Khi thực sự bước xuống khỏi xe, từng bước tiến vào căn nhà nhỏ mà mình thuê, cả khuôn mặt và cơ thể của Trọng Giang đều cứng đờ vì lạnh.
Tài xế định giúp Trọng Giang xách hành lý nhưng lại bị cô từ chối: “Anh cứ về đi, có việc tôi sẽ gọi.”
“Vâng, điện thoại luôn mở 24/24, có gì cô cứ gọi hoặc nhắn tin cho tôi là được.”
Người tài xế này do bố mẹ Trọng Giang sắp xếp, là người Trung Quốc sinh sống tại đây, thành thạo cả tiếng Iceland và tiếng Trung.
“Chúc cô ngủ ngon.” Tài xế cười tạm biệt Trọng Giang.
Đứng trước cổng, Trọng Giang tháo găng tay dày và ấm ra, nhập mật mã vào. Cô thở ra một làn hơi trắng rồi nói với Hạ Giác Hành: “Mật mã là 094777”
Hạ Giác Hành đứng phía sau cô, tay đặt trên tay kéo của vali, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Hình như là sáu số cuối trong mã sinh viên của cậu?”
Trọng Giang còn đang hơi ngẩn ngơ. Căn nhà này cô đã thuê được nửa năm, thuê từ trước Tết đến sau Tết, cô cũng dự định sẽ ở đây đến khi khai giảng.
Không biết Hạ Giác Hành sẽ ở đây bao lâu, nhưng dù chỉ là một ngày, một đêm, tính sơ sơ cũng xem như đã sống chung rồi.
“Ừ.” Trọng Giang đáp mà tâm trí cứ lửng lơ: “Vào nhà thôi, bên ngoài lạnh quá.”
Ngôi nhà cho thuê này đã được ai đó dọn dẹp và kiểm tra từ trước, hoàn toàn đạt tiêu chuẩn chỉ cần xách vali vào là ở được. Ngay cả quần áo và đồ dưỡng da cũng là loại cô thường dùng, đồ trong vali mang theo chỉ để dùng trong những ngày Trọng Giang phải đi thuyền.
À đúng rồi, đồ dùng cá nhân của cô chỉ đủ cho một mình cô dùng thôi.
Những suy nghĩ hỗn loạn trong Trọng Giang bị cắt đứt ngay lập tức. Cô quay đầu nhìn Hạ Giác Hành đang khép cửa lại rồi hỏi: “Cậu mặc quần áo size nào? Tôi sẽ nhờ người mang đến cho cậu.”
Cô không hỏi Hạ Giác Hành sẽ ở bao lâu, cũng không bảo liệu anh có thể nhờ ai đó gửi hành lý đến không mà chỉ để câu trả lời của Hạ Giác Hành giới hạn trong phạm vi những gì cô mong muốn.
"Ừm.”
Rõ ràng là câu trả lời cô mong đợi nhưng Trọng Giang vẫn không khỏi nghẹt thở trong chốc lát.
“Sao thế?”
Thấy Trọng Giang vẫn đứng yên, Hạ Giác Hành hỏi.
“Không có gì.” Nhịp tim dồn dập của Trọng Giang dần bình tĩnh trở lại, cô tránh ánh mắt của Hạ Giác Hành: “Cậu nói đi, tôi sẽ liên lạc với người ta luôn.”
Hai tiếng sau, người giao quần áo đã đến. Đây là quản gia phụ trách cuộc sống thường ngày của Trọng Giang. Vì tính cách quái gở ghét sống chung với người khác của cô nên bình thường quản gia đều sống cùng đầu bếp, tài xế và nhân viên giúp việc trong căn biệt thự kế bên. Lần này Trọng Giang đi du lịch, quản gia và đầu bếp cũng đi theo, thậm chí còn đến Iceland trước một tuần để chuẩn bị. Nào ngờ chị ấy vừa định thu dọn đồ để nấu ăn cho cô chủ thì nhận được cuộc gọi của Trọng Giang rằng đi mua đồ dùng cá nhân và quần áo cho phái nam.
Quản gia có chìa khóa dự phòng và mật mã của ngôi nhà này, nhưng vì phép lịch sự nên chị ấy vẫn gọi trước cho Trọng Giang.
Lỡ đâu cô chủ đang có việc không tiện cho chị ấy nhìn thấy thì sao?
Với vẻ mặt nghiêm túc, quản gia thầm nghĩ mình đúng là người có đạo đức nghề nghiệp, cho dù Trọng Giang có tổ chức tiệc thác loạn trong biệt thự thì chị ấy cũng sẽ không nói với
ai.
Trọng Giang bảo chị ấy mang đồ đi thẳng vào.
Quản gia mở cửa, thấy Trọng Giang và một chàng trai có vẻ ngoài khá quen mắt đang ngồi ăn cơm, bên cạnh là đầu bếp luôn trong tư thế sẵn sàng phục vụ.
“Đến rồi à, chị muốn ăn cùng không?”
Trọng Giang lịch sự hỏi.
“Không, không cần đâu.”
Quản gia vội vàng từ chối, đồng thời liếc nhanh Hạ Giác Hành, thầm nghĩ đây chẳng phải bạn học của Trọng Giang sao? Thôi tiêu rồi, sao tự dưng chị ấy lại mua bao cao su làm gì chứ.
Vừa nghĩ xem làm thế nào để lén lấy bao cao su ra khỏi túi đồ dùng cá nhân, quản gia vừa mỉm cười hỏi Trọng Giang muốn để quần áo và đồ dùng cá nhân đó ở đâu.
“Tầng hai.” Ánh mắt của Trọng Giang lướt qua khuôn mặt của Hạ Giác Hành, sau đó nhanh chóng lấp lửng nói thêm: “Để ở phòng kế bên phòng em nhé.”
Trong lòng quản gia thoáng giật mình, nghĩ bụng cũng chẳng cần lấy bao cao su ra làm gì.
Tầng hai, ngoại trừ phòng của Trọng Giang có phòng tắm và vệ sinh riêng thì các phòng còn lại đều dùng chung nhà tắm và vệ sinh ngoài hành lang. Tuy nhiên, căn biệt thự này chỉ có hai người ở là Trọng Giang và Hạ Giác Hành, nên cũng coi như mỗi người đều có phòng tắm và vệ sinh riêng.
Bữa tối là cơm kiểu Trung Quốc, nhưng Trọng Giang lại lấy ra một chai rượu vang trắng từ tủ rượu và đặt lên bàn ăn.
Cô rót cho mình một ly đầy rồi hỏi Hạ Giác Hành có muốn uống không.
Hạ Giác Hành từ chối khéo: “Tôi không giỏi uống rượu.”
“Chỉ uống một chút thôi, độ cồn không cao đâu, vị rượu cũng rất nhẹ.” Trọng Giang mỉm cười rạng rỡ, rót gần nửa ly rượu vang và đưa tới trước mặt Hạ Giác Hành: “Tôi rất thích hương vị này.”
Hạ Giác Hành lịch sự nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt thanh của nho trắng, quả thật mùi rượu không đậm.
Đầu bếp đứng bên cạnh với vẻ mặt như sắp chết, trong lòng nghĩ: Cô hai à, cô cứ nói nhăng nói cuội nữa đi.
Bữa tối kết thúc, ly rượu của Hạ Giác Hành cũng đã cạn. Anh thật sự uống rượu như nước giải khát mà không để ý rằng ly của Trọng Giang chỉ mới được cô nhấp hai ngụm đầu.
Trọng Giang cúi đầu gửi tin nhắn xong bèn ngẩng lên hỏi Hạ Giác Hành: “Cậu ăn xong rồi chứ?”
“Ừm tôi no rồi.” Hạ Giác Hành lịch sự trả lời: “Tay nghề của đầu bếp rất tốt.”
Trọng Giang cười tít mắt: “Đầu bếp được mời đặc biệt từ trong nước sang đây, tay nghề không thể nào tệ được.”
Quản gia từ trên lầu bước xuống, ánh mắt chị ấy quét qua bàn ăn với vẻ phức tạp rồi nói với Trọng Giang và Hạ Giác Hành: “Phòng đã được dọn dẹp xong rồi.”
“Được, vất vả cho chị Mân quá. Đường buổi tối không dễ đi, lúc về mọi người đi chậm chút nhé.” Trọng Giang tỏ ra rất chu đáo: “Ngày mai không cần đến sớm đâu, tầm ba bốn giờ chiều qua là được, bữa sáng chúng em có thể tự lo.”
Quản gia không dám hỏi tại sao: “Mọi người dọn bếp xong sẽ về ngay.”
Trọng Giang đồng ý, cô đứng dậy đi lên lầu. Khi đi ngang qua Hạ Giác Hành, cô dừng bước: “Tầng ba có phòng gym với ghế massage, nếu mệt cậu có thể thử một chút.”
Hạ Giác Hành xoa thái dương hơi ê nhức: “Để hôm khác, tôi muốn ngủ sớm một chút.”
Trọng Giang trở về phòng mình, sau khi vào cô vứt đôi dép sang một bên, ngả người lên ghế sofa và nằm xuống.
Chiếc điện thoại tuột ra khỏi tay cô và rơi xuống bên tai. Màn hình lướt qua mặt Trọng Giang, tự động mở khóa và hiển thị giao diện trò chuyện.
21:47
[Nước nóng trong nhà vệ sinh có thể tắt riêng không?]
[Có thể.]
[Vậy tắt hết nước nóng ở các phòng trừ phòng của em ra nhé.
[?]
[Sa Mân] đã thu hồi một tin nhắn
[Đã rõ.]
22:07
[Đã tắt hết rồi.
[Ok, mọi người làm xong thì xuống đi, về sớm một chút.]
Trọng Giang cảm thấy bản thân chắc điên rồi, nếu không thì sao có thể làm ra những việc như nhân vật nữ phụ phản diện xấu xa trong truyện thế này.
Nhưng cô lại cảm thấy mình đang rất tỉnh táo.
Vì vậy khi Hạ Giác Hành gõ cửa hỏi cô chỗ này có nước nóng không, cô đã trả lời rằng: “Chắc là có, tôi chưa dùng. Sao vậy?”
Hạ Giác Hành đỡ cái đầu đang mơ màng vì rượu: “Nhà vệ sinh ở cuối hành lang không có nước nóng.”
“Tôi vừa mới dùng thì vẫn có mà, ừm... Có lẽ lúc trước họ nghĩ chỉ có mình tôi ở đây nên không kiểm tra chỗ đó. Hay là cậu dùng tạm phòng tôi trước nhé?”
Hạ Giác Hành tựa vào tường, sắc mặt anh rõ ràng đang không ổn lắm, phản ứng cũng chậm đi.
Trọng Giang nhẹ nhàng nhắc lại: “Được không?”
“... Ừ, cảm ơn.”
Trọng Giang nở một nụ cười vui vẻ: “Vậy cậu đi lấy quần áo đi, tôi sẽ xem phim một chút.”
Hạ Giác Hành đáp lời Trọng Giang rồi rời khỏi phòng cô, lát sau quay lại với bộ đồ ngủ để tăm.
Không lâu sau, tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm.