Trong số nhiều tác phẩm phim và truyền hình liên quan đến quan niệm về số mệnh, chúng lúc nào cũng nhấn mạnh rất nhiều lần rằng vận mệnh là thứ không thể thay đổi, mọi kết cục đều đã được định sẵn từ trước. Tất cả những hành vi chống lại vận mệnh đều sẽ thúc đẩy mọi thứ đi tới điểm cuối của vận mệnh một cách nhanh chóng hơn.
Trọng Giang từng mất nửa năm để chứng minh tính chân thực của cuốn ŧıểυ thuyết ấy, sau khi xác nhận những gì trong đó viết là thật, Trọng Giang bắt đầu nghi ngờ cuộc đời vô cùng.
Trong sách, sau khi đem lòng yêu Hạ Giác Hành xong thì như xe mất phanh, cô ghen tị với mỗi người xuất hiện quanh mình, thái độ và hành vi của cô với nữ chính Lâm Lạc cũng đã tới mức bạo lực học đường. Điều này khiến Trọng Giang nghi ngờ bản thân quá đỗi... Cô xấu xa tới mức đó cơ à?
Đúng như trong sách viết, Trọng Giang là con gái độc nhất của nhà họ Giang, ba mẹ cô kết hôn vì mục đích thương mại, tình cảm giữa hai người cũng không tốt. Bởi vậy họ đã sống riêng từ khi cô còn rất nhỏ, Trọng Giang gần như là lớn lên bên bảo mẫu.
Mãi tới khi Trọng Giang lên bảy, cô mới được ông nội đón về nuôi. Nhưng bảy năm sau đó, ông nội cô - Trọng Quỳ qua đời, cô bắt đầu cuộc sống một mình. Người cô thường liên lạc nhất lần lượt là Tạ Sênh - thư ký của mẹ cô, Lý Tất - thư ký của ba cô; ngoài ra còn quản gia và tài xế nữa.
Cũng phần nào vì lý do gia đình nên tính cách của Trọng Giang hơi lạnh lùng, cực đoan, kỳ lạ khó hiểu... À đúng vậy! Khả năng Trọng Giang sẽ làm chuyện giống như trong sách là một trăm phần trăm!
Nhưng đó là trong trường hợp cô chưa có cuốn sách này.
Sau khi xác định tính chân thực trong tương lai mà cuốn sách này viết, Trọng Giang suy nghĩ kĩ càng, nhận ra chuyện này thực ra cũng dễ giải quyết. Chỉ cần cô không say mê điên cuồng Hạ Giác Hành như trong sách viết, không bắt nạt nữ chính thì sẽ không có những chuyện vớ vẩn sau đó nữa.
Nhưng thật ra trong lúc vô thức, Trọng Giang còn giả bộ với mọi người, cô không thích gì thì làm nấy như ngày trước nữa, cũng thử tham gia vào cuộc nói chuyện với các bạn cùng trang lứa, đồng thời nhận lời mời của những bạn khác khi rảnh rỗi.
Có lợi thế là gia cảnh giàu có và gương mặt xinh đẹp nên cuộc sống sau khi lên cấp ba của Trọng Giang rất thuận buồm xuôi gió.
Nhưng suy cho cùng Trọng Giang không phải là một người thích giao tiếp với người khác, nên mỗi khi tới kỳ nghỉ dài, vì để tránh gặp phải những lời mời tụ tập không có hồi kết, cô đều lựa chọn ra ngoài du lịch một mình.
Nơi cô du lịch chắc chắn phải vừa xa xôi vừa hẻo lánh, nói tóm lại là phải lệch múi giờ, không tiện liên lạc với trong nước, tốt nhất là tín hiệu, sóng điện thoại cũng chập chờn không có để khỏi phải trả lời tin nhắn.
Nơi Trọng Giang chọn du lịch năm nay là Iceland, cô muốn ngắm cảnh núi lửa phun trào và cực quang.
Hộ chiếu và visa đã chuẩn bị xong từ lâu, Trọng Giang tự lên kế hoạch và hành trình du lịch. Cô thuê một căn nhà trong trấn nhỏ gần nơi núi lửa cô tới du lịch, chỉ cần chờ tới kỳ nghỉ là cô sẽ xách balo lên và đi.
Trước khi rời khỏi nhà, Trọng Giang khóa công tắc nước tổng và khóa gas rồi kéo vali hành lý ra khỏi nhà.
Tài xế đã đợi ở cổng biệt thự từ lâu, sau khi thấy Trọng Giang thì vui mừng hết biết, giúp cô vác hành lý lên xe.
Dù sao thì lần Trọng Giang đi du lịch này sẽ không cần dùng xe hơn một tháng liền, không phải làm việc mà vẫn được hưởng lương tháng, là ai thì cũng vui hết biết thôi!
