Sau Khi Giả Chết, Nghe Nói Người Trong Lòng Mỗi Ngày Đều Đến Thăm Mộ Ta

Chương 8

Trước Sau

break

Thái tử nhìn kỹ, sắc mặt lập tức biến đổi, xoay người định chạy trốn nhưng lại va sầm vào Ngô Lục ở phía sau, hai người tức khắc ngã nhào thành một đống.

Cố Lang đứng dưới hành lang, nhìn hai người đang ngã thành một đoàn, lại nghe thấy Ngô Lục gọi "Thái tử điện hạ", trong đầu bỗng chốc hiện lên lời của Ngô Thất: Thái tử để mắt đến hộ vệ Đông Cung.

Ngô Lục cũng từng là người của Đông Cung, Cố Lang thầm nghĩ: Chẳng lẽ, người mà Thái tử coi trọng... chính là Ngô Lục?

Thái tử ngã trong tư thế quay lưng về phía Cố Lang, sau khi đứng dậy lại vội vàng đi ngược về hướng lúc nãy vừa tới. Cố Lang từ đầu đến cuối chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng lưng.

Ngô Lục lóc cóc chạy theo sau, không hiểu đầu đuôi ra sao: "Điện hạ, ngài không về Đông Cung sao?"

Thái tử không đáp lời, cứ thế bước đi mỗi lúc một nhanh, giống như phía sau đang có chủ nợ đuổi theo đòi tiền không bằng.

Cố Lang nhìn theo bóng lưng hai người đi xa dần, lại đánh mắt quan sát Ngô Lục một chút. Đúng là cao ráo, eo cũng thon thật. Nhưng Ngô Lục tuy không đến nỗi khó nhìn, song cũng chẳng thể gọi là tuấn lãng (đẹp trai).

Đại khái là... trong mắt hóa ra Tây Thi chăng? Cố Lang lẳng lặng suy luận.

Rời khỏi Đông Cung, Cố Lang hướng về phía thành Nam mà đi. Hắn băng qua những dãy nhà ngói cũ kỹ, rồi bước vào một gian nhà rách nát, tiêu điều.

Trong căn phòng, Phó thống lĩnh Cấm quân Khuất Phong Vân một tay gác trên đôi chân dài, tay kia cầm cành cây nhỏ, đang ngồi bệt dưới đất vẽ vòng tròn một cách thong dong.

Thấy Cố Lang bước vào, Khuất Phong Vân ném cành cây đi, uể oải lên tiếng: “Nói đi, có chuyện gì?”

Cố Lang đứng trước mặt gã, trầm giọng nói: “Phía đông núi Phụ Lam, có kẻ đang bí mật nuôi dưỡng thân binh.”

Đây là thông tin do Triệu Chuyết phát hiện. Khi đi ngang qua núi Phụ Lam, hắn nhận thấy những viên đá vụn trên mặt đất rung chuyển bất thường. Lẻn vào trong núi xem xét, hắn kinh hãi thấy một đám người đen kịt, tay lăm lăm binh khí, đang hô vang luyện quân.

“Nuôi dưỡng thân binh?” Khuất Phong Vân ngồi thẳng dậy, gặng hỏi: “Có biết là kẻ nào không?”

Cố Lang đáp: “Trịnh Vu Phi, nhưng chưa có bằng chứng cụ thể.”

Đôi mắt Khuất Phong Vân sáng rực lên: “Đây chính là tội chu di cửu tộc đấy, Trịnh Vu Phi quả thực to gan lớn mật.” Gã đứng bật dậy đi thẳng ra ngoài, chỉ để lại cho Cố Lang một câu: “Biết rồi, đợi tin của ta.”

Tại phủ Thừa tướng, Từ Chi Nghiêm đang bị Từ Kính Nhi khóc lóc làm cho nhức hết cả đầu.

“Hu hu hu... Con mới không thèm gả cho cái tên người Bắc Kỳ đó đâu!” Từ Kính Nhi vừa khóc vừa gào lên, “Hắn ta trông to xác như một con gấu ấy, con không đời nào gả đâu!”

Từ Chi Nghiêm dỗ dành: “Cha cũng đâu có muốn con gả cho hắn, nhưng hiện tại tình thế không thể khước từ ngay được, chỉ đành tạm thời nhận lời thôi. Để cha nghĩ thêm cách khác xem sao.”

“Nhưng ngày mai hắn còn hẹn con đi dạo hồ nữa,” Từ Kính Nhi vừa lay tay Từ Chi Nghiêm vừa nói, “Cha ơi, con không đi đâu! Người hắn nặng như thế, thuyền sẽ bị chìm mất thôi!”

Từ Chi Nghiêm vỗ vỗ tay nàng: “Con cứ chịu uỷ khuất một chút đã, để cha nghĩ cách...”

Từ Kính Nhi giậm chân một cái: “Thế nếu cha không nghĩ ra cách gì, thì có phải con bắt buộc phải gả cho hắn không?!”

Từ Chi Nghiêm: “Kính Nhi à...”

Từ Kính Nhi không buồn nghe thêm nữa, cứ thế khóc lóc chạy thẳng ra ngoài.

Cô nha hoàn vội vàng đuổi theo: “Tiểu thư, tiểu thư ơi...”

Ngày hôm sau, Từ Kính Nhi ngồi kiệu đến chỗ hẹn, hộ vệ tướng phủ và nha hoàn lầm lũi đi theo sát bên. Kiệu đi được nửa đường, Từ Kính Nhi bỗng kêu đau bụng, ra lệnh cho phu kiệu khiêng đến một y quán gần nhất.

Vào đến y quán, nàng lại nói muốn đi vệ sinh, còn gắt gỏng không cho nha hoàn đi theo. Nhưng nàng đi mãi không thấy về, nha hoàn lo lắng vào kiểm tra thì hỡi ôi, tiểu thư nhà mình đã biến mất tự bao giờ.

“Người đâu mau lên! Tiểu thư mất tích rồi!”

Từ Kính Nhi phải tốn bao công sức mới kê được mấy viên gạch để leo qua bức tường sau y quán. Nàng vội vã chạy loạn xạ, chính mình cũng chẳng biết là đang đi đâu.

Trong thành hôm qua vừa tạnh mưa, đường xá lầy lội, nước đọng thành từng vũng lớn. Từ Kính Nhi đang chạy thục mạng thì bỗng trẹo chân, ngã nhào xuống đất, cả người dính đầy bùn đất nhơ nhớp.

“Hu hu hu... bẩn chết đi được...” Nàng nước mắt lưng tròng, ngó nghiêng tứ phía thấy phía trước có con sông, bèn tính đi tới đó rửa ráy một chút.

Nàng khập khiễng đi đến bờ sông, bước lên một tảng đá, định bụng vốc chút nước rửa mặt. Thế nhưng tảng đá kia bị nước chảy bao năm bào mòn, vừa tròn lại vừa trơn, Từ Kính Nhi giẫm không vững chân, "tùm" một cái ngã lộn nhào xuống nước.

“Á! Cứu mạng với! Khụ khụ... cứu mạng...”

Tôn Phóng đang ngồi câu cá gần bờ sông, bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh liền vội chạy theo hướng âm thanh phát ra. Vừa tới nơi, hắn đã thấy một cô nương đang vùng vẫy giữa dòng nước.

Từ Kính Nhi khi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.

Nàng chống tay vào thành giường ngồi dậy, ngơ ngác nhìn quanh căn phòng, không biết bản thân đang ở nơi nào.

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một vị công tử bưng một chiếc bát bước vào.

“Cô nương, cô tỉnh rồi à.” Tôn Phóng đưa bát nước gừng cho nàng, “Uống chút nước gừng cho ấm người đi.”

Từ Kính Nhi đón lấy bát nước, nhỏ giọng đáp: “Đa tạ công tử.”

“Cô nương, nhà cô ở đâu?” Tôn Phóng hỏi, “Đợi cô khỏe hơn một chút, tôi sẽ đưa cô về.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc