Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội

Chương 39

Trước Sau

break

Một đêm hoang đường, Cố Ngạo tỉnh dậy trước, nhìn người nằm bên cạnh, không dám động, ngây ra giữ nguyên tư thế rất lâu.

Đêm qua Cẩu Quan ban đầu không phục, khăng khăng nói mình phải ở trên, giằng co một hồi đành chấp nhận hiện thực bị đè, rồi tự tìm vui mà tay chân không yên, miệng toàn nói lời dâm đãng.

… Về sau làm đến lúc nào cũng khóc, rất đáng thương.

Tim Cố Ngạo bị tiếng khóc làm mềm nhũn, lại càng ra sức.

Cẩu Quan tỉnh dậy, toàn thân chỗ nào cũng đau, vô thức nhíu mày, thấy gương mặt tuấn mỹ trước mắt, chân mày liền giãn ra, ôm lấy y hôn mấy cái: “Tức phụ, dậy sớm thế à.”

… Cố Ngạo thực sự không hiểu nổi, kẻ đêm qua khóc lóc đến thảm thương như vậy, sao vừa tỉnh dậy liền khôi phục bộ dạng lưu manh này?

Cẩu Quan cảm thán: “Tức phụ, đêm qua ngươi thật là vừa hung vừa dã.”

Cố Ngạo có chút không được tự nhiên, khẽ kéo dài khoảng cách với hắn.

Cẩu Quan sầm mặt, mất hứng: “Tức phụ, đêm qua ngươi đâu có như vậy.”

Cố Ngạo: “…”

Cẩu Quan dịu giọng: “Lại đây, cho ta ôm một cái.”

Cố Ngạo không biểu cảm mà dựa lại gần.

Cẩu Quan ôm lấy y, chớp mắt: “Ta nói tức phụ, ngươi làm thì làm, sao còn hôn ta?”

Vành tai của Cố Ngạo hơi đỏ.

Cẩu Quan nhìn chằm chằm vành tai đỏ ấy một hồi: “Lần đầu tiên hôn người khác sao? Nên mới cắn chặt môi người ta như thế.”

Cố Ngạo: “…”

“Không nói gì à? Đừng có trầm mặc thế chứ.” Cẩu Quan chọc chọc vào tay y, rồi bẻ giọng: “Bất quá ta thích, hì hì.”

“…”

Cẩu Quan tự nhiên ôm hôn y thêm cái nữa, lộ hàm răng trắng: “Ta chỉ thích kiểu ít nói như ngươi.”

Yết hầu Cố Ngạo khẽ động, cuối cùng lên tiếng: “Mông không đau nữa sao?”

Cẩu Quan: “…”



Cẩu Quan thẹn quá hóa giận, chọc mạnh vào người y, trách cứ: “Không ngờ bề ngoài đứng đắn vậy, lên giường lại hung hãn thế, trò mới thì nhiều.”

Cố Ngạo: “Dám hỏi Thượng thư đại nhân, hạ quan có trò gì?”

Cẩu Quan: “Lúc thì trói tay, lúc thì bịt miệng…”

Cố Ngạo lập tức đưa tay bịt miệng hắn.

Ngươi xem, lại bịt miệng nữa rồi. Cẩu Quan dùng ánh mắt nhắc nhở.

Cố Ngạo hơi đau đầu, giọng vẫn trấn tĩnh: “Đừng nói nữa.”

Cẩu Quan nghiêm túc gật đầu.

Vừa được thả ra, hắn lại nói: “Quả nhiên người không thể nhìn tướng mạo, nước không thể đo bằng đấu!”

Cố Ngạo: “…”

Cố Ngạo hít sâu, có chút bất lực. Không hiểu sao, đột nhiên lại cảm thấy người này rất đáng yêu, càng nhìn càng đáng yêu, thật kỳ lạ, có lẽ vì đêm qua đã có da thịt gần gũi?

Cố Ngạo chưa từng gặp vấn đề kiểu này, hơi mơ hồ.

“Ai.” Cẩu Quan chớp mắt, cong môi cười: “Ngươi đừng có thật sự sa vào nha.”

Cố Ngạo nghe vậy, sắc mặt lập tức lạnh xuống, mím chặt môi, hồi lâu mới gắt gao nhìn hắn: “Ý gì?”

Cẩu Quan tùy tiện nói: “Chính là cái ngươi nghĩ đó.”

Nhịp tim dồn dập từ sáng sớm của Cố Ngạo cuối cùng cũng dần lắng lại, bất ngờ kẹp chặt cổ tay hắn.

Sắc mặt Cẩu Quan biến đổi, vội kêu: “Đau, đau! Không có ý gì, ta nói bậy, ta miệng tiện!”

Cố Ngạo lạnh lùng nói: “Tốt nhất là ngươi nói bậy.”

Hung dữ thế làm gì? Cẩu Quan ấm ức, bĩu môi, nước mắt lách tách rơi xuống.

Cố Ngạo luống cuống, còn hơn cả đêm qua, vội vã dỗ dành: “Có phải cổ tay đau không?”

Cẩu Quan khóc đến nổi không thốt nên lời.

Cố Ngạo lúng túng lau nước mắt cho hắn: “Đừng khóc nữa, thực xin lỗi.”

Cẩu Quan hất tay y ra, giọng nghẹn ngào: “Xin lỗi có ích sao? Ta có thể thành người ở trên được không? Thanh danh một đời của ta có lấy lại được không?”

Cố Ngạo xoa đầu hắn, tự trách nói: “Thật sự xin lỗi.” Như thường ngày cứ để mặc hắn trêu chọc chẳng phải tốt hơn sao? Không hiểu sao đêm qua lại mất khống chế.

Cẩu Quan ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, bộ dạng đáng thương: “Trừ phi ngươi gọi ta là bảo bối.”

Cố Ngạo thực sự nói không ra lời ngả ngớn như vậy, nhưng nhìn thấy chóp mũi hắn ửng đỏ, bộ dáng vừa buồn cười vừa tội nghiệp, trong lòng chợt mềm nhũn, liền khẽ gọi bên tai: “Bảo bối.”

Trong lòng Cẩu Quan mềm rụm, hít mũi, nửa nũng nịu: “Biết sau này phải gọi ta thế nào chưa?”

Cố Ngạo: “Ừm.”

Lúc này Cẩu Quan mới nhanh nhẹn lau khô nước mắt.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc