Sau Khi Giả Chết, Nghe Nói Người Trong Lòng Mỗi Ngày Đều Đến Thăm Mộ Ta

Chương 3

Trước Sau

break

Người nọ khoác trên mình bộ y phục dạ hành, che kín cả mặt mũi, thế nhưng Cố Lăng lại cảm thấy quen thuộc đến lạ thường. Y bỗng nhiên nhớ tới chiếc đèn hoa đăng đã giao cho Tôn Phóng. Tôn Phóng nói đèn hoa đăng đều phải viết chữ lên trên, còn chủ động đưa bút cho y.

Y đã do dự rất lâu, chẳng biết nên viết điều gì, cuối cùng chỉ để lại hai chữ: “Mộ Dung”.

Kẻ áo đen kia xoay người định chạy tiếp, Cố Lăng tung người chắn đường, lao vào giao đấu. Thế nhưng đối phương dường như không muốn đánh trả, cứ né trái tránh phải, một mực chỉ muốn tìm đường tẩu thoát.

Cố Lăng từng bước ép sát, đao vung lên hạ xuống dứt khoát, nhưng vẫn không quên tìm sơ hở để giật lấy mảnh vải đen che mặt của hắn. Kẻ kia lùi lại liên tục, hiểm hóc né tránh hết lần này đến lần khác những cú "vồ" chộp tới của Cố Lăng.

Lùi mãi lùi mãi, cuối cùng lùi đến tận mép mái nhà, tên áo đen bỗng trượt chân một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Hắn vội vàng giữ vững thăng bằng, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì Cố Lăng đã áp sát ngay trước mặt. Chỉ trong chớp mắt, y đã nhanh tay giật phăng mảnh vải đen che mặt của hắn xuống.

Cố Lăng vừa giật được mảnh vải, ngay cả mặt đối phương còn chưa kịp nhìn rõ thì người nọ đã đột ngột tóm chặt lấy hai tay y, nhấn mạnh y xuống mái ngói, đồng thời thuận thế vùi mặt vào hõm cổ y.

Cố Lăng: “......” Đây là cái loại chiêu thức gì thế này?

Tay chân bị áp chế, Cố Lăng định ngẩng đầu dùng trán húc đối phương một phát, không ngờ lại bị tên kia cắn một cái rõ đau vào cổ.

“Ưm... Buông ra!” Cố Lăng giận run người, hai tay hai chân vùng vẫy kịch liệt. Ngay lúc mắt thấy sắp thoát ra được thì y bỗng bị một vật nhỏ như viên sỏi bắn trúng, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Thấy y đã nằm im, kẻ đang đè trên người y mới chậm rãi ngẩng mặt lên. Gương mặt ấy chẳng phải ai khác, chính là Mộ Dung Diễn — kẻ mới hôm trước còn bị Cố Lăng nhổ cỏ trên mộ.

Một người trong bộ dạng công công nhẹ nhàng đáp xuống mái nhà, gương mặt hiền từ nhìn Mộ Dung Diễn cười bảo: “Điện hạ cứ tiếp tục đi, lão nô cái gì cũng không thấy đâu.”

Mộ Dung Diễn bất đắc dĩ nói: “Trần công công, ngài xem náo nhiệt cũng hơi lâu rồi đấy.”

Hắn sợ bị Cố Lăng nhìn ra manh mối nên đến đánh cũng không dám đánh thật, vậy mà lão nhân gia này còn chẳng ngại chuyện lớn, cứ nấp một bên xem kịch vui, mãi không chịu ra tay giúp một tay.

Trần công công cười tủm tỉm đáp: “Điện hạ thứ tội, lão nô tuổi cao sức yếu, chân cẳng có hơi chậm chạp.”

Mộ Dung Diễn chẳng buồn đôi co với lão, hắn xoay người bế Cố Lăng đang hôn mê vào lòng, hỏi: “Sao tối nay lại là hắn trực ca?”

“Vốn dĩ là Ngô Lục cùng phòng với hắn gác đêm,” Trần công công giải thích, “Nhưng ban ngày tên Ngô Lục kia uống say, nên hai người họ mới đổi ca cho nhau…”

Lão còn chưa dứt lời, lông mày Mộ Dung Diễn đã xoắn chặt lại: “Cùng phòng? Hắn ở chung với người khác sao?”

