Trọng Giang đi theo sau anh, cô nhìn Hạ Giác Hành ngoài đống hành lý cầm giúp cô thì chẳng còn gì khác, không nén nổi tò mò: “Hành lý của cậu đâu?”
“Lười cầm nên gửi qua đó từ trước rồi.” Hạ Giác Hành ngừng một chốc, tiếp tục nói: “Kỳ nghỉ đông năm nào tôi cũng đi Bắc Âu.”
Trọng Giang hơi bất ngờ, cô biết kỳ nghỉ đông mỗi năm Hạ Giác Hành đều không ở trong nước, bởi cứ mỗi kỳ nghỉ đông anh sẽ biến mất tăm, chẳng bao giờ tham gia bất cứ cuộc tụ họp bạn bè nào, cũng không tiết lộ hành trình cho bất cứ ai.
Có lẽ vì cảm nhận được sự bất ngờ của Trọng Giang nên Hạ Giác Hành giải thích: “Bà ngoại tôi có mang dòng máu Na Uy, từ khi ông nội mất thì bà tới Na Uy định cư luôn.”
Trọng Giang quan sát sắc mặt Hạ Giác Hành, thấy gen con lai mà anh được di truyền từ bà ngoại chắc chỉ có đôi mắt màu hổ phách nhạt
kia thôi.
Hoặc là cả cặp lông mi dài hơn người bình thường nữa nhỉ?
Trọng Giang vừa nghĩ vẩn vơ vừa làm thủ tục lên thuyền.
Vé tàu của hai người đều là khoang hạng nhất, có lối đi riêng dành cho khách hàng VIP, không cần phải xếp hàng.
Thậm chí phòng của họ cũng rất gần nhau, chỉ cách ba căn phòng.
Trọng Giang nhìn Hạ Giác Hành về phòng rồi mới không nhìn anh nữa. Cô kéo vali vào phòng, thở dài một tiếng.
Không cam lòng, vẫn không cam lòng.
Trọng Giang đặt tay lên vị trí trái tim, cô có thể cảm nhận sự đau đớn dù rất nhẹ nhưng chẳng thể ngó lơ một cách cực kỳ rõ ràng ở nơi ấy. Hoá ra cảm xúc của một người thật sự sẽ ảnh hưởng tới các bộ phận trên cơ thể.
Tầm mắt bắt đầu trở nên mờ sương, Trọng Giang chớp mắt, đưa tay che mặt.
Cô vẫn rất thích Hạ Giác Hành, dù biết rằng thích anh sẽ có kết cục cực kỳ bi thảm, nhưng cô vẫn không sao khống chế được!
Trọng Giang dựa vào bức tường sau lưng, trượt dần xuống đất.
Cô thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi bị cảm giác xấu hổ khi yêu thầm giày vò tới mức như ngọn cỏ dại nhỏ bé bị bão táp mưa sa vùi dập: đêm trước vẫn còn thoi thóp như chỉ còn một hơi thở, sáng hôm sau đã khôi phục sức sống tràn trề.
Hạ Giác Hành nhìn cô nhóc mời mình cùng tới nhà ăn dùng bữa trước mặt, khẽ thở dài, đoạn nghiêng người đáp: “Vào ngồi một lát, tôi đi tắm đã.”
Trọng Giang bước vào phòng Hạ Giác Hành một cách nghiêm chỉnh, không nhắc anh rằng mấy chiếc cúc trên áo ngủ vẫn chưa cài. Cổ áo anh rộng mở tới mức nhìn thấy cả cơ bụng rắn chắc, quả là cảnh đẹp ý vui.
Phòng ngủ trên du thuyền đều được trang trí như nhau, sau cửa là phòng khách, đi vào trong là phòng ngủ và ban công ngắm cảnh, có thể ra đó ngắm cảnh biển.
Hạ Giác Hành tắm rửa rất nhanh, anh đi ra khỏi phòng ngủ thì đã thay xong quần áo tươm tất, anh mặc áo nỉ liền mũ màu đen, cổ áo khá kín.
“Đi thôi.”
Sau khi tắm rửa xong thì có vẻ như Hạ Giác Hành đã tỉnh táo hoàn toàn, anh từ tốn đi bên cạnh Trọng Giang, cùng nhịp bước với cô.
Nhưng Trọng Giang vẫn thấy anh như đang thất thần.
Không biết có phải do Trọng Giang cảm nhận sai không mà hình như Hạ Giác Hành có gì đó sai sai. Lúc anh nói chuyện với cô còn đỡ, nhưng chỉ cần anh ở một mình thì thoạt trông như bị rút sạch linh hồn, lơ lửng trên không, không sao nắm bắt được.
Trọng Giang thầm nghĩ: lạ quá đi mất.
Cô và Hạ Giác Hành là bạn học cùng lớp, tuy họ không tiếp xúc nhiều, nhưng bình thường chạm mặt rất nhiều. Trọng Giang là bạn học với Hạ Giác Hành gần hai năm, cũng coi như khá hiểu tính cách Hạ Giác Hành: đối xử với mọi người rất lịch sự nhưng ít khi quá thân thiết với ai, dịu dàng hiền hoà nhưng cực kỳ giữ khoảng cách.
“Thoạt trông dễ gần, trên thực tế rất khó tiếp cận, là bạn học cùng lớp cả năm trời rồi mà có ai từng hẹn được Hạ Giác Hành ra ngoài gặp riêng lúc cuối tuần chưa?”
Bạn học có quan hệ khá thân thiết với Trọng Giang thở ngắn than dài: “Hẹn cậu ấy chơi bóng sau giờ học cũng bị từ chối luôn.”
Dù thế nào thì Hạ Giác Hành ở trường cũng sẽ không giống như bây giờ, hệt như cái bóng thoát khỏi thế giới này, lặng lẽ qua lại giữa biển người.
Trọng Giang cầm máy ảnh đi lại trên boong
tàu, cô trổn sau ống kính, trộm nhìn Hạ Giác Hành.
Rõ ràng căn phòng họ ở đều có ban công
ngắm cảnh biển, nhưng Hạ Giác Hành vẫn có thói quen đi tới boong tàu hơn. Anh đứng trước lan can nhìn từng tng bằng trằng xoá nổi trên mặt biển mênh mang, im lặng hệt như một bức tượng điêu khắc.
Trọng Giang nhấn nút chụp, khẽ chân nhẹ tay đi tới phía sau anh, sau đó dừng lại ở góc
nghiêng của Hạ Giác Hành, ngắm ống kính về phía băng nổi như bông trảng phía xa.
"Có gì khác hä?" Hạ Giác Hành không quay đầu, anh như trầm ngâm nhìn về mặt biến đầy băng: "Vùng biển này cũng như những tảng băng nổi trên mặt biển giống hệt với cảnh tượng trong hành trình suốt hai ngày nay, nhung cậu vẫn ngắm chuẩn ống kính chụp chúng hoài."
Trọng Giang tắt máy ảnh, nhét vào trong túi đựng máy ảnh: “Thì cũng đang nghĩ tới vấn đề này đó."
"Hử?”
Trọng Giang xoa lòng bàn tay đã lạnh ngắt tới mức đông cứng, đáp: “Bởi vì mỗi ngày cậu đều nhìn thấy chúng, cho nên tôi nghĩ có lẽ trên mặt biển có gì đó tôi chưa phát hiện ra, nhưng bây giờ xem ra không phải rồi.”
Hạ Giác Hành không đáp, anh đang nghĩ xem nên trả lời câu hỏi của Trọng Giang như nào.
“Quay về thôi, bên ngoài lạnh lắm.”
Trọng Giang nhún vai, xoay người rời khỏi boong tàu.
Cô đang cố gắng kiềm chế bản thân để không lúc nào cũng đi theo sau Hạ Giác Hành, cô như kẻ theo đuôi biến thái trốn ở nơi không ai biết, nhìn chằm chằm đối tượng mình theo dõi sau ống kính rồi nhấn nút chụp liên tục.
Trọng Giang không biết Hạ Giác Hành có phát hiện ra cô đi theo và chụp trộm anh không, bởi vì thỉnh thoảng anh sẽ bắt chuyện với cô, cũng vẫn hỏi cô có muốn tới nhà ăn ăn cơm cùng không.
Nhưng dù hai người ngồi trên cùng một chiếc bàn ăn, Trọng Giang vẫn có thể cảm nhận được sự khác lạ của Hạ Giác Hành. Rõ ràng anh đang ngồi trước mặt cô mà linh hồn như đang phiêu du chốn ngoài xa.
Hành vi biến thái của Trọng Giang vốn nên kết thúc vào ngày Hạ Giác Hành xuống tàu, sự tiếp xúc giữa họ trong khoảng thời gian này đã khiến cô rất vui vẻ và hài lòng. Nào ngờ trước ngày tàu cập bến Na Uy, Hạ Giác Hành bỗng dưng hỏi cô: “Cậu dự định đi chỗ nào Iceland chơi đó?”
Trọng Giang ngừng chuyển động máy ảnh, cô nở nụ cười và cả sự mong chờ từ cõi lòng: “Tôi đi ngắm núi lửa.”
“Núi lửa phun trào?”
Trọng Giang nghiêng đầu cười, đáp: “Ừ, tôi mua một tour du lịch đi bộ ngắm cảnh núi lửa phun trào, nhưng vì để tiện hơn nên tôi thuê một căn nhà dưới chân núi luôn. Nếu may mắn thì tối nào cũng được nằm trên căn gác mái ngắm cực quang.
Đây là lúc Iceland đang nằm trong khoảng thời gian đêm vùng cực, cũng là thời gian tuyệt nhất để ngắm cực quang. Trong cảnh băng tuyết ngập trời không có điểm cuối như chốn bồng lai tiên cảnh, trên cao là cực quang sáng ngời lấp lánh trên bầu trời cao, chỉ cần tưởng tượng thôi đã khiến Trọng Giang thấy yên bình và thơ mộng quá đỗi.
Nên Trọng Giang thề, cô đã buột miệng nói câu này mà chưa suy nghĩ kỹ càng, chỉ là câu nói trong lúc vô thức.
Cô đã hỏi Hạ Giác Hành: “Cậu có muốn ở cùng nhau không? Căn nhà tôi thuê lớn lắm.”