Xe chạy bon bon tới sân bay, theo kế hoạch của Trọng Giang thì cô sẽ ngồi máy bay tới bến cảng trước, rồi sau đó ngồi phà tới Iceland.
Qua cửa kiểm tra an ninh, kiểm tra vé, lên máy bay, rồi chỉ vài tiếng sau, Trọng Giang đã tới bến cảng.
Có lẽ đang đúng vào kỳ nghỉ nên người qua kẻ lại ở bến cảng cực kỳ đông đúc, dưới bầu trời xám xịt đầy những người là người đang qua lại.
Gió ở bến cảng cực kỳ lớn, Trọng Giang dừng lại, chỉnh trang lại mái tóc bị gió thổi tung cả lên, cũng định quan sát xem xung quanh có chỗ nào bán mũ không.
Sau đó ánh mắt cô bỗng khựng lại.
Chàng thiếu niên mười bảy, mười tám vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành nên hơi gầy gò, nhưng nhìn từ xa thì vẫn cực kỳ nổi bật, nhất là giữa cảnh người người qua lại như mắc cửi thì sự xuất hiện của anh hệt như hạc trong bầy gà.
Dường như đối phương cảm nhận được ánh mắt của Trọng Giang nên quay đầu nhìn.
Gương mặt ấy khiến người nhìn cực kỳ thoải mái, hệt như sự kết hợp giữa tuấn tú và xinh đẹp, nhưng chỉ có thể dùng một chữ chung chung “đẹp” để hình dung.
Đôi mắt màu hổ phách nhạt xoáy sâu vào người đối diện sẽ khiến người ta có cảm giác lạnh lùng, tuy anh cười lên sẽ đỡ hơn nhiều, nhưng hình như bình thường anh chẳng thích cười chút nào.
Trọng Giang thất thần nhìn gương mặt ấy, suy nghĩ vẩn vơ.
Đợi tới khi Trọng Giang hoàn hồn lại thì cô đã vô thức kéo hành lý chen qua dòng người, đi tới trước mặt đối phương, gọi tên anh: “Hạ Giác Hành.”
Hình như bấy giờ Hạ Giác Hành mới nhận ra đây là bạn học cùng lớp mình, anh nhìn Trọng Giang tiến về phía mình, cố tìm chủ đề nói chuyện: “Đi du lịch hả?”
Trọng Giang gật đầu: “Ừ, định ngồi tàu tới Iceland."
“Ồ? Là chuyến tàu sẽ kiểm tra vé để lên tàu lúc mười một giờ hai mươi ba đúng hả? Tàu mang số hiệu hoa Tulip ấy?”
Trọng Giang sửng sốt, hỏi: “Chúng ta ngồi cùng chuyến tàu ư?”
Nụ cười xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của Hạ Giác Hành: “Ừ, khéo thật đấy!”
Khi Trọng Giang có được cuốn ŧıểυ thuyết vào năm mười bốn tuổi, cô vẫn chưa quen Hạ Giác Hành. Ấn tượng về anh cũng chỉ dừng lại ở người kế thừa nhà họ Hạ, nam chính mười phân vẹn mười trong ŧıểυ thuyết - cũng là khởi nguồn mọi sự đen đủi bất hạnh của cô.
Cô từng coi thường bản thân trong ŧıểυ thuyết vô cùng, cho tới khi cô trúng tiếng sét ái tình với Hạ Giác Hành.
Đương nhiên lần đầu Trọng Giang gặp Hạ Giác Hành, cô vẫn chưa nhận ra đó là anh, sau đó cô mới biết người cô cực kỳ vừa mắt ấy chính là Hạ Giác Hành.
Phẫn nộ, xấu hổ, chật vật, mọi cảm xúc khiến Trọng Giang sợ hãi Hạ Giác Hành như e sợ loài thú dữ. Cô tránh việc hợp tấu cùng anh ở nhạc hội âm nhạc như tình tiết trong ŧıểυ thuyết, tránh việc cùng khiêu vũ trong yến hội với anh, cố gắng hết sức để tránh xa anh nhất có thể.
Nhưng hình như chẳng có tác dụng gì hết, cô vẫn chẳng kìm nổi lòng mình vì muốn tới gần anh hơn mà thích anh.
Bánh xe số mệnh như lại khiến mọi thứ trở về chỗ cũ, Trọng Giang thầm nghĩ một cách đầy trào phúng, chắc lúc tạo ra cô, Thượng Đế đã thêm phần “yêu Hạ Giác Hành” quá liều cho
cô.
“Đi thôi, tới giờ kiểm tra vé rồi.” Tay Hạ Giác Hành đặt cạnh tay cầm vali của Trọng Giang: “Có cần giúp không?”
Trọng Giang mím môi, lúng phúng vài chữ: “Hơi nặng.”
Hạ Giác Hành cầm lấy vali hành lý của cô, đi về phía cửa kiểm tra vé.