Trần công công: “...... Hộ vệ Đông Cung đều ở hai người một phòng cả mà.”

Chân mày Mộ Dung Diễn càng nhíu sâu hơn, Trần công công thấy thế vội vàng tiếp lời: “Ngày mai lão nô sẽ hạ lệnh điều tên Ngô Lục kia đi ngay.”

Mộ Dung Diễn ôm chặt Cố Lăng đứng dậy: “Hắn ở chỗ nào?”

Sáng sớm hôm sau, Cố Lăng giật mình tỉnh giấc, phát hiện mình đang nằm trên giường, mọi thứ vẫn y như thường ngày.

Ngô Lục cùng phòng đang bận rộn thu dọn đồ đạc, vừa thấy y tỉnh dậy đã hưng phấn khoe rằng mình vừa được điều đi canh giữ Ngự Thư Phòng.

Cố Lăng khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại đầy vẻ khó hiểu: “Ta... làm sao mà về được đây?”

“Hả? Gì cơ?” Ngô Lục ngơ ngác như đang ở trong sương mù: “Không phải ngươi tự đi về sao? Ta ngủ một giấc dậy đã thấy ngươi nằm đây rồi.”

Cố Lăng hỏi tiếp: “Trong cung không xảy ra chuyện gì chứ?”

Ngô Lục đáp: “Làm gì có chuyện gì, mà xảy ra chuyện gì được cơ chứ?”

Cố Lăng trầm ngâm: “Nhưng đêm qua, ta ở gần tẩm điện của Thái tử rõ ràng đã nhìn thấy một kẻ áo đen...”

Ngô Lục kinh hãi: “Kẻ áo đen? Rồi sau đó thì sao?”

Cố Lăng khẽ lắc đầu: “Có kẻ đánh lén, sau đó ta chẳng còn biết gì nữa.”

“Nhưng giờ ngươi vẫn bình an vô sự đấy thôi, còn nằm ngủ ngon lành ở đây nữa, trong cung cũng chẳng nghe tin tức gì là có biến cả.” Ngô Lục suy nghĩ một hồi rồi phán: “Chắc là ngươi nằm mơ rồi chứ gì? Đêm qua ta cũng nằm mơ đây này, mơ thấy một con quỷ chín đầu đang bóp cổ mình, làm ta sợ muốn ch·ết, tỉnh dậy mới phát hiện hóa ra là tự tay mình đang bóp cổ mình...”

Cổ? Cố Lăng đưa tay lên sờ hõm cổ, quả nhiên chạm ngay phải một dấu răng rõ mồn một.

Ngay sau đó, Ngô Lục chỉ thấy Cố Lăng sa sầm mặt mũi, lẳng lặng đi rửa cổ.

Ngô Lục vừa đi khỏi, căn phòng của Cố Lăng lại đón thêm một hộ vệ mới dọn vào.

Người nọ tướng mạo trông cũng thường thôi, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, thần thái rạng ngời, vô cùng hút mắt.

“Ta là huynh trưởng của Ngô Lục,” Hắn nói với Cố Lăng, giọng nói có phần hơi khàn khàn, “Ta tên Ngô Thất.”

Cố Lăng: “……” Anh trai của Ngô Lục thì không phải nên gọi là Ngô Ngũ, hay Ngô Tứ sao?

Ngô Thất cũng được giao nhiệm vụ gác đêm. Trước đây khi Ngô Lục đi trực về, dù hắn có cố tình đi nhẹ nói khẽ đến mấy, Cố Lăng chỉ cần nằm trên giường cũng có thể phát giác ra ngay.

Thế nhưng Cố Lăng hoàn toàn không biết Ngô Thất về phòng từ lúc nào. Khi y thức giấc vào sáng sớm, Ngô Thất đã nằm ngủ say sưa ở giường đối diện rồi.

Võ công của hắn không hề kém ta, Cố Lăng ngồi trên giường thầm nghĩ, Cũng may ban đêm hắn không có nhà, nếu không mình mà rời đi chắc chắn sẽ bị hắn phát hiện.

Nhưng rồi nghĩ lại, dường như đã lâu rồi y không còn lẻn ra ngoài vào ban đêm nữa.

Kể từ sau cái ch·ết của Mộ Dung Diễn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc