Sau Khi Giả Chết, Nghe Nói Người Trong Lòng Mỗi Ngày Đều Đến Thăm Mộ Ta

Chương 1

Trước Sau

break

Mộ Dung Diễn đã ch·ết, bị kẻ thù ám toán, trọng thương không qua khỏi mà ch·ết.

Đây là lời của Tôn Phóng – nhị đương gia của sòng bạc Sơn Hà khẳng định. Hắn vừa khóc lóc thảm thiết, nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa quỳ trước linh đường của đại đương gia Mộ Dung Diễn mà đốt tiền giấy, gào khóc không thôi.

Lúc đó, Cố Lăng đang khoác trên mình bộ đồ hộ vệ tay bó màu đen, dáng người thon dài cao ráo. Y đứng lặng lẽ trước linh cữu của Mộ Dung Diễn, đăm đăm nhìn người đang nằm trong quan tài với gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc, chẳng nói lấy một lời.

Một lúc lâu sau, y mới chậm rãi đưa tay ra, thử dò xét hơi thở của người nằm bên trong.

Đã không còn hơi thở.

Tôn Phóng vẫn đang gào khóc thảm thiết, bỗng thấy Cố Lăng dứt khoát xoay người, băng qua linh đường náo loạn mà rời đi thẳng.

Không khóc tí nào sao? Tôn Phóng có chút thất vọng, thế này thì biết ăn nói thế nào với đại đương gia đây?

Đại đương gia nhà bọn họ đã đeo bám Cố hộ vệ bấy lâu nay, từ lúc Cố Lăng còn là hộ vệ ở Cung Thành cho đến khi trở thành hộ vệ Đông Cung, tính ra cũng đã hơn một năm trời. Thế nhưng vị Cố hộ vệ này tâm sắt đá, mấy chục tháng như một, lúc nào cũng lạnh lùng vô cảm.

Tôn Phóng thở dài một tiếng, rồi lại tiếp tục gân cổ lên mà gào khóc.

Ba ngày sau, Tôn Phóng làm bộ làm tịch đi tế bái Mộ Dung Diễn, không ngờ lại bắt gặp Cố Lăng ngay trước mộ.

Cố Lăng vẫn im lặng như cũ, thấy Tôn Phóng tới thì khẽ gật đầu xem như chào hỏi, sau đó liền rời đi.

Tôn Phóng trong lòng kích động vạn phần — Đại đương gia ơi, Cố hộ vệ không hề đốt pháo ăn mừng, mà còn tới thăm mộ người này!

Trước khi Mộ Dung Diễn giả ch·ết, Tôn Phóng đã phải cắn rứt lương tâm mà nói dối hắn rằng: Cố hộ vệ nhất định sẽ đau lòng đến ch·ết cho xem.

Mộ Dung Diễn một tay che vết thương nơi bụng, tự giễu cười nói: "Hắn không đốt pháo ăn mừng là may lắm rồi."

Giờ đây, pháo không nổ, người lại còn lặn lội tới tận mộ phần, Tôn Phóng phấn khích vỗ đùi bôm bốp, suýt chút nữa là hưng phấn đến mức đào cả mộ của Mộ Dung Diễn lên.

Sau đó, Tôn Phóng lại bắt gặp Cố Lăng ở trước mộ thêm vài lần nữa. Thế là một tháng sau, khi Mộ Dung Diễn "chết đi sống lại" đã dưỡng thương xong xuôi, lén lút trở về sòng bạc Sơn Hà, liền nghe Tôn Phóng kích động báo cáo rằng: Cố Lăng ngày ngày đều đến trước mộ hắn mà khóc.

Mộ Dung Diễn đang đứng bên bờ ao, một tay chắp sau lưng, một tay rải mồi cá. Nghe vậy, tay hắn run bắn lên, suýt nữa thì đánh đổ cả bát mồi.

"Không đời nào," Hắn nhìn lũ cá trong hồ, lẩm bẩm: "Tính tình hắn thế nào ta còn lạ gì, đừng nói là khóc, ngay cả đỏ mắt ta cũng chưa từng thấy bao giờ."

Tôn Phóng quả quyết: "Thật mà, ngài ấy khóc thương tâm lắm, người gầy sọp đi hẳn một vòng luôn kìa."

Mộ Dung Diễn vẫn không tin, hắn không thể nào tưởng tượng nổi dáng vẻ Cố Lăng rơi lệ sẽ như thế nào.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không nhịn được mà lẻn đi xem thử.

Hắn thực sự bắt gặp Cố Lăng ngay trước nấm mồ của chính mình.

Người nọ hình như gầy đi thật, vòng eo bên dưới lớp võ phục trông càng thêm thon nhỏ.

Thế nhưng, y chẳng hề khóc.

Y cứ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào nấm mộ của Mộ Dung Diễn, mặt không chút biểu cảm.

"Cái thằng cha Tôn Phóng khốn kiếp này!" – Mộ Dung Diễn nghiến răng căm giận nghĩ thầm – "Thật sự nên khâu cái miệng hắn lại mới phải!"

Hắn đang mải mắng chửi Tôn Phóng trong lòng, thì lại thấy Cố Lăng bỗng nhiên ngồi xổm xuống, đưa tay ra... nhổ cỏ trên mộ hắn.

Mộ Dung Diễn: "......"

Tại sao lại nhổ cỏ?

Cố Lăng nhổ vài cọng, rồi lại thôi, sau đó không nói một lời nào mà rời đi.

Mộ Dung Diễn từ trong bóng tối bước ra, đứng đúng vào vị trí Cố Lăng vừa đứng khi nãy.

Một cái nấm mồ thì có gì đẹp chứ? Hắn nghĩ thầm, có phải chôn ta thật đâu.

Đêm đó, Tôn Phóng phải quỳ bên ao cá hứng gió lạnh, cùng lũ cá ngắm trăng suốt cả đêm.

Cố Lăng đã được điều vào Đông Cung hơn một tháng.

Vốn dĩ y phụ trách thủ vệ tường cung, nhưng nghe nói hộ vệ ở Đông Cung thiếu người nên đã điều thêm một nhóm vào, và y là một trong số đó.

Thế nhưng, đến Đông Cung bao nhiêu ngày nay, y chưa một lần nào được giáp mặt Thái tử.

Nghe Ngô Lục – một người gác đêm cùng y kể lại rằng, vị Thái tử này đam mê tu tiên vấn đạo, ngày ngày tự nhốt mình trong tẩm điện, rất hiếm khi ra khỏi cửa. Ngô Lục tới Đông Cung cả năm trời rồi mà số lần gặp được Thái tử cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thái tử một lòng tu tiên, chuyện này thực ra cả triều đều hay biết. Nếu không phải vì Hoàng đế Đại Duyên dưới gối công chúa thành đàn, chỉ sinh được mỗi một mống con trai này, thì sợ là cũng chẳng đến lượt hắn ngồi vào ghế Thái tử.

Hiện giờ, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử lại chẳng màng chính sự, việc lớn việc nhỏ trong triều cơ hồ đều do Thừa tướng một tay xử lý.

"Mấy ngày nữa là đến Tết Trung Nguyên rồi, hằng năm Thái tử đều sẽ đến Thái Miếu tế bái, đến lúc đó chắc là sẽ gặp được thôi." Ngô Lục hớn hở nói, "Thái tử trông đẹp lắm nhé, cái đó gọi là gì nhỉ... À đúng rồi, ngọc thụ lâm phong, phong thần tuấn lãng, rạng rỡ như ánh mặt trời..."

Cố Lăng: "......"

Thái tử đẹp hay không, Cố Lăng không biết, cũng chẳng mấy hứng thú. Y chỉ bỗng nhiên nhớ tới nấm mồ ở ngoại thành kia.

Tết Trung Nguyên sao? Y thầm nghĩ, không biết người nọ có quật mồ sống dậy hay không.

Hắn đang dỗi ta mà.

Ký ức của Cố Lăng về Tết Trung Nguyên là những ngày còn nhỏ được mẫu thân ôm vào lòng trốn trong chăn. Người ta kể rằng vào ngày này, đường Hoàng Tuyền mở lối, người đã khuất sẽ rời khỏi địa phủ để trở về nhân gian. Mà người thân của họ sẽ đốt một ngọn đèn hoa đăng, soi sáng con đường về nhà cho những vong hồn.

Cố Lăng từng đốt đèn suốt sáu năm trời, nhưng cha mẹ y chưa một lần trở về thăm y.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc