Ngô Thất: “Thở hổn hển suốt cả nửa đêm, mặt thì đỏ bừng, tai đỏ, cổ cũng đỏ, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm, quần áo cũng sắp cởi sạch đến nơi...”
Cố Lang bỗng chốc ngồi bật dậy, lạnh giọng quát: “Nói hươu nói vượn!”
“Ta không nói bậy,” Ngô Thất thản nhiên đáp, “Bằng không, làm sao ta biết đến cái tên ‘Mộ Dung’?”
Cố Lang thầm nghĩ, có lẽ trong lúc ngủ mơ mình thực sự đã gọi tên “Mộ Dung”, nhưng còn mấy chuyện thở dốc dồn dập kia... tuyệt đối là không khả năng.
Ngô Thất thấy hắn im lặng, lại càng được nước lấn tới: “Cố huynh đệ, không ngờ được ngày thường tính tình cậu lãnh đạm như thế, mà lúc thở dốc lại nóng bỏng đến vậy...”
Cố Lang không nhịn được nữa, vớ ngay chiếc gối ném thẳng vào mặt Ngô Thất.
Ngô Thất nhanh tay bắt lấy chiếc gối, ôm khư khư vào lòng rồi mỉm cười đắc ý nhìn hắn. Cố Lang chẳng thèm nói thêm lời nào, kéo chăn trùm kín đầu, nhất quyết không thèm để ý đến gã nữa.
Chẳng biết có phải do bị những lời của Ngô Thất làm rối loạn tâm trí hay không, mà đêm đó, Cố Lang thật sự đã mơ thấy Mộ Dung Diễn.
Trong cơn mơ, người nọ đang quay lưng về phía hắn, lẻ loi bước đi trong làn mưa bụi mịt mù, bóng dáng nhạt nhòa không rõ rệt. Cố Lang khẽ cất tiếng gọi, nhưng giọng nói như bị màn mưa nuốt chửng, không cách nào truyền đến tai đối phương. Mộ Dung Diễn không hề quay đầu lại.
Ngươi muốn đi đâu?
Cố Lang cứ thế lầm lũi đi theo sau lưng hắn, nhưng mãi mãi không đoán được hắn đang nghĩ gì. Hắn nhìn không thấu con người này. Mộ Dung Diễn luôn trưng ra bộ dạng tùy tiện, phong lưu lãng tử, dường như chẳng có chuyện gì trên đời khiến hắn bận lòng.
Thế nhưng Cố Lang nhớ rõ, nửa năm trước, khi thiết kỵ quân của Bắc Kỳ ngang ngược va chạm với bách tính Đại Duyên ngay trên phố, còn buông lời nhục mạ bẩn thỉu, trong mắt Mộ Dung Diễn chợt lóe lên một tia sát ý khát máu đến rợn người. Ánh mắt hung ác ấy khiến Cố Lang bất giác liên tưởng đến một con mãnh thú đang bị giam cầm trong lồng sắt, chỉ chờ trực vồ lấy cổ họng kẻ thù.
Mộ Dung Diễn đang đi, bỗng nhiên dừng lại.
Cố Lang nhìn bóng lưng ấy, định giơ tay muốn chạm vào hắn, thì thấy hắn đột ngột xoay người lại.
Hắn vẫn cười, nụ cười rạng rỡ như thường lệ, chân mày khóe mắt đều hớn hở, tựa hồ ngay giây tiếp theo thôi sẽ cất tiếng gọi một câu “Phu nhân” đầy cợt nhả.
Thế nhưng, ngay chỗ bụng của hắn, máu tươi lại đang không ngừng tuôn ra, từng mảng lớn, từng mảng lớn, sắc đỏ ấy chói mắt đến rợn người.
“Mộ Dung!”
Cố Lang chợt bừng tỉnh, ngồi bật dậy trên giường, lồng ngực phập phồng, từng ngụm từng ngụm thở dốc.
Ngô Thất lúc này đã dậy và đang mặc y phục. Nghe tiếng kêu thất thanh của hắn, gã không hề trêu chọc như mọi khi mà vội vàng bước đến bên giường, giơ tay giúp hắn lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán, giọng đầy vẻ xót xa: “Sao lại ra nhiều mồ hôi thế này? Gặp ác mộng à?”
Trong tâm trí Cố Lang lúc này vẫn còn ám ảnh bởi mảng máu đỏ rực trên bụng Mộ Dung Diễn. Hắn chẳng kịp đáp lời, vội vàng khoác đại y phục, xỏ giày tất rồi lao thẳng ra ngoài thành, mặc cho Ngô Thất ở phía sau không ngừng gọi với theo.
Gió núi ngoài thành mang theo hơi lạnh buốt, sương sớm đọng trên lá cỏ làm ướt đẫm vạt áo của Cố Lang.
Hắn đứng lặng người trước mộ phần của Mộ Dung Diễn, đôi mắt dán chặt vào những ngọn cỏ xanh đang lay động theo gió trên nấm mồ cô quạnh.
Một lát sau, hắn khẽ nghiêng đầu, lạnh lùng hỏi: “Có việc gì?”
Ngô Thất từ sau một thân cây cổ thụ chậm rãi bước ra, gãi đầu giải thích: “Thấy cậu bỗng nhiên chạy thục mạng như thế, tôi lo lắng nên đi theo xem sao...”
Cố Lang không đáp lời, hắn đứng lặng trước mộ thêm một lát nữa rồi xoay người rời đi.
Trên đường trở về, Ngô Thất cứ ngập ngừng như có điều muốn nói, nhưng mãi cho đến khi chân chạm ngưỡng cửa Đông Cung, gã vẫn giữ im lặng.
Những ngày tiếp theo, Cố Lang thường xuyên ra ngoại thành thăm Mộ Dung Diễn. Ngô Thất hễ biết được là lại bám theo như hình với bóng.
Theo chân vài lần, gã dường như rốt cuộc không nhịn nổi nữa, đứng ngay trước mộ Mộ Dung Diễn mà hỏi Cố Lang: “Ngày nào cậu cũng tới thăm hắn, có phải là vì nhớ hắn không?”
Cố Lang thản nhiên: “Ta tới xem cỏ trên mộ hắn mọc cao bao nhiêu rồi.”
Ngô Thất: “……”
Ngô Thất không cam lòng, lại vặn hỏi: “Lần nào cậu tới cũng chỉ đứng thẫn thờ như vậy, chẳng lẽ không có lời nào muốn nói với hắn sao?”
Cố Lang trầm mặc một hồi lâu, rồi khẽ đáp: “Nói thì hắn cũng có nghe thấy đâu.”
Ngô Thất: “...... Cũng không nhất định đâu.”
Cố Lang lộ vẻ mặt không tin.
Ngô Thất bắt đầu bày ra bộ dạng thần thần bí bí: “Ta nghe người ta nói, sau khi người chết đi vào hoàng tuyền, nấm mồ này chính là nơi liên kết giữa địa phủ và nhân gian. Vì thế, nếu cậu nói chuyện trước mộ hắn, hắn ở dưới suối vàng cũng có thể nghe thấy được đấy.”