Sau Khi Gả Cho Thái Tử Ốm Yếu Xung Hỉ

Chương 4

Trước Sau

break



Sắc trời đã có chút tối sầm xuống, đèn lồng trong cung cũng lần lượt được thắp lên.

Thịnh Thích Vi đụng phải người khác theo bản năng mà ngẩng cao đầu liền đối diện với một đôi mắt màu hổ phách, đôi mắt kia như có chút ánh sáng lướt qua, chớp mắt khiến cho nàng thất thần.

Nàng cảm thấy bản thân còn chưa từng nhìn thấy một đôi mắt đẹp như thế bao giờ.

Tiêu Dập cúi đầu nhìn cô nương đâm vào ngực mình, có chút kinh ngạc, thế mà lại là nàng?

Cung yến đã sắp sửa bắt đầu, hiện tại gia quyến các phủ chắc hẳn đã ngồi vào vị trí rồi chứ.

Hắn cũng giống như lần trước, đỡ Thịnh Thích Vi đứng vững liền thu lại tay, chốc lát liền hiểu ra, âm thanh ôn hòa hỏi một câu: “Cô nương bị lạc đường sao?”

Thịnh Thích Vi cảm thấy đôi tay vừa mới đỡ lấy mình so với trước kia còn lạnh hơn vài phần, sau đó nàng dựa theo ánh đèn hơi tối nhìn rõ gương mặt của người đối diện.

Là một nam nhân có một khí chất cực kỳ trong trẻo.

Thần sắc hắn ôn hòa, đôi mắt lộ ra một tia lạnh nhạt, như băng tuyết trên đỉnh núi, thật gần mà cũng thật xa xôi.

Ừm, so với ca ca của nàng còn đẹp hơn một chút, Thịnh Thích Vi bồi thêm một câu trong lòng.

Nàng lặng lẽ thất thần, sau đó bị tiểu thái giám bên cạnh khụ một tiếng mới kêu lên.

Thịnh Thích Vi vội vàng cúi đầu, hành lễ xem như là chảo hỏi.

Tuy nói nam nhân này xuất hiện trong cung không phải công tử nhà ai thì chính là hoàng tử trong cung nhưng hiện tại chỗ này cũng không còn ai khác, vì tị hiềm nên nàng cũng nhanh tránh đi.

Nhưng…… Chạm cũng đã chạm, hỏi đường một chút cũng không quá phận nhỉ?

Vì thế Thịnh Thích Vi thoáng lùi về sau một bước, bảo trì khoảng cách, sau đó nhẹ giọng nói: “Thật sự xin lỗi, công tử có biết lối đi tới Thiên Thu Uyển không?”

Còn may mà trước khi đi mẫu thân đã báo cho nàng địa điểm tổ chức cung yến, bằng không có muốn hỏi đường cũng khó.

Tiêu Dập nhìn thiếu nữ hơi cúi đầu lộ ra làn da trắng nõn sau cổ, có vài sợi tóc rũ xuống đảo qua cái gáy trắng tuyết như là nét mực trên ngọc lộ cao.

Hắn dời mắt, thấp giọng phân phó Phúc Toàn bên cạnh: “Mang vị tiểu thư này qua Thiên Thu Uyển đi, tự ta đi tới đó là được.”

Phúc Toàn mở miệng thở dốc, còn định nói gì đó thì Thịnh Thích Vi lên tiếng trước.

“Không cần làm phiền, công tử chỉ cần chỉ đường cho ta là được.”

Thật ra cũng không quá ổn, Thịnh Thích Vi lại rất hiểu bản thân.

Có điều trong cung mọi chuyện đều phải cẩn thận, gã sai vặt bên cạnh công tử này nhìn qua cũng không phải quá nguyện ý, Thịnh Thích Vi cảm thấy không nên làm phiền người ta.

Tiêu Dập nhẹ nhàng cười một chút: “Chỗ đó ban đêm có chút tối hơn bên đó, chỉ sợ khó mà xác định được phương hướng…..”

Đúng, đúng, đúng, quá khó tìm rồi.

Thịnh Thích Vi trong lòng gật lia lịa như cái trống bỏi.

“Phúc Toàn có đèn lồng có thể soi đường cho cô nương, cô nương yên tâm, chúng ta không phải người xấu.”

Thịnh Thích Vi nghe xong hơi ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy vị công tử này thật ôn nhu, chu đáo.

Là cái loại gió xuân khiến cho người ta cảm thấy thoải mái, hắn có lẽ nhìn ra cảm giác phương hướng của nàng không quá tốt cùng với băn khoăn trong lòng nàng nên cực kỳ đúng mặc vừa không mạo phạm lại không khiến nàng khó sử.

Rõ ràng là một công tử phú quý nhưng lại không có chút chơi bời nào, cực kỳ có giáo dưỡng.

Chỉ là vị công tử này nhìn có chút gầy.

Thịnh Thích Vi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Tiêu Dập, đôi mắt kia còn mang theo ý cười nhu hòa, nàng hành lễ nhẹ giọng nói tạ ơn: “Đa tạ công tử.”

Sau đó liền rời đi cùng với Phúc Toàn.

Tiêu Dập đứng tại chỗ nhìn bóng dáng mỏng manh của thiếu nữ dần đi vào bóng tối xa xa mới thu lại tầm mắt, nhớ tới gương mặt đầy ý cười của nàng, cũng không tự giác mà cong môi.

Đúng là một cô nương khả ái tính cách cũng tốt.

Hắn một lần nữa đi về phía trước, nhìn phương hướng thế mà lại là hướng Thịnh Tích Vi vừa đi tới.

*

Thiên Thu Uyển, mọi người đã ngồi vào chỗ ngồi.

Mãi mà không thấy Thịnh Thích Vi trở về, Thịnh phu nhân đã có chút sốt ruột, ngàn vạn đùng có xảy ra chuyện gì vào hôm nay.

Chúc Khanh Khanh và Ngu Niệm biết Thịnh Thích Vi dễ bị lạc đường, hiện tại người cũng không thấy, tám phần là đã đi nhầm tới đâu đó rồi, đang chuẩn bị nhỏ giọng hỏi thăm cung nữ bên cạnh một chút liền thấy cách đó không xa người được nhắc tới đang đong đưa làn váy uyển chuyển mà bước tới.

Cũng may là chưa chính thức khai tịch, Hoàng Thượng và Thái Hậu cũng chưa tới, chủ quản của hậu cung hiện tại là Thục phi giờ phút này đang nói chuyện với người xung quanh, không khí Thiên Thu Uyển xem như thoải mái.

Thịnh Thích Vi thấy mẫu thân nhà mình, lại nhìn thấy hai ánh mắt như muốn xuyên thủng người mình của hai tỷ muội, nàng cho các nàng ấy một ánh mắt ra hiệu yên tâm, sau đó bước tới cạnh Thịnh phu nhân.

“Mẫu thân, con về rồi.”

Lúc này lòng nàng mới thực sự thở ra, ở trong cung nàng chỉ sợ đi sai một bước nên dọc đường cảm giác đều lạnh lẽo, cảm giác bản thân sắp đóng thành một khối gỗ rồi.

Thịnh phu nhân nhìn thấy nàng cuối cùng cũng trở lại, vội vàng kéo tay nàng, lại không tiếng động mà đánh giá nàng một hồi, cũng may, có vẻ như không xảy ra chuyện gì.

Nàng nhìn Phúc Toàn cầm theo đèn lồng đứng một bên cúi đầu quy củ im lặng, trong mắt hiện lên kinh ngạc.

Đây không phải là…….

Nhưng cũng không để nàng nghĩ ngợi lâu, sau khi mọi người đều ổn định ngồi xuống, bọn họ đứng lên thì có vẻ quá gây sự chú ý rồi, vì thế Thịnh phu nhân gật đầu với Phúc Toàn, âm thanh ôn nhu: “Làm phiền công công rồi.”

Thịnh Thích Vi nghe xong cảm thấy khiếp sợ.

Cái gì? Công công? Người này không phải là gã sai vặt mà là công công? Nam nhân vừa rồi chỉ sợ là chính hoàng tử trong cung!

Tâm nàng có chút rối loạn, mà Phúc Toàn bên kia cười một chút: “Phu nhân quá lời rồi, nếu đã đưa tiểu thư đến nơi rồi, nô tài cũng phải trở về.”

Nói xong Phúc Toàn cũng không dừng lại, cầm đèn lồng xoay người rời đi.

Thịnh Thích Vi kéo nương ngồi xuống, nhịn không được nhẹ giọng hởi: “Nương, cái người đưa con về đây là một công công sao?”

Trịnh phu nhân đầu tiên là oán trách mà vỗ tay nàng một cái: “Sao con đi đâu nửa ngày vậy, khiến nương lo lắng gần chết.”

