Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội

Chương 38

Trước Sau

break


Tiết Triều có một người bằng hữu tham quan nổi tiếng.

Người bằng hữu tham quan này là “tam đại tham”, danh chấn một phương, giữ chức Hộ bộ thượng thư, làm người khéo léo, giữa các phe phái trong triều ra vào như cá gặp nước, ai đến cũng không cự tuyệt, điên cuồng vơ vét của cải, là sâu mọt hiếm hoi trong triều đình vốn dĩ khá thanh liêm, lại còn tự tô vẽ thanh danh rằng bản thân làm thế là để “duy trì cân bằng sinh thái quan trường”.

Có một năm nọ, một địa phương gặp hạn hán, Hoàng đế vừa dỗ vừa dọa mà moi được của hắn rất nhiều bạc, khiến tình hình kinh tế của hắn trong một đêm trở lại cảnh ngộ thời phụ thân hắn còn tại thế.

Tiêu Linh Vũ hòa nhã gọi: “Ái khanh.”

Người bằng hữu tham quan lập tức run bắn cả người.

Quả nhiên, hôm ấy trời nắng chan hòa, Hoàng đế liền sai hắn đi cứu tế nạn dân.

Bằng hữu tham quan: “?”

Đi cùng hắn cứu tế chính là tân khoa Trạng Nguyên của triều đình. Vị Trạng Nguyên này xuất thân hàn vi, từ nhỏ ăn cơm trăm nhà, ôm lý tưởng và chí hướng, đầy nhiệt huyết, ghét ác như thù, trong mắt không dung nổi hạt cát.

Tiểu Trạng Nguyên dung mạo tuấn tú, khí độ như trăng sáng gió mát, ngọc thụ lâm phong. Mỗi lần tham quan nhìn thấy gương mặt kia, trên trán như viết rõ bốn chữ “giết chết tham quan”, tâm tình lại đặc biệt khoái trá.

Phần lớn lương thực cứu tế đều do hắn bỏ ra, về sau dân chúng nơi đó nước mắt lưng tròng gọi hắn là Cẩu Thanh Thiên, còn dựng cho hắn một pho tượng đá cực kỳ xấu xí, gọi là tượng “Cẩu Quan cầu mưa”.

Cẩu Quan: “…” Bổn quan nghi có kẻ đang bôi nhọ ta.

Tiểu Trạng Nguyên vốn chưa từng cho hắn sắc mặt tốt, rốt cuộc cũng không nhịn được, lạnh lùng nhếch khóe môi.

Dĩ nhiên điều đáng sợ nhất chính là Cẩu Quan dần phát hiện, trêu ghẹo tiểu Trạng Nguyên còn thú vị hơn giữ bạc.

Cảm giác này thật tệ hại!

“Đây chẳng phải là Tiết tướng quân đại nghịch bất đạo trong truyền thuyết sao?” Cẩu Quan hễ chộp được cơ hội liền chế giễu Tiết Triều: “Sao hôm nay rảnh mà tới đây?”

Một kẻ là tham quan nổi danh, một kẻ là nghịch thần khét tiếng, hai người bị không ít kẻ trong triều gọi là song trùng mọt đục khoét.

Tiết Triều thẳng thắn: “Mượn tiền.”

Cẩu Quan lập tức kêu: “Ta không có tiền!!!”

Cứu tế có hắn, lương thảo cũng có hắn, nơi nơi đều có bóng hắn, thế này tính là gì? Lấy của quan, dùng cho dân à?

Tiểu Trạng Nguyên đang tra sổ sách trong phủ hắn chui đầu ra khỏi rương, lạnh nhạt nói: “Hắn có tiền.”

Cẩu Quan: “…”

Tiết Triều nói: “Các tướng sĩ thủ biên đều đói xanh xao vàng vọt…”

“Liên quan gì đến ta chứ!” Cẩu Quan tức đến đập bàn rầm rầm: “Trong phủ ta có mấy chục cái miệng cần ăn cơm! Hơn nữa ta còn chưa cưới tức phụ đó!”

Nói xong hắn liếc sang tiểu Trạng Nguyên: “Ngươi nói có phải không, tức phụ?”

Tiểu Trạng Nguyên lạnh mặt tiếp tục tra sổ, thề phải lật đổ sâu mọt này.

Dĩ nhiên, Tiết Triều cuối cùng vẫn moi được bạc từ chỗ hắn, đổi lại sẽ bảo vệ an nguy của hắn, dù sao làm quan nhiều tiền cũng là một nghề cực kỳ nguy hiểm khiến người ta thấp thỏm lo sợ.

Hai người gọi loại giao dịch này là sâu mọt sưởi ấm lẫn nhau.

… Tiểu Trạng Nguyên nghe hai vị đại nhân này trò chuyện mà ê răng.

Tiết Triều khẽ gật đầu với tiểu Trạng Nguyên, cáo từ rời đi.

Sau đó, Cẩu Quan vừa đau lòng vừa bất bình, ôm ngực than: “Mẹ nó, ức hiếp người quá đáng, lúc đi còn dám quyến rũ tức phụ của ta.”

Tiểu Trạng Nguyên coi như không nghe thấy lời lẽ bẩn thỉu kia.

Cẩu Quan giữa ban ngày công khai sàm sỡ: “Lại đây, cho tướng công hôn một cái.”

Gương mặt tuấn tú của tiểu Trạng Nguyên vẫn lạnh băng, không chút biểu cảm.

Cẩu Quan nghiêm mặt, hết sức mất hứng. Làm tham quan, nắng mưa thất thường là bản lĩnh bắt buộc: “Ngươi có phải đối với bổn thanh thiên có thành kiến?”

Tiểu Trạng Nguyên: “…”

Tiểu Trạng Nguyên từ tốn đặt sổ sách trong tay xuống, khoanh tay nhìn hắn.

Cẩu Quan dụ dỗ: “Ngươi xem nhà ngươi nghèo thế kia, bổng lộc lại ít ỏi, theo ta thì tốt biết bao, còn có thể đón mẫu thân chúng ta vào phủ ở, ngươi nói có phải không? Hì hì.”

Tiểu Trạng Nguyên: “Phải.”

Cẩu Quan nghe xong mừng rỡ, vui sướng hôn chụt một cái lên mặt y.

Sau đó liền bị vị tân khoa Trạng Nguyên văn võ song toàn này bạo cúc đến thảm.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc