Sau Khi Nam Chính Truyện Ngôn Tình Xưa Phá Sản

Chương 5

Trước Sau

break

Tay của Trọng Giang đặt trên máy tính bảng run lên, cô vô thức cắn môi, tim đập thình thịch một cách mãnh liệt.

Từng cơn choáng váng bủa vây trong tâm trí, hỏi rằng cô đã quyết tâm chưa.

Tôi muốn có được cậu ấy, nhất định phải có được cậu ấy, dù cho, dù cho...

Hơi thở của cô trở nên ngày càng gấp gáp, dường như sắp không thể thở nổi. Ngón tay của Trọng Giang siết chặt góc gối ôm, đầu ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch.

Cô thật sự quá căng thẳng đến mức chịu không nổi nữa rồi.

Tiếng nước từ phòng tắm đã dừng lại.

Nhận thấy điều đó, Trọng Giang bỗng bật dậy rồi lại ngồi xuống, cô hít một hơi thật sâu, cầm lấy chiếc gương nhỏ bằng lòng bàn tay và cẩn thận quan sát khuôn mặt của mình.

Khi còn học múa, giáo viên có dạy một chút về kỹ thuật biểu diễn và quản lý biểu cảm khuôn mặt. Trọng Giang cẩn thận nhớ lại những bài học đó, dần dần giấu đi sự tham lam và cố chấp trong đôi mắt, đồng thời khiến nét mặt cứng đơ trở nên lười biếng và vô hại.

Khóa cửa phòng tắm được mở ra, Trọng Giang khựng lại một lúc rồi quay đầu nói với bên kia rằng: “Máy sấy tóc để trên ghế sofa đấy.”

Những âm thanh sột soạt sột soạt vang lên, sau đó là tiếng ồn của máy sấy tóc.

Trọng Giang chống cằm, thầm nghĩ cắm máy sấy ở đó vẫn rất đúng đắn.

Nghĩ đến đó, cô đứng dậy, tay cầm một cốc nước và bước tới.

Bàn tay cầm cốc nước của cô hơi run rẩy, Trọng Giang rũ mắt, cảm thấy hối hận vì không học thêm mấy buổi diễn xuất nữa. Cô thật sự sợ rằng lát nữa mình nói chuyện thì sẽ căng thẳng tới nỗi lạc giọng mất.

Tiếng ồn dừng lại, Trọng Giang và Hạ Giác Hành nhìn nhau, lần này cô không cười như một đứa ngây thơ ngốc nghếch nữa mà chỉ đặt cốc nước trước mặt Hạ Giác Hành rồi hỏi: “Uống chút nước nhé? Nước ở đây khá ngọt đó."

Tóc của Hạ Giác Hành vẫn còn ướt, dường như hơi nước đã nhỏ vào mắt khiến đôi mắt của anh trông mờ ảo như sương.

Trọng Giang không dám nhìn vào mắt của Hạ Giác Hành, cô cũng không biết liệu anh có nghe thấy tiếng tim đập của cô không, hay anh có nhận ra vẻ bất an trên khuôn mặt của cô không.

Trong tầm nhìn thấp thoáng, những ngón tay dài, thanh mảnh như cành hoa mai đã đặt chiếc cốc trống không xuống.

Trọng Giang khẽ thở ra một hơi, lặng lẽ lui sang một bên.

Không biết đã bao lâu, ở phía ghế sofa chỉ còn lại tiếng gió của máy sấy tóc. Trọng Giang bước tới, cô cúi xuống nhặt chiếc máy sấy tóc lên và tắt nó đi, rồi cúi đầu nhìn Hạ Giác Hành đã ngủ say trên ghế sofa.

Rượu, thuốc ngủ và huân hương

*Huân hương là một loại gia vị được làm từ nguyên liệu trầm hương và gia vị qua cách chế biến đơn giản như làm sạch, sấy khô và phân đoạn.

Ba thứ này kết hợp lại, cuối cùng cũng khiến anh hoàn toàn ngủ say trước mặt cô mà không có bất kỳ sự đề phòng nào.

Trọng Giang đợi thêm một lúc, khi đã chắc chắn rằng Hạ Giác Hành thật sự đã ngủ, cô nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt anh, khẽ gọi tên anh.

Không có phản ứng.

Trọng Giang không cần nhìn gương cũng biết rằng nụ cười trên khuôn mặt mình không thể che giấu nổi, cô ngồi xuống ghế sofa rồi cúi người xuống.

Cái này có lẽ không thể gọi là một nụ hôn, chỉ đơn giản là sự chạm nhẹ giữa môi và môi, nhưng nó đã đủ để khiến Trọng Giang choáng váng, đầu óc quay cuồng.

Cô dùng tay che khuôn mặt đang nóng lên, nụ cười càng trở nên rõ rệt hơn.

Trọng Giang dùng tay và đầu gối để chống lên ghế sofa rồi bò qua và quỳ bên hông của Hạ Giác Hành, cúi nhìn khuôn mặt đang ngủ say ấy.