Sau đó lại thấp giọng nói: “Người vừa đưa con tới đây là thám giám Phúc Toàn bên người Thái Tử, con không biết chạm mặt điện hạ sao?”

“Dạ….” Thịnh Thích Vi có chút mông lung.

Nói như thế nào nhỉ, là ‘va chạm’ nhưng cũng không hoàn toàn là va chạm.

Chính là cái nghĩa trên mặt chữ của từ “va chạm”.

Nhưng khi nói ra miệng lại thành: “Không có, sao có thể cơ chứ, nương, con tự có chừng mực.”

Thịnh Thích Vi ở phương diện lễ giáo rất tốt, nhìn tiểu công công Phúc Toàn cũng không giống như có chuyện gì xảy ra, Thịnh phu nhân liền yên tâm.

Hai người nói chuyện không bao lâu liền nghe thấy giọng the thé của tiểu thái giám vang lên: “Hoàng Thượng giá lâm! Thái Hậu giá lâm!”

Mọi người nghe thấy thế thì đều nhanh chóng đóng đứng lên hành lễ, Thịnh Thích Vi lẫn trong đám người cũng quy củ mà quỳ xuống hành lễ Hoàng Thượng và Thái Hậu.

Một lát sau, dư quang nàng nhìn thấy một đôi ủng đen trên là vạt áo màu xanh quen thuộc có thêu tưởng vân bằng chỉ bạc xẹt qua trước mắt.

Đúng là nàng vừa nãy đã không may đụng phải Thái Tử Điện Hạ.

Thịnh Thích Vi nhớ trước đó ở của cung có thấy một con ngựa phi nhanh vào, không phải nói là thái tử điện hạ sức khỏe không ổn sao? Còn có thể tới tham gia cung yến? Có điều nhìn qua không có gì trở ngại….

Hơn nữa thế mà Thái Tử Điện Hạ lại không có u ám thâm trầm như mình tưởng tượng, nhìn còn cực kỳ ôn nhu thân thiện.

Nàng thả suy nghĩ của mình bay xa, mà đi sau Hoàng Thượng cùng Thái Hậu theo sau là Thái Tử Điện Hạ, bỗng nhiên nàng muốn hắt xì hơi một cái.

Ánh mắt hắn từ từ quét trên đầu mỗi người tận đến khi nhìn thấy thân ảnh Thịnh Thích Vi mới hơi dừng lại, sau đó nhẹ nhàng mà rời đi, trong ánh mắt không quá nhiều gợn sóng.

Hoàng Thượng cũng đã tới, cung yến chính thức bắt đầu.

Sinh thần của Hoàng Thượng phải do chính Hoàng Thượng ban thức ăn, lễ nghi rườm rà, ăn uống cũng không quá thoải mái, Thịnh Thích Vi chỉ an tĩnh ngồi đó, thoạt nhìn chính là dáng vẻ đoan trang nhã nhặn mắt hơi híp, khuôn mặt nhỏ luôn hiện ra ý cười nhàn nhạt.

Trên thực tế, nàng sắp ngủ tới nơi rồi!

Hôm nay phải vào cung nên nàng phải dậy từ rất sớm để chuẩn bị, sau đó khi tiến cung thì lúc nào cũng phải chú ý cẩn thận từng li từng tí một nên tinh thần có chút căng thẳng, lúc này bên tai đều là tiếng thái giám đưa thức ăn tới, lặp đi lặp lại, trừ đồ ăn trên bàn ngày càng tăng thì cũng không có gì khác cả, nghe lâu có chút buồn ngủ.

Thịnh phu nhân ngồi bên cạnh liếc nàng một cái, nhẹ nhàng nhéo nhéo vào tay nàng, Thịnh Thích Vi mở choàng mắt, tỉnh táo hơn một chút.

Mà hết thảy màn vừa rồi đều bị Tiêu Dập, người chỉ ngồi bên dưới Hoàng Thượng vừa vặn nhìn thấy.

Hắn nhất thời có chút thú vị, người cảm thấy buồn ngủ ở cung yến, hắn cũng chưa từng gặp qua người nào.

Bất động mà nhìn một lát, thấy Thịnh Thích Vi bên dưới buồn ngủ nhưng lại liều mạng giãy giụa, trên mặt còn phải mỉm cười khéo léo, là một bộ dạng rất vất vả, Tiêu Dập nhìn cũng muốn ban cho nàng một chiếc giường.

Nhịn không được cong môi cười một cái, động tác này bị hành động bê trà lên của hắn che đi.

Một lát sau, hắn hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng dặn dò Phúc Toàn một câu, Phúc Toàn gật đầu, sau đó lui xuống.

*

Thịnh Thích Vi nhẫn nại cực kỳ vất vả, mẫu thân ở bên cạnh thi thoảng lại nhéo nhéo tay có thể làm cho nàng thanh tỉnh hơn một chút, đột nhiên bên người truyền đến một âm thanh làm cho nàng sợ đến mức giật mình, cơn buồn ngủ cũng bay mất.

“Thịnh tiểu thư, điện hạ phân phó nô tài đưa cho ngài cái này nói rằng có lẽ ngài sẽ dùng tới.”

Thịnh Thích Vi có chút kinh ngạc, là nửa ‘người quen cũ’ – Phúc Toàn công công.

Âm thanh của Phúc Toàn rất thấp, hơi cong lưng, cố gắng để không khiến những người trên bàn khác chú ý đến.

Hắn ta đưa cho Thịnh Thích Vi một cái hũ nhỏ như hũ đựng son, hơi gật đầu liền lui xuống, Thịnh Thích Vi chưa kịp nói gì.

Nàng ngẩng đầu nhìn nhìn, Thái Tử Điện Hạ đang nhàn nhã mà uống trà, ánh mắt nhìn về phía trước, sắc mặt như thường, Thịnh Thích Vi không hề chú ý tới khi nàng thu lại ánh mắt, trong mắt nam nhân hiện nên ý cười nhỏ đến mức khó phát hiện.

Nàng lại cúi đầu mở hũ sứ ra, bên trong truyền ra mùi hương thoang thoảng mát lạnh, là mùi bạc hà.

Thịnh Thích Vi chỉ sửng sốt một chút liền hiểu ra, hơi ngại ngùng, gương mặt cũng đỏ hồng.

Thật là muốn mạng mà, ở cung yến ngủ gà ngủ đật còn bị Thái Tử Điện Hạ thấy được!

Thật sự quá thất lễ rồi! không chỉ có thất lễ mà còn có chút mất mặt.

Thịnh phu nhân ngồi bên người Thịnh Thích Vi đương nhiên nhận ra hành động của Phúc Toàn, ánh mắt đưa qua, thấp giọng hỏi một câu: “Làm sao thế? Điện hạ đưa cái gì cho con?”

“Khụ.” Thịnh Thích Vi ho nhẹ một tiếng, “Không có gì, chỉ là vừa rồi gặp được điện hạ không để ý mà rơi đồ.”

Nàng rất hiểu mẫu thân mình, ngủ gà ngủ gật bị bà phát hiện thì không có gì nhưng nếu bị bà biết Thái Tử phát hiện ra thì lúc trở về liền không tránh khỏi mà bị nói một hồi.

Thịnh phu nhân hoài nghi nhìn nàng một cái, suy xét đến hiện tại còn đang ở trong cung thì tạm thời không tiếp tục truy hỏi nữa.

Đồ ăn được đưa lên đủ, ca vũ cũng bắt đầu, ăn uống linh đình, cung yến cũng dần náo nhiệt.

Vốn bởi vì Thái Tử hôm nay đột nhiên phát bệnh mà Cảnh Đế có chút không hứng thú nhưng giờ nhìn khuôn mặt Thái Tử mang theo ý cười, tinh thần so với buổi chiều tốt hơn rất nhiều thì trong lòng ông cũng vui vẻ hơn không ít.

Cung yến qua một nửa, Hoàng Thượng lập tức vung tay muốn đổi một cách chơi khác.

“Hôm nay có các khanh vì trẫm chúc tụng, tâm trạng trẫm cực kỳ vui vẻ, chúng ta liền chơi đánh trống truyền hoa mà hồi nhỏ trầm hay chơi đi, các khanh không cần câu nệ, lên biểu diễn chút tài nghệ gì đó.”

Hoàng Thượng bên trên đã nói thế, mọi người đương nhiên nghe theo, Thịnh Thích Vi lại hạ thấp đầu trong lòng có chút thở dài.

Vì sao lại muốn chơi cái trò đánh trống truyền hoa, khi còn bé nàng chơi trò này rồi, mà chưa lần nào không bắt được hoa.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc