Phía xa nơi góc đường, hai kẻ vừa rồi còn lẩm bẩm đi ngang qua, lúc này đang đứng trước mặt Tôn Phóng, chắp tay cười nói: “Nhị đương gia, mọi việc đều đã làm thỏa đáng.”
Tôn Phóng gật gật đầu, lại dặn dò: “Ngày mai các ngươi đi tung ra một tin tức nữa. Nhớ kỹ, hành động phải bí mật một chút.”
“Rõ, xin Nhị đương gia cứ chỉ thị.”
“Cứ nói rằng... Thái tử có sở thích Long Dương (đam mê nam sắc)...”
Ngày hôm sau, tin tức lan truyền đi với tốc độ chóng mặt.
Sau khi ăn xong cơm tối, Cố Lang trở về phòng thì thấy Ngô Thất cũng đã ở đó.
“Cậu có nghe nói gì chưa?” Ngô Thất ngồi trên giường, ngước mắt hỏi hắn.
Cố Lang thản nhiên: “Chuyện gì?”
Ngô Thất hạ thấp giọng: “Nghe nói, Thái tử có sở thích Long Dương.”
Cố Lang: “... Có nghe nói.” Nhưng liên quan gì đến ta chứ?
Ngô Thất tiếp tục: “Ta còn nghe nói, ngài ấy đã nhắm trúng một hộ vệ trong Đông Cung.”
Cố Lang: “...” Cái này thì đúng là chưa nghe nói thật.
Cố Lang vốn chẳng mảy may hứng thú với việc Thái tử có để mắt đến hộ vệ Đông Cung nào hay không. Hắn tháo bội đao bên hông xuống, lấy ra một miếng vải sạch, khơi cho ngọn nến sáng thêm chút nữa rồi ngồi bên bàn bắt đầu lau đao.
Ngô Thất nhìn chằm chằm vào góc nghiêng khuôn mặt hắn dưới ánh nến, không chớp mắt lấy một cái, lại bồi thêm một câu: “Nghe nói vị hộ vệ kia vóc người cao ráo, eo thon, diện mạo cực kỳ tuấn lãng. Cố huynh đệ này, cậu sinh ra đẹp mã thế này, vị hộ vệ đó... không phải là cậu đấy chứ?”
Cố Lang đến mắt cũng chẳng thèm ngước lên, đáp: “Ta còn chưa từng thấy mặt Thái tử.”
“Cậu chưa thấy qua Thái tử,” Ngô Thất nói, “nhưng biết đâu Thái tử đã từng thấy cậu rồi thì sao?”
Cố Lang lười chẳng buồn tranh luận với gã.
Ngô Thất vẫn chưa chịu bỏ cuộc, bèn bồi thêm một câu: “Cố huynh đệ, nếu Thái tử thực sự coi trọng cậu, cậu sẽ tính sao?”
Cố Lang chẳng thèm đáp lời, đột nhiên rút đao ra xoẹt một tiếng, lưỡi đao sắc lạnh tước ngang khiến ngọn nến trên bàn đứt làm hai đoạn.
Ngô Thất: “......” Có cần phải tàn nhẫn đến mức này không?
Tại Phủ Thừa tướng, Cao Thừa khoanh tay ngồi chễm chệ ngay giữa sảnh ngoài.
Từ Chi Nghiêm nhấp một ngụm trà, điềm tĩnh nói với hắn: “Cao tướng quân xin cứ yên tâm, lão phu sẽ sai người mau chóng dập tắt tin đồn này xuống, tuyệt đối không để ảnh hưởng đến đại sự cưới phi của Thái tử.”
Cao Thừa liếc xéo lão một cái, lạnh lùng mở miệng: “Thái tử là quân đoạn tụ (thích nam nhân), ông mà cũng cam lòng gả con gái cho hắn sao?”
Từ Chi Nghiêm cười đáp: “Chẳng qua đều là chuyện không căn cứ, Thái tử hẳn không phải người như vậy...”
“Sao ông biết hắn không phải?” Cao Thừa vặn hỏi.
“Thái tử suốt ngày chỉ say mê tu tiên vấn đạo,” Từ Chi Nghiêm phân tích, “Từ trước đến nay chưa từng có nam sủng. Tin tức này ập đến đột ngột như vậy, hẳn là có kẻ dụng tâm đứng sau bày trò.”
“Nếu tin tức kia là thật, con gái ông gả qua đó chẳng khác nào sống cảnh góa bụa khi chồng còn sờ sờ ra đấy.” Cao Thừa nghiêng người, ghé sát vào Từ Chi Nghiêm nói nhỏ: “Hay là thế này đi, gả con gái ông cho ta, thấy sao?”
Từ Chi Nghiêm: “……”
Tại hậu viện Thừa tướng phủ, đích nữ của Thừa tướng là Từ Kính Nhi đang ôm lấy nha hoàn mà khóc lóc thảm thiết, trông chẳng khác nào hoa lê dính hạt mưa: “Ta không tin, Thái tử sao có thể là đoạn tụ được? Ngài ấy tuấn tú như vậy, sao có thể là đoạn tụ cơ chứ...”
“Tiểu thư, người đừng đau lòng nữa,” nha hoàn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng an ủi, “Biết đâu chỉ là lời đồn nhảm nhí của đám người ngoài kia thôi.”
Từ Kính Nhi vừa khóc vừa nức nở nói: “Nhưng mà, nếu đó là thật thì phải làm sao bây giờ? Hu hu... Ngài ấy liệu có thể tìm được người nam nhân nào khác đẹp đẽ được như ngài ấy không?”
Tiểu nha hoàn khựng tay lại, lặng im không nói nên lời.
Ngày hôm sau, vị lão Hoàng đế vốn lâm bệnh liệt giường bấy lâu đã triệu Thái tử đến Ngự Thư Phòng.
“Nếu con không muốn cưới con gái Thừa tướng, thì cứ tìm cái cớ khác mà thoái thác,” lão Hoàng đế vừa ho khụ khụ vừa nói, “Hà tất gì phải dùng đến những chuyện hư ảo giả dối này để...”
“Không phải giả dối hư ảo,” Thái tử quỳ gối trước mặt Hoàng đế, sống lưng thẳng tắp, giọng nói kiên định: “Tất cả đều là sự thật.”
Hoàng đế nhất thời không phản ứng kịp: “Cái gì cơ?”
Thái tử nói thẳng thừng: “Người trong lòng của nhi thần, đúng thật là nam tử.”
“Ngươi...... Khụ khụ......” Lão Hoàng đế tựa hồ bị chọc cho tức nghẹn, ho khan dữ dội đến mức không thốt nên lời. Thái tử vội vàng tiến lên đỡ lấy ông, hướng ra ngoài cửa gọi lớn: “Mau truyền thái y!”
Thái y vội vã chạy tới, bắt mạch cho Hoàng đế rồi kê đơn thuốc. Đợi đến khi lão Hoàng đế đã thiếp đi, vị thái y mới cùng Thái tử lui ra ngoài.
“Vất vả cho Vương thái y rồi.” Thái tử lên tiếng, ra vẻ muốn đỡ lấy vị thái y.
Vương thái y vội vàng chắp tay, cung kính đáp: “Điện hạ khách khí quá, đều là bổn phận của thần cả.”
“Hazzz, hôm nay đều tại ta,” Thái tử lộ vẻ áy náy nói tiếp, “Nếu không phải ta khai thật với phụ hoàng rằng người trong lòng mình là nam tử, thì phụ hoàng cũng chẳng bị chọc giận đến mức này.”
Vương thái y: “……”
Hai chân Vương thái y run bần bật, vội vã bái biệt Thái tử rồi ba chân bốn cẳng chạy mất hút như có gió dưới chân.
Thái tử chậm rãi bước xuống bậc thềm, Ngô Lục đi theo sau, nói là muốn hộ tống y trở về Đông Cung.
Bọn họ đang đi, bỗng nhiên thấy phía trước hành lang có một người rẽ ra.