Khi nhắm mắt lại, trông anh không còn quá lạnh lùng và xa cách như thường ngày nữa.

Trọng Giang nghĩ vậy, vươn tay ra.

Cô hành động rất nhẹ nhàng và chậm rãi, mắt không ngừng liếc qua lại trên khuôn mặt và cơ thể của Hạ Giác Hành, sợ rằng anh sẽ tỉnh dây.

Nếu anh thật sự thức dậy, Trọng Giang hy vọng anh sẽ tỉnh dậy muộn hơn một chút.

Chiếc quần ngủ màu nhạt trông khá giản dị, Trọng Giang thò tay vào bên trong và từ từ chạm vào cây gậy thô to đang được bao bọc trong lớp vải cotton của Hạ Giác Hành.

Đây là lần đầu tiên Trọng Giang thực sự tiếp xúc với những thứ này, trước đây cô chỉ nghe quản gia dạy về giáo dục giới tính, cũng từng xem vài đoạn AV trong những buổi học. Trong suốt buổi xem, cô chỉ nhớ quản gia nói rằng cái này là giả, cái kia cũng là giả.

Lòng bàn tay dường như đã đổ mồ hôi, mang lại cảm giác hơi nhớp nháp.

Không, không đúng.

Cây gậy được ngón tay cô nắm lấy đang lớn dần. Tim Trọng Giang đập nhanh hơn, cô kéo qυầи ɭóŧ của Hạ Giác Hành xuống và tận mắt nhìn thấy dươиɠ ѵậŧ đang dần cương lên trong tay mình.

Nó không hề phù hợp với khuôn mặt thanh tú xuất trần của Hạ Giác Hành. Gậy thịt của anh lộ ra với những đường gân xanh gồ ghề, túi da đậm màu chất đống ở hai bên dưới, bị lông mu che phủ, trông đặc biệt... dữ tợn.

Chỉ với những động tác vuốt ve nhẹ nhàng từ các ngón tay, cây súng thô to đã nảy lên và dịch lỏng bắt đầu chảy ra từ lỗ ở phần đỉnh.

Trọng Giang bần thần nhìn thứ trong tay mình càng ngày càng lớn hơn, suy nghĩ rối loạn, không biết liệu chiếc bao cao su cô vừa lấy có đủ lớn không?

Không hổ danh là nam chính trong ŧıểυ thuyết, thật đúng là được ông trời ưu ái.

Mang theo tâm trạng phức tạp, Trọng Giang vụng về đeo bao cao su vào.

Chiếc bao cao su với độ đàn hồi tốt đã siết chặt lấy dươиɠ ѵậŧ của Hạ Giác Hành. Trong giấc ngủ, dường như anh cảm nhận được điều gì đó, đầu nghiêng sang một bên, lông mày hơi nhíu lại, trên trán bắt đầu xuất hiện mồ hôi.

Chắc anh sẽ không tỉnh dậy đâu ha?

Thuốc an thần này có hiệu quả rất mạnh, cô thường chỉ cần nửa viên là đã ngủ say đến nỗi không nghe thấy chuông báo thức.

Trọng Giang tự trấn an mình, ưỡn thẳng lưng.

Tấm vải của chiếc váy ngủ mềm mại nhanh chóng trải ra, trượt xuống theo đôi chân của Trọng Giang. Cô điều chỉnh nhịp thở, từ từ ép bắp đùi xuống cho đến khi dươиɠ ѵậŧ kia chạm vào cơ thể mình.

Sự va chạm thân mật từ vật thể xa lạ khiến Trọng Giang run rẩy, chất bôi trơn trên bao cao su trơn trượt khi chạm vào miệng huyệt ướt đẫm rồi nhanh chóng trượt dọc theo khe môi âʍ ɦộ, chạm vào điểm nhạy cảm là hạch nhỏ.

Một dòng điện chạy dọc cột sống lên đến óc, Trọng Giang hoảng loạn chống tay lên ghế sofa, suýt nữa vì cú kí©ɧ ŧɧí©ɧ đó mà ngã lên người Hạ Giác Hành.

Trọng Giang bị cảm giác tê dại khắp cơ thể làm cho ngây ngất, đầu óc cô trống rỗng, cơ thể cứ thế tiếp tục dùng thịt non trong kẽ hở để ma sát và chạm vào dươиɠ ѵậŧ, khiến cho vòi rồng dữ tợn kia cọ qua lại qua giữa khe âʍ ɦộ qua lớp ngăn cách bằng cao su ấy.

Mà người bên dưới cô kia vẫn không hề hay biết.

Trọng Giang dùng tay bịt miệng mình lại, cô rất muốn quay lại cảnh tượng này, tốt nhất là dùng máy quay chất lượng cao để quay từ khuôn mặt của Hạ Giác Hành rồi từ từ xuống chỗ hai người họ đang giao hợp.

Người này... thường ngày lạnh lùng, khó gần biết bao, ở trên du thuyền cũng trông như luôn lang thang giữa những tảng băng trôi vậy, cô không thể nào nắm bắt được. Vậy mà giờ đây anh lại nằm ở dưới cơ thể cô không hề hay biết, bị cô cưỡng bức.

Nước mắt sinh lý trượt dài xuống đuôi mắt, Trọng Giang chớp chớp đôi mắt cay xè, cúi xuống hôn lên đuôi mắt của Hạ Giác Hành.

Môi âʍ ɦộ của cô bị đầu dươиɠ ѵậŧ màu tím đỏ cọ xát đến nóng rát, dịch nhầy dâm dục cứ trào ra từ miệng huyệt co thắt, chảy dọc xuống dươиɠ ѵậŧ của Hạ Giác Hành và làm ướt cả vùng bụng dưới của anh, tạo nên một mớ hỗn độn.

Cánh tay của Trọng Giang run rẩy chống lên ghế sofa, ngực cô phập phồng mãnh liệt, gần như không thể kiểm soát nổi nhịp thở của mình.

Lỗ âʍ đa͙σ non nớt của cô nhạy cảm đến mức chỉ với một chút ma sát bằng đầu dươиɠ ѵậŧ như vậy, cô đã dễ dàng tiết ra.

Không biết đã mất bao lâu, Trọng Giang mới thoát ra khỏi dư âm của cơn cực khoái. Cô thử chạm vào miệng huyệt ướt nhẹp của mình, rồi nắm lấy dươиɠ ѵậŧ của Hạ Giác Hành, từ từ đưa nó vào trong.

Nhưng rất nhanh, Trọng Giang đã phải dừng lại.

Chỉ mới phần đầu chui vào miệng huyệt thôi, Trọng Giang đã cảm thấy căng tức vô cùng, dươиɠ ѵậŧ của Hạ Giác Hành bị mắc kẹt giữa chừng, khó khăn lắm mới được cô bao bọc một chút.

Cơ thịt trong huyệt tự động muốn đẩy dị vật ra khỏi cơ thể, Trọng Giang nhấc tay vịn vào ghế sofa để lấy đà, dươиɠ ѵậŧ của Hạ Giác Hành vừa mới tiến vào cơ thể cô được một inch* đã trượt ra ngoài.

*Tấc: Đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc, 1 tấc = 3,33300 cm, có thể gọi là inch.

Trọng Giang nhíu mày, dù cố gắng thế nào, dươиɠ ѵậŧ Hạ Giác Hành cũng chỉ có thể vào được hai inch bên trong huyệt của cô. Thêm một chút nữa thôi là cô sẽ cảm thấy đớn như bị xé rách.

“To như thế này để làm gì, chẳng thể vào hết được.”

Trọng Giang lẩm bẩm phàn nàn, dây váy ngủ trên vai cô tuột xuống theo chuyển động, cổ áo lỏng lẻo, cơ thể cô nóng lên.

Người đang nằm mơ cử động vai, lông mi khẽ rung như thể sắp tỉnh lại. Trọng Giang sợ hết hồn, trong lúc giật mình, dươиɠ ѵậŧ trượt đến miệng huyệt và lấp vào một đoạn ngắn.

Trọng Giang hoàn toàn đông cứng tại chỗ, đợi một lúc không thấy Hạ Giác Hành có động thái gì nữa, cô mới vội vàng trườn ra khỏi người anh.

dươиɠ ѵậŧ rút ra khỏi âʍ đa͙σ, phát ra một tiếng động nhỏ. Trong căn phòng yên tĩnh này, Trọng Giang chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Khoảng hai, ba phút sau, thấy Hạ Giác Hành vẫn ngủ say trên ghế sofa, Trọng Giang mới thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay chắc không tiếp tục được rồi.

Trọng Giang đặt tay lên ngực, nghĩ rằng lần sau không nên cho thuốc ngủ vào nữa, sau khi uống rượu có lẽ sẽ dễ dàng hơn, ít nhất cô sẽ không phải giật mình liên tục như vậy.

Sau khi thở dài, Trọng Giang lấy khăn ướt từ trên bàn, chậm rãi lau sạch vùng bụng dưới dính đầy chất lỏng của Hạ Giác Hành.

Nghĩ ngợi một lúc, Trọng Giang đột nhiên đứng dậy và cầm lấy túi xách của mình lên.

Thỏi son môi bật mở một tiếng “tách”, lớp son đỏ tươi nhẹ nhàng lướt qua làn da, để lại một dấu vết diễm lệ.

Trọng Giang cười không thành tiếng, dùng điện thoại chụp lại cảnh tượng này.

Dù rằng ngay sau đó, cảm giác tội lỗi dâng lên khiến cô vội vàng lau sạch tên mình trên bụng dưới của Hạ Giác Hành.

“Chúc ngủ ngon.” Trọng Giang nói vậy

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc