Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội

Chương 37

Trước Sau

break






Ngự Thư Phòng yên tĩnh, Tiết Triều ở một bên chọc tiểu Anh Vũ, đem con chim ngốc chẳng biết đang diễn nghệ thuật gì dựng ngay lại.




Tiểu Anh Vũ ương ngạnh lại lộn ngược treo mình, đầu chúc xuống, còn cố ý gõ mạnh một cái như thị uy.




Tiết Triều: “…”




Một lúc sau, giọng Tiêu Linh Vũ truyền đến: “Ngươi sao lại tới đây?”




“Ừm.” Tiết Triều kéo ghế, ngồi đối diện hắn.




Tiêu Linh Vũ buông bút trong tay, khẽ ho một tiếng, nhàn nhạt nói: “Ngươi có thấy tiền nhiệm hoàng hậu của trẫm không?”




Tiết Triều nhịn cười.




Tiêu Linh Vũ bình tĩnh trần thuật: “Đêm qua vừa phế, đại khái thế này.” Nói rồi đưa tay, véo một cái trên mặt Tiết Triều.




Tiết Triều nắm lấy tay hắn.




Tiêu Linh Vũ nhướng mày: “Tiết Triều.”




“Có.” Tay vẫn không buông.




Tiêu Linh Vũ nhìn y một lát, bỗng nhiên ghé gần, hôn một cái lên má y, nhàn nhạt nói: “Điều thứ nhất trong cái gọi là quy củ quỷ quái của ngươi.”




Tiết Triều bật cười, cũng lễ thượng vãng lai mà hôn trả lại hắn một cái.




Tiểu Anh Vũ đang treo ngược thấy cảnh ấy, hoảng đến đứng thẳng người. Nó có nhìn nhầm gì không?




Theo kinh nghiệm của nó, khi treo ngược nhìn, tất cả đều trái ngược.




Cho nên nói, thấy bọn họ như hôn nhau, trái lại chính là… bọn họ không hôn nhau.




Tiểu Anh Vũ mới thở phào, đầu lại đập mạnh xuống đất, tiếp tục lộn ngược.









Tiết Triều chán muốn chết liền cầm lấy bút của hắn.




Tiêu Linh Vũ: “Hô.” Cố thổi thổi bàn tay y ra.




Tiết Triều bật cười, buông tay.




Không ngờ vừa buông, Tiêu Linh Vũ liền bình thản kéo tay y, đặt vào bàn tay trái đang rảnh.




Ngón tay Tiết Triều khẽ động, áp chế rung động trong lòng, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.




Tiêu Linh Vũ tiếp tục lật sách, một lát sau, mệt mỏi, liền nói với vị Hoàng hậu hiền lương thục đức của mình: “Lại đây, để trẫm hôn một cái.”




Tiết Triều cúi người, một tay chống lên bàn, từ từ tiến lại gần.

Tiêu Linh Vũ vừa định khẽ chạm vào Hoàng hậu của hắn, liền bị vị Hoàng hậu ngoan ngoãn kia nắm cằm, hung hăng hôn lấy.

Tiêu Linh Vũ: “…”

Thật quá phóng túng, chẳng giữ quy củ.

Một nụ hôn chấm dứt, hô hấp Tiêu Linh Vũ không ổn, vành tai ửng đỏ chưa kịp tan, xụ mặt: “Trời lạnh rồi, nên mở rộng lãnh cung thôi.”

Tiết Triều bật cười, ánh mắt ôn nhu.

Tiêu Linh Vũ tránh đi tầm mắt y, gượng gạo nói: “Ngồi cho ngay ngắn.”

“Không ngồi ngay.” Tiết Triều tiến lại gần, thân mật cọ cọ chóp mũi hắn, giọng điệu đầy tự tin, có chỗ dựa, biết rõ hắn chẳng thể làm gì mình.

Tiêu Linh Vũ mặt không biểu tình tuyên bố hung tin: “Ngươi bị phế rồi.”

Tiết Triều bật cười, ngón tay cái khẽ vuốt ve má hắn: “Lại phế?”

“Ừm.” Tiêu Linh Vũ mặt không cảm xúc.

Tiết Triều đứng dậy, vòng ra sau lưng hắn, xoa nhẹ vai, làm bộ đáng thương để lấy lòng: “Nhưng mới có một ngày thôi.”

“Ừm.” Tiêu Linh Vũ quan tâm hỏi: “Bị phế rồi có tính toán gì không?”

Tiết Triều từ phía sau ôm lấy hắn, cằm đặt trên vai, thở dài: “Còn có thể làm gì? Viết hồi ký bán lấy tiền.”

Tiêu Linh Vũ đẩy cái đầu rậm rạp kia ra.

“Tên là "Những năm ta làm hoàng hậu." Thanh âm dừng một chút, rồi buồn bã sửa lại: “Nói chuẩn ra, là mấy canh giờ.”

Tiêu Linh Vũ cố nhịn cười, cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười ra tiếng.

“Còn cười.” Tiết Triều áp sát, hôn mạnh lên má hắn một cái.

Tiêu Linh Vũ nghiêm túc nói: “Ai cho ngươi làm hành vi không đứng đắn.”

Tiết Triều nhìn khuôn mặt giả vờ hung dữ kia, chỉ thấy đáng yêu, trong lòng ngứa ngáy, khẽ giọng nói: “Thế thì thật sự không đứng đắn nữa.” Nói rồi liền ôm người bế khỏi ghế.

“Pi!” Tiểu Anh Vũ treo ngược sợ hãi đứng thẳng, vội vã bay tới định cứu Tiêu Linh Vũ, bước đi nhỏ gấp gáp, căng thẳng.

Tiết Triều ném qua một miếng thịt khô.

“Pi!” Tiểu Anh Vũ lập tức dừng lại, không chút do dự lao đi gắp thịt khô, chạy nhanh mà vững, còn bay vỗ thêm hai cánh.

Tiêu Linh Vũ: “…”

Tiêu Linh Vũ kinh ngạc, còn chưa kịp từ sự “phản bội” của con chim ngốc kia tỉnh hồn, đã bị Tiết Triều đè xuống nhuyễn tháp.

“Ngươi làm gì.” Hoàng đế giãy dụa.

Tiết Triều hôn lên vành tai hắn, hơi thở nóng ẩm phả bên tai: “Làm vài chuyện đại nghịch bất đạo.”



"Nhật ký lãnh cung" của Tiết Triều:

Tường lạnh lẽo ở lãnh cung, không khí cũng kết băng, nỗi nhớ nóng bỏng cũng chẳng thể làm tan, tựa như thân nhiệt nóng hổi của ta chẳng thể làm mềm trái tim ngài.

Vi thần vẫn khỏe, chớ lo.

(Ghi chú: Ngón tay cứng ngắc, miễn cưỡng cầm bút, chữ viết xiêu vẹo khó phân, mong rằng thứ tội.)

Tiêu Linh Vũ: “…”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc