Y nghĩ, có lẽ là do Cố phủ sớm đã hoang tàn đổ nát, cha mẹ không còn nhà để về, nên dẫu có đốt bao nhiêu đèn đi chăng nữa cũng vô dụng thôi.
Sòng bạc Sơn Hà có được tính là nhà của Mộ Dung Diễn không?
Cố Lăng cũng không rõ. Thật ra y chẳng hiểu hết về Mộ Dung Diễn, chỉ biết người nọ là Đại đương gia của sòng bạc Sơn Hà, trước mặt mọi người thì phóng khoáng tự tại, nhưng thực chất lại là kẻ đầy bụng mưu mô. Năm đó, hắn nhân đêm khuya lẻn qua tường cung thì bị Cố Lăng đang trực ca phát hiện. Hai người đánh nhau một trận tơi bời, từ tường thành đánh ra tới tận đầu phố, khiến gã phu canh đi ngang qua sợ đến mức tưởng mình đụng phải quỷ.
Mộ Dung Diễn đánh đến mệt lả rồi muốn chuồn êm, nhưng bị Cố Lăng đuổi riết không buông, cuối cùng bị dồn vào một góc phố tối tăm.
Mộ Dung Diễn vừa thở hổn hển vừa cười, bảo rằng hộ vệ hoàng cung từ bao giờ mà võ công lại cao cường đến thế?
Cố Lăng nhíu mày hỏi: "Ngươi là hạng người phương nào?"
Mộ Dung Diễn đáp lại một cách thản nhiên và hào phóng: "Giang dương đại đạo*."
Hắn bảo mình lẻn vào hoàng cung là để trộm dạ minh châu, còn nói nếu Cố Lăng chịu thả hắn đi thì tiền bán ngọc sẽ chia cho y một nửa.
Cố Lăng chẳng thèm đáp lời, nắm chặt chuôi đao từng bước tiến lại gần, bỗng nhiên nghe thấy phía sau vang lên một tiếng "loảng xoảng".
Y quay đầu nhìn lại, hóa ra là gã phu canh lúc nãy.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, gã phu canh vốn đã hồn xiêu phách lạc, giờ lại thấy hai bóng người đen kịt đứng đó, tim gan lại run lên bần bật, sợ đến mức đánh rơi cả mõ, thất thanh gào lên: "Quỷ kìa!"
Cố Lăng vừa định mở miệng, Mộ Dung Diễn bỗng nhiên nói với lão phu canh: “Không phải quỷ đâu, chúng ta là cặp đôi đạo tặc đấy.”
Cố Lăng: “......”
Lão phu canh run cầm cập: “Cặp... Cặp đôi đạo tặc?”
Mộ Dung Diễn tiếp lời: “Chính xác, có điều phu nhân nhà ta đang dỗi, còn muốn đòi mạng ta đây này.”
Sắc mặt Cố Lăng sầm xuống, vung đao chém tới tấp.
“Ngươi xem, lại giận rồi.” Mộ Dung Diễn vừa né tránh vừa tiếp tục nói nhăng nói cuội: “Lão bá mau đi đi, kẻo lại vạ lây... Ấy ấy, phu nhân, nhẹ tay chút, cẩn thận kẻo động thai khí...”
Tay Cố Lăng run bắn lên, một đao chém chệch hướng. Mộ Dung Diễn bồi thêm một chưởng, thừa lúc Cố Lăng né tránh, hắn liền xoay người chạy mất dạng.
Lão phu canh cũng vắt chân lên cổ mà chạy, vừa chạy còn vừa cố ngoái lại hét với Mộ Dung Diễn: “Có bầu tính nết ai chẳng thất thường, vợ ta năm đó cũng thế, nói không vừa ý một câu là nổi khùng lên ngay, khó chiều lắm... Ngươi ráng mà nhường nhịn nàng chút đi...”
Cố Lăng vung một đao chém nát nhừ bức tường trên phố.
Ngày rằm tháng Bảy hôm ấy, Cố Lăng cầm một chiếc đèn hoa đăng đến sòng bạc Sơn Hà, lẳng lặng đưa cho Tôn Phóng.
Tôn Phóng ngơ ngác không hiểu gì: “Đèn hoa đăng? Từ trước đến giờ ta có bao giờ thả đèn đâu.”
Cố Lăng im lặng một lát rồi nói: “Hôm nay là rằm.”
Tôn Phóng đáp: “Ta biết mà, là Tết Trung Nguyên (lễ cúng cô hồn) chứ gì. Cố hộ vệ à, đêm nay ngươi nhớ phải đi ngủ sớm một chút đấy, đừng để mấy con cô hồn dã quỷ lôi đi mất.”
Cố Lăng: “......”
Tại Thái Miếu, vị Thái tử đang thắp hương tế bái bỗng dưng hắt xì một cái rõ mạnh.
Thừa tướng Từ Chi Nghiêm vội vàng quan tâm: “Thái tử điện hạ không sao chứ?”
Thái tử lắc đầu: “Ta không sao.”
Từ Chi Nghiêm với vẻ mặt lo âu chồng chất nói tiếp: “Hiện giờ Hoàng thượng đang lâm bệnh, điện hạ ngàn vạn lần phải bảo trọng thân thể.”
“Từ tướng không cần lo lắng, bổn vương chỉ là nhiễm phong hàn chút thôi.” Thái tử nắm lấy tay Từ Chi Nghiêm, cảm động nói: “Ngược lại là Từ tướng lao lực vì quốc sự, dạo gần đây trông gầy sọp hẳn đi, bổn vương thực sự thấy áy náy khôn cùng.”
Hắn từ trong tay áo lấy ra một cái lọ nhỏ, đổ ra một viên đan dược: “Đây là loại đan dược bổn vương đã thức trắng ba ngày ba đêm để luyện thành, có tác dụng dưỡng khí bổ huyết, Từ tướng hãy dùng một viên đi, coi như là một chút tấm lòng của bổn vương.”
Mí mắt Thừa tướng giật liên hồi: “Lão thần không dám...”
Ông ta còn chưa kịp nói hết câu, Thái tử bỗng nhiên trượt chân một cái, cả người vồ về phía trước, viên đan dược trong tay trực tiếp... tống thẳng vào miệng Thừa tướng.
“Khụ khụ……” Thừa tướng vội vàng đưa tay móc họng, nhưng viên đan dược kia vừa vào miệng đã tan, sớm đã trôi tuột xuống bụng.
Thái tử vỗ vỗ lưng ông ta, an ủi: “Bổn vương nhất thời sơ ý, Từ tướng đừng bận tâm. Đan dược này là hàng đại bổ, Từ tướng không cần khách sáo với bổn vương đâu.”
Thừa tướng: “……”
Đêm đó, giữa lúc đêm khuya tĩnh lặng, Thừa tướng cứ thế chạy tới chạy lui vào nhà xí, mệt đến mức hai chân nhũn ra, hoa mắt chóng mặt, hận không thể đem Thái tử ra phân thây làm tám mảnh.
Khi Cố Lăng trở về Đông Cung, bóng đêm đã dày đặc. Vốn dĩ đêm nay tới phiên Ngô Lục trực ca, nhưng ban ngày gã nhất thời tham ăn, uống rượu hơi quá chén, đành phải đổi ca cho Cố Lăng.
Lúc Cố Lăng đi ngang qua tẩm cung của Thái tử, bỗng nhiên nghe thấy trên mái ngói có tiếng động nhỏ vụn.
Y đột ngột ngẩng đầu.
Phải chăng là nằm mơ?
Cố Lăng vừa ngẩng đầu đã thấy một bóng đen lướt qua nóc nhà.
Thần sắc y trở nên sắc lạnh, lập tức tung người đuổi theo.
Bóng đen kia cũng phát hiện ra y, dường như có chút kinh ngạc, thân hình khựng lại một nhịp, suýt chút nữa đã bị đao của Cố Lăng chém trúng.