Sau Khi Gả Cho Thái Tử Ốm Yếu Xung Hỉ

Chương 3

Trước Sau

break



Ánh nắng mặt trời tháng năm vừa đẹp, trước cửa cung, xe ngựa chậm rãi thong thả mà di chuyển.

Việc vó ngựa phi nhanh vào trong cung vừa rồi ngắn ngủi như một khúc nhạc đệm, thậm chí không nhấc lên chút sóng gió nào bên ngoài thành.

Thịnh Thích Vi buông rèm, nhìn về phía mẫu thân mình, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao nương lại nói như vậy?”

Thịnh phu nhân không muốn nói với nàng quá nhiều chuyện trong cung, nhưng từ nhỏ thân thể thái tử không tốt cũng không phải bí mật gì ở trong cung nên bà cũng đơn giản mà nói hai câu.

“Thu thần y năm đó đã từng chẩn qua mạch của thái tử đã sớm ngao du sơn thủy nhiều năm, Hoàng thượng ngẫu nhiên mà biết được Minh Tương đại sư cũng có y thuật tuyệt trác nên mấy năm nay ông ấy liền chịu sự gửi gắm của Hoàng Thượng, xem bệnh cho thái tử, nhưng Minh Tương đại sư từng tiến cung vài lần, mỗi lần đều là vào thời điểm bệnh của Thái Tử trở nên nghiêm trọng.

Thịnh Thích Vi nghe xong gật đầu, lẩm bẩm nói: “Hóa ra là như thế….”

Nàng cũng không thường xuyên tới chùa Hằng An, lần đó tới chùa Hằng An cũng là lần thứ ba, cũng không hề biết trong chùa lại có Minh Tương đại sư có y thuật cao siêu.

Có điều thái tử Tiêu Dập thì thường xuyên có thể nghe người trong kinh thành nhắc tới.

Đối với đương kim Thái Tử, mọi người đều nói nhiều nhất một câu là: “Kinh tài tuyệt diễm, thiên đố anh tài (1).”

(1): Kinh tài tuyệt diễm, thiên đố anh tài: có thể hiểu nôm nàng là người có tài năng xuất chúng bị trời cao ghen ghét nên sức khỏe mới không tốt.

Thái tử từ nhỏ thân thể ốm yếu, mấy năm gần đây dàng ngày càng không ổn, năm sau không bằng năm trước.

Nhưng mặc kệ bệnh thế nào cũng không thể che lấp được tài năng xuất chúng của hắn.

Nghe nói sau khi Hoàng hậu ngoài ý muốn qua đời Thái Tử Điện Hạ cũng không bị đưa tới cung phi tần nào mà là do Cảnh Đế tự tay dạy dỗ, cực kỳ thông minh, tài trí hơn người.

Tiêu Dập 7 tuổi làm văn, mười tuổi tham dự triều chính, lộ ra được tài năng trị thế kinh người, sau đó mưa dầm thấm đất khả năng trị quốc, nếu không phải do sức khỏe thì ngôi vị trữ quân không ai dám mơ tưởng đến.

Phụ thân Thịnh Thích Vi là Thụy Quốc Công cực kỳ thưởng thức tài năng của Thái Tử, cũng vì thế mà cảm thấy cực kỳ tiếc hận.

Hiện tại khi nàng nhớ lại biểu cảm tiếc hận đó của phụ thân mình mà trong lòng cảm thấy hơi buồn bực, đau lòng thay cho vị Thái Tử này.

Càng là người có thiên phú cao gặp phải chuyện như thế càng cảm thấy ông trời bất công, nói không chừng còn vì thế mà buồn bực không vui, trầm mặc ít nói, tâm tư sâu nặng.

Cảm giác có vẻ đáng sợ nhưng xét về mặt tình cảm thì có thể tha thứ được.

Ở trong lòng Thịnh Thích Vi, Thái Tử điện hạ chính là một người tâm tư xâu xa tăm tối như thế.

Xe ngựa bỗng di chuyển làm Thịnh Thích Vi đang thất thần tỉnh lại, sau đó bên cửa sổ truyền tới âm thanh của tam ca Thịnh Chi Đông: “Nương, tiểu muội, phải vào cửa rồi.”

Thịnh Thích Vi trong xe ngựa lên tiếng đáp lại, cùng với mẫu thân yên tĩnh chờ đợi, đưa sự buồn bực trong lòng vào quên lãng.

Khác với cửa cung có những cỗ xe ngựa an tĩnh mà thong thả vào cung thì ở Đông Cung đang là hoàn cảnh binh hoang mã loạn, vội vã khẩn trương.

Các cung nhân cúi đầu đến thở cũng không dám thở mạnh, ra vào vội vã theo sự phân phó trong nội điện, Hoàng Thượng cũng thái hậu đều đang ở tẩm điện nhưng trừ tiếng bước chân thì sự yên tĩnh trong phòng làm lòng người kinh hoảng.

Cảnh Đế năm nay 40 tuổi, là tuổi tứ tuần, gương mặt cực kỳ anh tuấn mang theo khi chất uy nghiêm sát phạt quyết đoán của bậc đế vương nhưng giờ phút này gương mặt lại đang gắt gao mà cau mày, đi qua đi lại trong điện.

Thái hậu Hoa Thị tuổi tác cũng không tính là lớn, chỉ vừa mới 60, do được bảo dưỡng tốt nên gương mặt thoạt nhìn mới ngoài 50, nhìn người nằm trên giường, hốc mắt đều đã phiến hồng.

Người trong cung đều biết, tính tình Thái hậu lạnh nhạt, mấy năm gần đây chân có chút không ổn nên rất ít khi bước ra khỏi Chiêu Hòa Cung, đã sớm báo bọn tiểu bối không cần thỉnh an mỗi ngày.

Mọi người đều nói thái hậu phương diện tình cảm rất thờ ơ chỉ trừ Hoãng Thượng và Thái Tử.

Thật ra Cảnh Đế không phải là thân sinh của Thái Hậu, nhưng sau khi mẹ đẻ qua đời đã được đưa tới dưới gối Thái Hậu, tình mẫu tử mười mấy năm của hai người, Cảnh Đế đối với bà ta cực kỳ kính trọng có thừa, sau này thái tử ra đời, liền thành cục thịt trên đầu quả tim Thái Hậu, còn vượt xa gấp vạn lần so với tam hoàng tử - nhi tử của chất nữ Lan phi.

Có điều, sức khỏe mấy năm nay của Thái Tử làm hai người rầu thúi ruột.

Minh Tương đại sư bắt mạch mất gần nửa canh giờ mới đứng dậy từ mép giường, Cảnh Đế thấy thế chạy nhanh quá đó nhịn không được mà hỏi; “Đại sư, Thái Tử thế nào rồi?”

Sáng nay Thái Tử bỗng nhiên ho ra máu, ngăn cũng không được, không bao lâu liền hôn mê, Thái Y Viện thay phiên nhau tới xem xét đều không nhìn ra nguyên cớ, Hoàng Thượng chỉ có thể sai người cưỡi ngựa nhanh chóng xuất cung mời Minh Tương đại sư tới đây, một lòng lo lắng đến tận bây giờ.

Minh Tương Đại sư hơi cúi đầu tụng một câu pháp hiệu, âm điệu bình thản: “Hoàng Thượng không cần quá lo lắng, điện hạ hiện tại không có gì đáng ngại, bần tăng vừa châm cứu một chút, tầm khoảng hơn một canh giờ nữa có thể tỉnh lại.”

Cảnh Đế trong lòng thoáng yên tâm một chút nhưng ông biết mới chỉ trị được ngọn mà không trị tận gốc.

Thái Tử gần đây ngất ngày càng thường xuyên, mỗi lần đều là thái y tới thi châm mới tỉnh lại, lần này thái y tới nhưng cũng không nắm chắc nên mới nhanh chóng mời Minh Tương đại sư tới.

Liếc mắt đối diện với Thái hậu vừa đứng dậy đi tới bên giường, lại phân phó Đức thọ, thái giám tổng quản một chút, Đức Thọ công công gật đầu, mang theo đám cung nhân đi xuống.

Cửa tẩm điện được đóng lại, lúc này trong điện chỉ còn lại Minh Tương đại sư, Hoàng Thượng và Thái Hậu.

Trên gương mặt của Hoàng Thượng mới lộ ra vẻ mệt mỏi khó giấu, nhìn về phía Minh Tương đại sư: “Đại sư có biết Trụ trì Minh Ngộ bao giờ mới về kinh hay không?”

Minh Tương đại sư nhẹ nhàng lắc đầu: “Sư huynh lầm này đi du sơn ngoạn thủy tùy tâm tình, bần tăng thật sự không biết.”

Nhất thời gương mặt Cảnh Đế trầm xuống, Thái hậu cố giữ vững thân mình đang lung lay của mình, đỡ lấy trụ đầu giường mới khó khăn lắm mà đứng vững.

Trụ trì Minh Ngộ là cao tăng đắc đạo, phật pháp vô biên, cũng là niềm hy vọng cuối cùng trong lòng Hoàng Thượng và Thái Hậu.

Nhưng hiện tại Thái Tử đã sắp tới thời gian đại nạn, cũng không biết có thể chờ được hay không…..

Sau khi tiễn Minh Tương đại sư rời đi, Thái Hậu được cung nhân đỡ chậm ra đi ra ngoài rời đi trước, trước khi đi bà ta có khuyên Cảnh Đế một câu: “Hoàng Thượng, để Dập Nhi nghỉ ngơi cho tốt, hôm nay là cung yến, còn cần người đi chủ trì đại cục.”

“Mẫu hậu không cần lo lắng, trẫm chỉ muốn nhìn Dập nhi một lát, sức khỏe mẫu hậu không ổn mau về Chiêu Hòa Cung để nghỉ ngơi một chút.”

Đưa Thái Hậu đi ra khỏi viện, nhìn bà lên kiệu rời đi, Hoàng Thượng lại chậm rãi trở về tẩm điện.

Tiêu Dập an tĩnh nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, môi mỏng nhợt nhạt không chút huyết sắc, bàn tay đặt trên bụng gầy đến mức rõ ràng từng vòng cung.

Cảnh Đế ngồi xuống mép giường, nhịn không được nhớ tới tiêu Dập lúc còn nhỏ đi theo bên người mình.

Lúc còn nhỏ vì sức khỏe không tốt nên nhiều lúc chỉ có thể ở tẩm điện của chính mình chờ đợi nhưng dù thế thì việc học cũng không bị lỡ, sau khi học vỡ lòng xong, mỗi ngày sau khi hạ triều ông cũng sẽ dành một canh giờ để tự mình dạy dỗ, Dập Nhi thông tuệ, mặc kệ vấn đề khó đến đâu đều có thể hoàn thành một cách tốt nhất.

Đến khi hắn 10 tuổi có thể tham gia thượng triều, nhìn thần sắc kinh ngạc của văn võ bá quan trong triều, nội tâm Cảnh Đế đều cực kỳ kiêu ngạo.

Từng có lúc ông cho rằng Tiêu Dập tuổi còn nhỏ không hiểu cụ thể sức khỏe của bản thân như thế nào, mà ngày nọ nghe Đức Thọ nói rằng, ban đêm sau khi cung nhân lui xuống, Thái Tử điện hạ đều sẽ lặng lẽ mà đứng tấn, nắm chặt bàn tay nhỏ vì nghe giáo úy Diễn Võ Trường nói làm như thế có thể tăng cường sức khỏe.

Khi đó Cảnh Đế mới hiểu được, đứa nhỏ này vẫn luôn biết, chỉ là không muốn khiến người khác lo lắng nên vẫn làm như không biết mà thôi.

Mỗi khi nghĩ đến điều này, trong lòng ông lại cực kỳ nặng nề khó chịu.

Nếu Tiêu Dập vì thế mà điên cuồng tính tình biến đổi ngược lại cũng coi như là phát tiết cảm xúc của mình, nhưng hắn chỉ an tĩnh mà lớn lên, thành bộ dáng ôn nhuận như ngọc bây giờ.

Tiêu Dập nén hết thảy những điều đó xuống dưới, cũng không hề biểu lộ ra ngoài, với cả phụ hoàng như ông cũng vậy.

Hắn không muốn làm người khác lo lắng vì hắn.

Đứa trẻ này, là ông từ bỏ từng chút từng chút một thân phận đế vương mà có, là hài tử duy nhất của ông và Liên Nhi….

Cảnh Đế nhìn Tiêu Dập nằm trên giường, nặng nề thở dài thấp giọng nói: “Liên Nhi, nàng ở trên trời có linh thiêng nhất định phải phù hộ Dập Nhi bình an vô sự mà vượt qua kiếp nạn này….”

Một lát sau, Cảnh Đế cuối cùng cũng rời đi, bên ngoài là cảnh xuân đẹp đẽ, ấm áp nhưng lại dường như không thể tiến vào trong phòng một chút nào.

Tiêu Dập chậm rãi mà tỉnh lại, hơi cau mày, đầu có chút đau, cũng may giống với trước kia, một lát liền đỡ hơn.

Hắn đứng dậy, gọi tiểu thái giám Phúc Toàn bên người, từ từ đỡ chàng mặc xiêm y xuống giường.

Phúc Toàn cẩn thận đỡ hắn, nhịn không được mà khuyên nhủ: “Điện hạ, ngài vừa mới tỉnh lại, nên nghỉ ngơi nhiều một chút.”

Tiêu Dập chỉ cười một cái, bước chân không dừng lại nhìn ra cửa sổ, âm thanh nhẹ nhàng nhưng cực kỳ bình thản: “Thời gian mỗi ngày nghỉ ngơi đã đủ nhiều, nhân lúc còn có thể đi lại đương nhiên phải đi nhiều một chút mới tốt.”

Dừng lại một chút, hắn lại nhìn về phía Phúc Toàn: “Nếu ta nhớ không nhầm thì hôm nay là cung yến sinh thần mà Khâm Thiên giám ấn định?”

Phúc Toàn gật đầu: “Đúng thế điện hạ.”

“Cũng may là tỉnh lại, bằng không không kịp đến chúc thọ phụ hoàng.”

Tiêu Dập cong môi cười, đôi mắt màu hổ phách dưới ánh mặt trời như khôi phục chút ánh sáng làm cho gương mặt hắn lộ thêm vài phần ôn hòa.

Phúc Toàn nhìn gương mặt tươi cười của điện hạ nhà mình, lời định nói cũng nuốt xuống.

Thật ra Hoàng Thượng vừa mới rời đi, trước khi đi còn dặn dò nếu thân thể điện hạ không ổn thì không cần tới, nhưng điện hạ đã chuẩn bị lễ vật từ rất sớm, chắc chắn thực sự muốn đi chúc mừng sinh thần của Hoàng Thượng, dù sao cũng được Hoàng Thượng chăm sóc từ nhỏ, tình cảm của điện hạ và Hoàng Thượng luôn rất thân cận.

*

Sự hoảng loạn của Đông Cung cuối cùng cũng dần lắng xuống sau khi Thái Tử tỉnh. Mà ngoài cửa cung, một chiếc xe ngựa cuối cùng cũng chậm rãi di chuyển vào cung, các quan đại thần cũng gia quyến đều đã vào cung.

Các nữ quyến được dẫn tới Ngự Hoa Viên, hôm nay trong Ngự Hoa Viên còn cố ý làm sân khấu kịch, các phu nhân tiểu thư nhà quan gia liền ngồi tại đây nghe kịch trước khi yến tiệc bắt đầu, bồi các nương nương trò chuyện.

Các lão gia mang theo công tử đi về Hòa Chính điện phía tây, Hoàng Thượng lại ở đây nhận những lời chúc của quan đại thần, còn phải đốt sách cáo trời cao, rất nhiều lễ nghi cần phải thực hiện.

Thịnh Thích Vi đi theo mẫu thân ngồi ở ghế xem kịch nhanh chóng nhìn thấy hai tỷ muội tốt của mình.

Nhị tiểu thư nhà Lễ Bộ thượng thư Chúc Khanh Khanh lúc này đang kéo khăn che miệng nói thầm với Thịnh Thích Vi: “May là chúng ta không phải nam nhân, Hòa Chính Điện bên kia có vẻ lộng lẫy đẹp đẽ như ban ngày nhưng không hề thoải mái đâu!”

Bên cạnh Thịnh Thích Vi là tam tiểu thư phủ Trương Nhạc hầu Ngu Niệm dịu dàng mà cười: “Khanh Khanh, những lời này mỗi lần dự cung yến ngươi đều nói một lần, ngươi có phải quên rồi hay không? Khanh Khanh, xem cái trí nhớ này của ngươi đi, hay là kêu đại phu khám một chút?”

Chúc Khanh Khanh: “……”

Nàng ấy có sao? Trí nhớ của nàng ấy thực sự kém như thế? Không chừng có bệnh gì đó sao?

Thịnh Thích Vi nhìn Chúc Khanh Khanh ngây ngô ngốc ra chớp mắt thần sắc kinh sợ, cười ngã lên người Ngu Niệm, mắt cong cong kéo tay nàng ấy qua: “Được rồi, Niệm Niệm đang trêu đùa ngươi thôi, ngươi còn thực sự xem là thật.”

Chúc Khanh Khanh biết đầu óc mình không được lanh lợi như hai tỷ muội, lại bị các nàng trêu đùa!

Nàng ấy hừ nhẹ một tiếng, dù sao mình cũng không nói quá, dứt khoát khoanh tay quay đi, nhất thời ba người nháo loạn thành một đoàn, cuối cùng vẫn bị mẫu thân mình nhìn cảnh cáo mới ngừng lại.

Sau một hồi nghe diễn, không biết có phải do uống nhiều trà hay sao mà Thịnh Thích Vi có chút buồn đi nhà xí.

Nháy mắt tâm nàng liền trầm xuống.

Cái ý muốn này tới không hề đúng thời điểm, ở trong cung đi nhà xí sẽ không phạm phải kiêng kị gì chứ….

Trong lòng Thịnh Thích Vi suy nghĩ một lát nhưng thật sự không thể nhịn được chỉ có thể nhẹ giọng tiến đến tai Thịnh phu nhân nói.

Thịnh phu nhân trách móc nhìn nàng một cái, thấy bộ dạng cố nén của nàng liền không có cách nào khác chỉ có thể tìm một cung nữ dẫn đường, dặn dò nàng đi nhanh về nhanh, nhìn giờ thì có lẽ cung yến cũng sắp bắt đầu rồi.

Cung nữ đương nhiên biết người tiến cung hôm nay đều là danh môn thế gia thân phận tôn quý trong kinh thành, vị tiểu thư này càng nhìn còn có vẻ tôn quý hơn, không dám chậm trễ mà nhanh chóng mang theo nàng rời đi.

Cũng may chỗ đó cách không xa nơi này, tiểu cung nữ nhanh chóng đưa người tới đó.

Chỉ có có chút không may, tiểu cung nữ chờ bên ngoài đột nhiên lại bị người tìm đi, nói ma ma có việc cần gấp, chỉ có thể nói một tiếng với vị tiểu thư bên trong liền nhanh chóng rời đi.

Thịnh Thích Vi nghe tiếng bước chân rời đi ở bên ngoài chỉ cảm thấy tâm càng trùng xuống.

Làm sao bây giờ, nàng thật ra….là một người mù đường!!

Nàng không chỉ mù đường mà còn xui xẻo, nhưng nàng cũng không thể ở nhà xí đợi mãi được.

Thịnh Thích Vi cắn chặt răng, chỉ có thể đi ra ngoài.

Nàng thử lục lại hồi ức đi về phía trước một đoạn, chỉ cảm thấy trong hoàng cung chỗ nào chỗ nấy giống y như nhau, căn bản không thể phân biệt rõ ràng!

Hơn nữa vào cung cũng không thể mang theo nha hoàn, hiện tại nàng đang đứng ở một ngã rẽ trên con đường nhỏ không biết nên đi về phía nào, vẻ mặt thấp thỏm âu lo, trong đầu lại tưởng tượng đến cảnh mình không may phát hiện ra bí mật trong cung gì đó sau đó bị giết người diệt khẩu vân vân.

Hôm nay là sinh thần của Hoàng Thượng, một bữa cung yến long trọng.

E rằng lành ít dữ nhiều!

Hiện tại đã là chạng vạng, áng mây chân trời nhiễm màu ráng chiều cùng với mái ngói lưu ly chồng lên nhau nguy nga lại mỹ lệ.

Trong hoàng cung sớm đã treo đầy nhưng đèn lồng san sát nhau, hiện tại đang chậm rãi mà được thắp sáng.

Thịnh Thích Vi mím môi, đứng tại chỗ chờ đợi một lúc, kết quả là không phụ danh hiệu đại tiểu thư xui xẻo của nàng, cứ thế tiếp tục đi, xung quanh cũng không xuất hiện một cung nhân nào.

Một hoàng cung to như thế, sao lại không có một ai?!

Mắt thấy mặt trời đã hoàn toàn ẩn sau làn mây, Thịnh Thích Vi không chờ được người tới để hỏi đường chỉ có thể buồn rầu mà căng da đầu đi về phía trước.

Nàng hơi cúi đầu, bước đi vội vã, cố gắng không nhìn loạn xạ, không muốn vì không may thấy cái bí mật gì đó mà hương tiêu ngọc vẫn.

Ngay sau đó, ở chỗ ngoặt, Thịnh Thích Vi lơ đãng đụng phải một lồng ngực, sau đó nàng lại ngửi thấy một cỗ hương vị dược liệu có chút quen thuộc.

Tác giả: Thái tử: Một người, không thể đâm vào trong ngực ta tới tận lần thứ ba đâu.

Sanh Sanh: Còn thiếu một lần, chàng đừng hù dọa ta!
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc