Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông, Trọng Giang cuộn tròn người trong phòng chiếu phim tư nhân dưới lòng đất, gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm, xin phép nghỉ học hai ngày vì lý do sức khoẻ.
Ở đầu dây bên kia, giáo viên chủ nhiệm quan tâm hỏi han: đã đi bệnh viện chưa? Ốm có nặng không? Bệnh viện kê thuốc gì? Có phải nhập viện không?
Trọng Giang ngồi trên giường, trả lời cho có “Vâng ạ”, cuối cùng còn bổ sung thêm “Em đi viện ngay đây ạ”.
Vậy là giáo viên chủ nhiệm lại nói với về ân cần: “Vậy không làm phiền em nghỉ ngơi nữa, có việc gì nhớ gọi cho thầy nhé.”
Trọng Giang cụp mắt, cúp điện thoại, đoạn vất điện thoại sang một bên.
Cô cúi đầu, cầm cuốn sách cũ đang mở trên chân lên.
Đó là một cuốn sách rất cũ kỹ, hơn nữa còn rách nát không lành lặn, chất giấy vàng khè mỏng dính càng làm nổi bật giá trị của cuốn sách - sách cũ bày bán trên vỉa hè: ba mươi ngàn một cuốn, năm chục hai cuốn.
Nhưng Trọng Giang không mất tiền mua cuốn sách này.
Nói một cách chính xác là khi cô vừa cầm cuốn sách này lên từ sạp báo trên vỉa hè thì sạp báo bỗng dưng biến mất tiêu, cô chưa kịp trả tiền!
Trọng Giang bật hết đèn trong phòng chiếu lên rồi bắt đầu đọc từ chương năm mươi.
Cuốn sách kỳ lạ này được cô mua từ hồi lớp tám, hôm đó tài xế trong nhà xin nghỉ, Trọng Giang tự về nhà một mình. Khi cô đi ngang qua sạp bán báo gần trường học một mình, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cô dừng lại, rồi như bị ma làm, cúi xuống cầm cuốn sách nhìn bìa là biết ŧıểυ thuyết thể loại ngôn tình học đường ba xu cẩu huyết đầy đầu này lên.
Hơn nữa, đúng vào lúc cô cầm cuốn sách này lên, sạp báo trước mặt cô biến mất không thấy đâu nữa.
Trọng Giang mười bốn tuổi nhíu mày, đầu đầy dấu chấm hỏi, đứng ngẩn người giữa đường dành cho người đi bộ. Bạn học đi qua thấy vậy, hơi ngập ngừng rồi hỏi: “Trọng Giang, cậu đứng ở đây làm gì vậy? Tài xế nhà cậu vẫn chưa tới hả?”
Trọng Giang còn nhớ lúc đó cô nhíu mày hỏi lại bạn học: “Cậu có nhìn thấy sạp báo ở đây không?”
Bạn học “Hả?” đầy khó hiểu, đáp lại: “Sạp báo nằm ở phía trái cổng chính của trường, cậu đi nhầm hướng rồi thì phải?”
Trọng Giang nắm chặt cuốn sách trong tay, vội vàng nói lời cảm ơn với bạn học, tiếp đó nhanh chóng chạy về hướng ngược lại.
Sạp báo nằm phía bên trái cổng lớn trường học y hệt như cái mà lúc nãy cô nhìn thấy, thậm chí thứ tự sắp xếp các tờ báo cũng giống hệt như lúc nãy cô lướt thấy!
Điều khác biệt duy nhất là trên sạp không có cuốn sách như cô cầm trong tay.
Một cuốn sách đầy kỳ lạ.
Trọng Giang mười bốn tuổi đầy khó hiểu, đưa tay mở sách.
Nội dung câu truyện trong sách cũng màu mè hệt như ảnh bìa của nó vậy, nữ chính Lâm Lạc nghèo khổ, kiên cường, bất khuất đạt được học bổng cực kỳ giá trị nên được chuyển tới trường học dành cho các con nhà tài phiệt quý tộc vào học kỳ hai năm lớp mười một.
Sau đó, nữ chính quen biết và dây dưa với vài bạn học nam có tính tình kỳ lạ trong trường, cuối cùng sau bao lựa chọn đầy khó khăn, nữ chính chọn một trong số những anh chàng đó yêu đương.
Nói chung là nội dung ŧıểυ thuyết học đường cổ lỗ sĩ từ xa xưa thuở nào, có khi phải vào mấy tiệm sách cũ lục tung mấy góc, thùng đồ cũ may ra còn tìm thấy vài cuốn từa tựa vậy.
Thường thì Trọng Giang sẽ không bao giờ đọc mấy cuốn sách như này, cho dù mở ra cô cũng chẳng đọc quá ba trang...
Nhưng đó là trong trường hợp cô không quen hai phần ba tên người trong cuốn ŧıểυ thuyết này.
Cuốn ŧıểυ thuyết nghe có vẻ như ŧıểυ thuyết ngôn tình ba xu cẩu huyết rách nát này đúng là có nội dung y hệt như ŧıểυ thuyết rẻ tiền, nhưng tên và tính cách của phần lớn nhân vật trong ŧıểυ thuyết này lại hoàn toàn phù hợp với những người Trọng Giang quen biết trong hiện thực.
Ví dụ như cậu ấm tính cách khó ưa mà ban đầu nữ chính đắc tội là bạn học lớp bên cạnh Trọng Giang, nhưng bây giờ ba cậu ta vẫn chưa tìm mẹ kế cho cậu ta.
Hoặc nhân vật nữ xấu xa ác độc suốt ngày bắt nạt nữ chính là em họ của Trọng Giang.
Nhưng quan trọng là giờ em họ cô còn đang ở nước ngoài, vẫn chưa về nước.
Và cả người cùng tên cùng họ với... chính cô.
Xuất hiện từ chương thứ ba, chương thứ năm mươi bảy thì đi đời nhà ma... Hiện giờ Trọng Giang có thể đọc thuộc làu từng chữ, từng tình tiết trong cuốn ŧıểυ thuyết này.
Trong ŧıểυ thuyết, Trọng Giang là con gái độc nhất của nhà họ Trọng, “cô” kiêu ngạo tuỳ hứng, chỉ rung động với Hạ Giác Hành - một trong những nam chính. Từ khi nhập học năm lớp mười, “cô” đã chủ động theo đuổi Hạ Giác Hành, nhưng mãi tới khi nữ chính chuyển tới trường vào học kỳ hai năm lớp mười một, “cô” vẫn chưa thành công.
Trong tình hình ấy, nữ chính Lâm Lạc - người vừa xuất hiện đã được Hạ Giác Hành đối xử đặc biệt đương nhiên trở thành cái gai trong mắt “Trọng Giang”.
Trong bất cứ cuốn ŧıểυ thuyết ngôn tình nào, nữ phụ ác độc đối đầu với nữ chính đều không có kết cục tốt đẹp, “Trọng Giang” cũng không phải ngoại lệ.
Trong chương thứ năm mươi bảy của ŧıểυ thuyết, vì những gì “Trọng Giang” gây ra, mấy nhân vật nam trong ŧıểυ thuyết liên thủ đối phó, khiến nhà họ Trọng phá sản trong chớp mắt. “Trọng Giang” cũng xin thôi học, từ đó không rõ tung tích.
“Sau đó, chẳng ai gặp lại cô chủ từng kiêu căng ngạo mạn không coi ai ra gì của nhà họ Trọng nữa. Mãi cho tới rất nhiều năm về sau, trong buổi họp lớp cấp ba, Lâm Lạc mới nghe nói vì để giúp gia đình trả hết nợ nần, Trọng Giang đã gả cho người khác từ lâu.
Trọng Giang gấp sách lại.
Từ khi cô có cuốn sách này năm mười bốn tuổi tới giờ, cô đã đọc tình tiết này vô số lần; từ sự bất ngờ, kinh ngạc, tức giận lần đầu đọc nó tới bình tĩnh không gợn sóng như bây giờ, chỉ còn lại chút chút sợ hãi mà thôi.
Cô vốn nên đầy tự tin, tin rằng mình sẽ không ngu ngốc và kiêu căng như trong sách, cho tới khi cô chẳng thể khống chế nổi mình, đem lòng thích một người.
Trọng Giang đổ người xuống giường, ngẩn ngơ nhìn trần nhà, nghĩ thầm: Sao trong sách không viết cô sẽ ngồi cùng một chuyến tàu với Hạ Giác Hành chứ?