cười nhẹ, nói qua loa: “Nhà tôi cách trường khá xa, thế nên tôi thường ở tại khu chung cư Thiên Cảnh.”
Khu chung cư Thiên Cảnh là khu chung cư cao cấp gần trường họ nhất, chỉ mất hơn mười phút đi bộ là tới trường.
Trọng Giang đáp một tiếng “Ồ” khô khốc rồi hỏi anh: “Không thuê quản gia à?”
“Không, chỉ thuê người giúp việc theo giờ để dọn dẹp thôi.” Hạ Giác Hành cúi đầu thái bí đỏ: “Tôi không thích có quản gia hay bảo mẫu ở trong nhà.”
Trọng Giang mở miệng, song lại không nói gì.
Hạ Giác Hành liếc nhìn và quan sát vẻ mặt cô, sau đó dừng tay một chút rồi nói: “Cậu có thể giúp tôi gọt hai củ khoai tây không?”
Trọng Giang đáp lại: “Được.”
Bầu không khí trong bếp bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách.
Trọng Giang thật sự không quen nấu ăn, cách cô gọt vỏ khoai tây khiến Hạ Giác Hành nhìn mà kinh hồn bạt vía, chỉ sợ cô sẽ cắt vào tay.
Cuối cùng, bữa sáng mà Trọng Giang đã hứa làm một mình lại hoàn toàn do Hạ Giác Hành đảm nhận. Trọng Giang chỉ việc ăn, sau đó xếp bát đĩa đã dùng vào máy rửa bát.
Trọng Giang hắng giọng: “Ngày mai gọi đầu bếp đến đi.”
Điều bất ngờ là Hạ Giác Hành không đồng ý ngay mà lại hỏi lại Trọng Giang như đang đùa rằng: “Tôi nấu ăn dở lắm à? Ăn xong một bữa đã không muốn ăn nữa?”
Nói một cách công tâm thì tay nghề nấu ăn của Hạ Giác Hành không thể so với bất kỳ đầu bếp hay người giúp việc nào trong nhà họ Trọng, chỉ ở mức độ món ăn gia đình thông thường mà thôi. Nhưng Trọng Giang lại nhìn anh qua lăng kính tốt đẹp nên bữa ăn hôm nay khiến cô cảm thấy ngon hơn bất kỳ bữa nào cô từng ăn trước đây, như thể Hạ Giác Hành đã bỏ thuốc vào vậy.
“Ngon mà.” Trọng Giang theo bản năng vuốt nhẹ chiếc cốc: “Tôi chỉ lo cậu vất vả thôi.”
Hạ Giác Hành bình thản đáp: “Tôi quen tự làm rồi, cũng không thấy mệt đâu.”
Trọng Giang hỏi anh: “Những lần về đây nghỉ lễ như này, cậu cũng đều tự nấu ăn à?”
“Ừ, hầu hết người thân bên ngoại của tôi đều không còn ở đây nữa, trước đây bà ngoại tôi cũng sống một mình.”
Giọng nói của Hạ Giác Hành không mang quá nhiều sự buồn bã hay hoài niệm, anh chỉ bình thản kể lại, cảm xúc nhạt nhòa như thể đang nói về chuyện của người khác.
Trọng Giang không biết phải phản ứng thế nào, cô nghĩ một lát rồi nói: “Chúng ta ra ngoài đi.”
Hạ Giác Hành hỏi: “Đi đâu?”
“Chạy xe đến đâu thì đến thôi.” Trọng Giang nghiêng đầu nói với Hạ Giác Hành: “Dù sao nơi này cũng không lớn, có lái xe vòng quanh đảo thì cũng chỉ mất nửa tháng là hết.”