Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội

Chương 40

Trước Sau

break

Hai người cùng nhau bỏ lỡ buổi lâm triều.

Cẩu Quan mỗi buổi lâm triều đều thích tám chuyện với người bên cạnh, đứng chỗ nào nói chỗ đó, sự hiện diện mạnh mẽ, cho nên hôm nay không có mặt, lập tức bị phát hiện.

Nghe nói thân thể không khỏe.

Thị vệ mặt mày nghiêm túc bẩm lại tin tức thám thính được.

Hoàng đế vốn nghe danh hắn quấy rối Cố Ngạo đã lâu, không ngờ đêm qua lật thuyền, lập tức chạy đi xem náo nhiệt… à không, lập tức yêu dân như con mà đến thăm hắn.

Cẩu Quan gắng gượng ngồi dậy.

Tiêu Linh Vũ nói: “Ái khanh thân thể có bệnh, miễn lễ.”

Cẩu Quan vừa cảm động vừa chua xót, rơi xuống giọt lệ khuất nhục.

Tiêu Linh Vũ ngồi bên giường hắn, quan tâm hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Không ngại cứ nói với trẫm, trẫm sẽ vì khanh chủ trì công đạo.”

Cẩu Quan đáp: “Cố Ngạo làm loạn quan hệ đoạn tụ, lại còn vô trách nhiệm, kéo quần lên liền bỏ đi, vô tình vô nghĩa, công tư bất phân, triều đình không cần loại người như thế!”

Tiêu Linh Vũ: “Vậy theo ái khanh, nên xử trí Cố Ngạo thế nào?”

Cẩu Quan lập tức nói: “Bãi quan của y, đem y ban thưởng cho thần, để y hầu hạ thần, bưng trà rót nước.”

“Ái khanh tính toán thật giỏi.” Tiêu Linh Vũ cười nói: “Hai năm mới được một Trạng Nguyên đáng tin như vậy đấy.”

Giữa mày Cẩu Quan tràn đầy đắc ý, như thể Tiêu Linh Vũ khen chính mình.

Tiêu Linh Vũ ân cần hỏi: “Có đau không?”

Cẩu Quan mím môi: “Đau lắm.”

Tiêu Linh Vũ: “Đau lòng.”

… Cẩu Quan lập tức cảnh giác, vội ôm chặt túi tiền nhỏ phồng căng của mình.

Cẩu Quan sợ nhất là hai vị đại lão này, thường thì một người vừa mới rời đi, kẻ còn lại đã lập tức ghé tới, chỉ trong một ngày đã có thể ép hắn đến mức thương tích đầy mình.

Tiêu Linh Vũ quan tâm hỏi: “Có phải Tiết Triều lại đến đây mượn bạc không?”

“…” Cẩu Quan tức giận đáp: “Là lừa bạc.”

Tiêu Linh Vũ cố gắng giữ nét mặt, để khỏi làm mất hình tượng.

Đúng lúc này, Cố Ngạo bưng bát canh gà hầm nóng hổi, đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy người trong phòng, y sững sờ hai giây, vội vàng hành lễ: “Vi thần tham kiến Hoàng thượng…”

Hai tay y đều bận, nhất thời không biết phải hành lễ thế nào, nhưng dù trong tình huống này, canh cũng không vung vãi một giọt.

Tiêu Linh Vũ khẽ nâng mí mắt: “Nghe nói Cố khanh đối với Thượng thư đại nhân của trẫm vô cùng thất lễ.”

Cố Ngạo cúi mắt: “Thần…”

Giọng Tiêu Linh Vũ bỗng lạnh đi: “Ngươi thật to gan.”

Cẩu Quan bị hù cho hoảng sợ, mới nãy hắn còn ôn hòa với mình, sao thoáng chốc lại trở mặt nhanh đến vậy. Lo lắng Hoàng thượng giáng tội Cố Ngạo, vội vàng nói: “Không, không phải vậy!”

Tiêu Linh Vũ nhẹ giọng nói: “Ái khanh chớ sợ.” Dứt lời, sắc mặt hắn lại khôi phục vẻ băng lãnh, quay sang Cố Ngạo: “Ngươi còn có gì muốn nói?”

Không đợi Cố Ngạo mở miệng, Cẩu Quan đã vội vàng giành trước: “Thực sự không sao, thần hoàn toàn không thấy khó chịu!”

Tiêu Linh Vũ chậm rãi hỏi: “Thật vậy sao? Đừng miễn cưỡng.”

Cẩu Quan hận không thể giơ tay thề với trời: “Thật sự!”

Tiêu Linh Vũ: “Vậy ái khanh có nuốt nổi cơn tức này không?”

Cẩu Quan gật đầu: “Vốn chỉ là chuyện nhỏ, khiến Hoàng thượng phải bận tâm rồi.”

Tiêu Linh Vũ nghe vậy mới yên lòng: “Không sao thì tốt.” Trong mắt hắn hiện lên ý vị an ủi: “Trẫm đối xử với khanh có tốt không?”

… Cẩu Quan dâng lên dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, ngay sau đó nghe thấy Tiêu Linh Vũ nói: “Nghe nói sinh thần tháng trước của ái khanh vô cùng xa hoa, trong phòng chất đầy đồ vật, không biết là ai tặng?”

“Không có ai cả, chỉ là vài bằng hữu.” Cẩu Quan tiếc của cũng không dám giữ, đành khóc lóc đem hết dâng lên, khiến bản thân gần như tay trắng.

Hoàng đế rộng lượng, để lại cho hắn vài bức thư họa để hắn tu dưỡng tâm tính.



Hoàng đế vốn luôn coi trọng Cố Ngạo. Người này xuất thân hương dã, hiểu rõ nỗi khổ của dân gian, thông minh, nhạy bén, năng lực mạnh mẽ.

Chỉ là quá mức chính trực, ở chốn quan trường khó tránh chịu thiệt, bởi vậy hắn chưa vội đề bạt, muốn để Cố Ngạo rèn luyện thêm vài năm.

Cố Ngạo chậm rãi nói: “Thần có lời muốn tâu…”

Tiêu Linh Vũ: “Cứ nói đừng ngại.”

“Vi thần cảm thấy.” Cố Ngạo dừng một chút, mở miệng nói: “Cẩu Quan hình như có hơi… ngốc.”

Tiêu Linh Vũ nhàn nhạt đáp: “Hắn từ nhỏ đã ngâm trong bình mật, được nuông chiều quá mức, đầu óc vốn đơn giản, không có bao nhiêu tâm tư xấu, chỉ là tham tiền mà thôi.”

Giọng điệu Tiêu Linh Vũ bình thản: “Cho nên, khanh muốn chỉnh đốn pháp quy thì có thể, nhưng ở một số phương diện, tuyệt đối không được coi là trò đùa.”

Cố Ngạo hiểu hắn ám chỉ điều gì, trong tình cảm với Cẩu Quan, phải nghiêm túc đối đãi, không được đùa bỡn.

Cố Ngạo ngẩng đầu, bất chợt thấy trong mắt Hoàng đế lóe lên nụ cười khó hiểu, hắn ngẩn người, muốn nói lại thôi.

… Dạo này tâm tình của Thánh thượng có phải quá tốt rồi không?

Cũng không biết có gì đáng để nói, Tiết Triều ở trên xà nhà đã trợn trắng cả mắt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc