Sau Khi Giả Chết, Nghe Nói Người Trong Lòng Mỗi Ngày Đều Đến Thăm Mộ Ta

Chương 9

Trước Sau

break

Cô nương không nói lời nào, đôi hốc mắt đã đỏ hoe.

“Sao... làm sao vậy?” Tôn Phóng tỏ vẻ thấp thỏm, lúng túng gọi: “Cô nương...”

Thế nhưng cô nương ấy chẳng đáp, nước mắt cứ thế tuôn ra như mưa.

“Ấy ấy...” Tôn Phóng ra bộ cuống cuồng không biết làm sao cho phải: “Cô nương, cô đừng khóc mà... Được rồi, được rồi, tôi không hỏi nữa, tôi không hỏi nữa là được chứ gì, cô đừng khóc nữa...”

Lúc này, cô nương mới sụt sịt cái mũi, dần dần ngừng rơi nước mắt.

Tôn Phóng chẳng còn cách nào khác, đành phải cho người giữ nàng lại.

Ngày hôm sau, Từ Kính Nhi ra khỏi phòng, thẫn thờ đi dạo quanh. Nàng cứ đi mãi, rồi dừng chân trước một hồ cá.

Trong hồ có hai con cá khá lớn cùng mấy con cá nhỏ đang bơi lội.

Hai con cá lớn đó vốn là quà của Cố Lang tặng cho Mộ Dung Diễn. Năm ngoái vào dịp sinh thần của Mộ Dung Diễn, hắn đã hướng Cố Lang đòi quà. Cố Lang chẳng biết tặng gì cho phải, lúc đi ngang qua chợ thấy một vị đại nương xách con cá vừa đi vừa nói "Niên niên hữu dư" (Năm nào cũng dư dả), thế là hắn mua luôn hai con cá mang về tặng.

Sau này, đôi cá lớn sinh ra cá nhỏ, Mộ Dung Diễn còn đứng bên bờ hồ thở dài: “Cá cũng đã sinh được mấy lứa rồi, còn ngươi chừng nào mới sinh cho ta một đứa...” Lời còn chưa dứt, hắn đã bị Cố Lang thẳng chân đạp luôn xuống hồ.

Bên bờ hồ có đặt sẵn một đĩa mồi câu. Từ Kính Nhi thấy buồn chán, liền ngồi xuống cạnh hồ bắt đầu cho cá ăn.

Không biết cha giờ thế nào rồi? Có phải đang phái người khắp nơi đi tìm mình không?

Nàng mải mê theo đuổi suy nghĩ riêng, mồi câu cứ thế từng nắm, từng nắm một rải xuống ao cá.

Một lát sau, Tôn Phóng đi tới, liếc mắt nhìn xuống hồ thì thấy một con cá nhỏ hơi lật bụng trắng --- sắp bị ăn đến căng chết rồi.

“Á!” Tôn Phóng hốt hoảng hét lên: “Mau cứu cá!”

Từ Kính Nhi bị hắn làm cho giật mình, nhìn thấy con cá nhỏ kia thì cũng có chút áy náy. Nhưng thấy phản ứng của Tôn Phóng quá dữ dội, nàng không nhịn được hỏi: “Ngươi sao lại... căng thẳng thế? Chỉ là một con cá thôi mà...”

“Đây không phải là cá bình thường đâu!” Tôn Phóng vội vàng định xuống vớt cá, “Đây là tín vật định ước mà người trong lòng của Đại đương gia nhà chúng ta tặng hắn đấy! Nếu mà nuôi chết, hắn có thành quỷ cũng không tha cho ta đâu!”

Tôn Phóng cuống cuồng vớt con cá lên, lại bưng một chậu nước sạch, cẩn thận từng li từng tí thả cá vào trong. Con cá kia quẫy quẫy vài cái trong nước sạch, nôn ra hai miếng thức ăn, cuối cùng cũng lật người lại được.

“Không chết là tốt rồi, không chết là tốt rồi...” Tôn Phóng vỗ vỗ ngực, “Thật là dọa chết ta mà.” Hắn lại đưa tay chọc chọc con cá, lầm bầm: “Tổ tông của tôi ơi, ngươi mới lớn bằng chừng nào? Không thể ăn ít đi một chút sao? Suýt thì căng chết rồi đấy!”

Từ Kính Nhi ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, đều tại ta nhất thời không để ý...”

Tôn Phóng xua xua tay: “Không sao là tốt rồi.”

“Đại đương gia của các người,” Từ Kính Nhi tò mò hỏi, “Bảo bối mấy con cá này đến vậy sao?”

Tôn Phóng nói: “Chứ còn gì nữa! Lần trước ta có việc nên quên cho ăn, mấy con cá này bị bỏ đói cả ngày, đến lúc Đại đương gia biết chuyện, hắn bắt ta phải nhịn đói suốt một ngày một đêm luôn đấy!”

Từ Kính Nhi chống cằm cảm thán: “Đại đương gia của các người thật là một bậc si tình.”

“Si tình thì có ích gì,” Tôn Phóng thở dài, “Đã hơn một năm trời rồi mà vẫn chưa theo đuổi được người ta. Lúc hắn ‘chết’, người trong lòng hắn đến một giọt nước mắt cũng chẳng thèm rơi...”

“Cái gì?” Từ Kính Nhi giật mình thốt lên, “Đại đương gia của các người... chết rồi sao?”

Tôn Phóng: “...... Đúng vậy.”

Mộ xanh cỏ đã mọc cao mấy trượng rồi.

Trong khi đó, Từ Chi Nghiêm như ngồi trên đống lửa, lão phái người đi khắp nơi tìm kiếm con gái nhưng bặt vô âm tín. Đã vậy, Cao Thừa còn đinh ninh rằng lão không muốn gả con gái cho mình nên mới cố tình giấu người đi. Gã tướng quân này cứ thế mặt dày ngồi lỳ ở phủ Thừa tướng, đuổi thế nào cũng không chịu đi.

Thừa tướng sầu đến mức ăn ngủ không yên, lại nghe phong thanh chuyện Thái tử ở trong Ngự Thư Phòng đã chính miệng thừa nhận mình có sở thích Long Dương, thậm chí còn làm Hoàng thượng tức giận đến mức hôn mê bất tỉnh.

Thế nhưng, Thái tử vốn dĩ xưa nay đã là người thần thần thần bí bí, suốt ngày chỉ mải mê tu tiên luyện dược, làm ra đủ thứ chuyện kỳ quái. Nay y có thừa nhận mình là "đoạn tụ" đi chăng nữa, thì dân tình cũng chẳng lấy làm lạ, không tạo thành sóng gió gì quá lớn.

Cũng có kẻ nghe ngóng được tin tức, muốn nịnh bợ y nên đã bí mật tuyển chọn mấy nam tử có tướng mạo xuất chúng gửi đến. Vậy mà Thái tử lại cực kỳ kén chọn: nào là phải eo thon chân dài, mặc hắc y phải đẹp, lại còn phải nhìn cho thuận mắt... Chọn tới chọn lui, cuối cùng chẳng một ai được giữ lại.

Dù Thái tử luôn miệng nói mình đã có người trong lòng, nhưng danh tính thực sự của người đó là ai, vẫn là một ẩn số đối với thiên hạ.


“Có lẽ chính là huynh đệ của ngươi, Ngô Lục đấy.” Cố Lang vừa thong thả cởi bỏ đai lưng vừa nói.

Ngô Thất nghe xong liền phun thẳng ngụm trà trong miệng ra ngoài: “Cái gì cơ?!”

Cố Lang thản nhiên nói tiếp: “Hôm qua ta tận mắt thấy bọn họ ôm nhau.”

“Cái gì mà ôm nhau chứ?!” Ngô Thất nhảy dựng lên cãi lại, “Là ngã nhào vào nhau thôi mà!”

Cố Lang lấy làm lạ hỏi: “Sao ngươi biết rõ thế?”

Ngô Thất ngồi bên bàn, nhìn hắn cởi từng lớp áo một, khẽ liếm môi nói: “Ngô Lục kể với ta. Nó bảo hôm qua Thái tử không cẩn thận trượt chân ngã, đè hẳn lên người nó.”

Cố Lang chẳng có phản ứng gì, chuyện đó là thật hay giả đều không liên quan đến hắn. Hắn cởi đến khi chỉ còn lớp áo trong, lại cởi nốt giày tất rồi leo lên giường đi ngủ.

Ngô Thất vẫn chống cằm nhìn hắn chằm chằm, lại bồi thêm một câu: “Đêm qua ta nghe thấy ngươi nói mớ đấy.”

Cố Lang nhắm nghiền mắt, thuận miệng hỏi: “Nói cái gì?”

Ngô Thất gằn từng chữ một: “Ngươi gọi... ‘Mộ Dung’...”

Cố Lang bỗng dưng mở choàng mắt. Hắn không biết bản thân có thực sự nói mớ hay không, nhưng nếu không có, làm sao Ngô Thất lại biết đến cái tên Mộ Dung Diễn?

Ngô Thất lại gặng hỏi: “Cố huynh đệ, ‘Mộ Dung’ đó là ai vậy?”

Cố Lang khựng lại một chút, bình thản trả lời: “Một người bạn.”

“Bằng hữu?” Ngô Thất chậm rãi, từng chữ một thốt ra, “Ta nghe thì thấy chẳng giống bạn bè  chút nào đâu…”

Cố Lang khó hiểu hỏi lại: “Ta đã nói cái gì?”

Ngô Thất: “Cũng chẳng nói gì nhiều...”

Cố Lang khẽ thở phào một cái, vừa định nhắm mắt ngủ tiếp thì lại nghe Ngô Thất bồi thêm: “Chỉ là... hơi thở của cậu có chút dồn dập, nghe đến là lợi hại.”

Cố Lang: “......”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc