Thụy Quốc Công ở kinh thành là tước phủ đứng đầu ở Đại Dận, là thế gia khai quốc công thần, trong kinh thành không ai không biết, không ai không hiểu, cho dù đi khắp kinh thành cũng là sự tồn tại thứ nhất thứ hai.
Hiện tại Thụy Quốc Công đang đảm nhiệm chức Hàn Lâm thủ phụ trong triều, là quan nhị phẩm, được hoàng thượng cực kỳ nể trọng, người nắm thực quyền trong triều.
Thế tử của phủ Thụy quốc công, đại công tử Thịnh Chi Hạ là người mang binh quyền trấn giữ biên cương phía Bắc mấy năm nay, công trạng hiển hách.
Nhị công tử Thịnh Chi Thu là vệ ti sử ở hoàng thành, cũng là đô đốc của hoàng thành, quản lý chuyện phòng ngự trong ngoài thành.
Tam công tử Thịnh Chi Đông năm nay là nhất bảng tân khoa, đã gia nhập hàn lâm viện.
Tứ công tử Thịnh Chi Triều và ngũ công tử Thịnh Chi Mộ là một cặp song sinh, năm nay còn chưa cập quan, vẫn đang đọc sách ở thư viện, chuyện nhập sĩ cũng là việc sớm muộn.
Nam nhi phủ Thụy Quốc công mỗi người đều có tiền đồ, mỗi người đều rất xuất sắc, mà vị tiểu thư của phủ Quốc Công này là sau khi cha nương liên tiếp đón 5 nhi tử vẫn đang mong đợi một nhi nữ mà có.
Sinh ra ở phủ Thụy Quốc Công, trên có cha nương sủng ái, dưới có năm vị ca ca thi nhau che chở, có thể nói vị tiểu thư này là ngậm thìa vàng là lớn, quý nữ trong quý nữ.
Ở kinh thành này, phàm là cô nương khi nhắc tới vị tiểu thư phủ Thụy Quốc Công không ít thì nhiều đều cảm thấy hâm mộ.
Hiện giờ, vị này được nuông chiều trong lòng bàn tay, dốc lòng dạy dỗ mà đã trưởng thành, năm trước đã cập kê, thành một thiếu nữ châu ngọc bắt mắt.
Có điều, ông trời rốt cuộc vẫn có chút công bằng, mọi thứ tốt đẹp không thể bị một người chiếm hết.
Vị tiểu thư phủ Thụy Quốc Công này thân phận cực kỳ tôn quý nhưng vận đen lại xếp thứ nhất thứ nhì, mà không, là cực kỳ kém!
Kém đến mức toàn bộ người trong kinh thành đều biết, đến cả Thái tử điện hạ ốm yếu vẫn luôn ở trong Đông Cung cũng có nghe qua.
Nghe nói phàm là những xiêm y trân quý đốt đèn cũng không tìm ra bộ thứ hai mà chỉ cần vị tiểu thư này chọn trúng thì đều thành phế phẩm.
Mua một kiện trang sức, vừa mới chuẩn bị mang lên liền phát hiện ra dây xâu châu bị đứt.
Chọn một chiếc bút lông sói về hai ngày sau liền phát hiện ra chiếc bút lông đó không thể viết được.
Ngay cả khi tửu lâu khai trương hạ giá thành rút thăm tặng lễ vật, chỉ cần rút được một tờ giấy có ba chứ “Cảm tạ chiếu cố” cũng khiến cho nàng cảm thấy bất ngờ.
Tóm lại chính là, vận số thật sự không tốt.
Người nghe thôi cũng đền cảm giác được cuộc sống nước sôi lửa bỏng của nàng mỗi ngày.
Thế nhưng vị tiểu thư mang theo khuôn mặt nhỏ đầy ý cười nhu hòa, gương mặt nhỏ đẹp như họa, giữa mày có một nốt chu sa đỏ lại hoàn toàn xứng với cái danh đệ nhất mỹ nhân Kinh thành.
Không chỉ như thế, tính tình Thịnh tiểu thư cũng rất tốt, tuy thân phân cực kỳ tôn quý nhưng lại không hề lên mặt kiêu ngạo, mềm mại dịu dàng, khiến cho người ta yêu thích không thôi.
Tiêu Dập cũng chưa từng gặp qua Thịnh Tích Vi, mấy tin tức này đều là nghe từ con khỉ thích bát quái Tiêu Nhiên chuyên gia nhảy nhót khắp nơi trong kinh thành để hóng chuyện.
Xe ngựa đang đi trên đường lớn, có chút xóc nảy, Tiêu Dập lại ho hai tiếng, Tiêu Nhiên ở bên cạnh vẫn đang lải nhải mấy chuyện ở chùa khi nãy.
“Hoàng huynh, vị Thịnh tiểu thư này đúng là một diệu nhân, vừa nãy lúc Minh Tương đại sư chẩn mạch cho huynh ở trong phòng ta có thuận tiện hàn huyên vài câu với tiểu sư phụ, huynh đoán xem, Thịnh tiểu thư tới chùa Hằng An làm gì?”
Tiêu Dập lười nhác dựa vào xe, cho ngũ đệ một ánh mắt, im lặng.
Tiêu Nhiên cũng không cần Tiêu Dập đáp lại, tự mình nói tiếp: “Nàng nói với tiểu sư phụ rằng mình mua ống thẻ ở chùa Hằng An nhưng lại không xóc ra quẻ! Khiến cho vị tiểu sư phụ kia ngây người ha ha ha…..”
Tiêu Dập nhìn vị hoàng tử đang cười không hề chú ý đến hình tượng hoàng tử của mình liền nhẹ nhàng nhắc nhở: “A Nhiên, chê cười một cô nương sau lưng là chuyện mà quân tử sẽ không làm.”
Nghe thấy lời nhắc nhở của hoàng huynh, Tiêu Nhiên nghẹn lại ý cười, vội vàng gật đầu không ngừng: “Đệ biết rồi hoàng huynh, đệ chỉ cảm thấy việc này thực thú vị, muốn nói cho huynh giải khuây.”
Tiêu Dập ôn hòa nhìn hắn, đôi mắt hổ phách cực kỳ trầm tĩnh, thậm chí mang theo chút ý cười nhu hòa, giọng nói do ho khan lâu năm có chút kìm nén, lại mang theo sự bình thản: “Khiến đệ lo lắng rồi.”
“Hoàng huynh….”
Tiêu Nhiên lẩm bẩm một tiếng, lại không tiếp tục nói….
Hắn ta không biết nói gì cho phải, hoàng huynh luôn bình thản như thế, giống như là không có chuyện gì xảy ra, càng như thế trong lòng hắn ta càng cảm thấy khó chịu.
Rõ ràng là vừa được chẩn đoán thời gian sống không còn nhiều nhưng sắc mặt Tiêu Dập vẫn như thường cười nói cảm tạ với Minh Tương đại sư, đến cả mày cũng không nhíu lấy một cái.
Có lẽ hắn đã thành thói quen, thói quen nghe từ trong miệng những người khác nhau nói câu: “Chỉ sợ thời gian không còn nhiều.”
Xe ngựa thoáng chốc an tĩnh lại, Tiêu Dập một lần nữa nhắm mắt lại, hỗ hấp cũng nhẹ nhàng hơn một chút.
Hắn là một thái tử không còn nhiều thời gian, trong cung hiện tại nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng thật ra lại cực kỳ rối loạn, còn lại một chút thời gian, hắn hy vọng có thể vì Ngũ đệ này của mình tính toán tốt một chút, để khi cuộc tranh chấp trữ quân ra xảy hắn ta sẽ không bị tai vạ gió bay, cũng coi như là trả lại tình nghĩa bao nhiêu năm huynh đệ.
Mọi người đều biết, mẫu phi của ngũ hoàng tử Tiêu Nhiên là Dung tần có mối quan hệ thân cận với Hoàng hậu đã qua đời, năm đó hai người trước sau mang thai, thái tử và ngũ hoàng tử cũng sinh ra cùng thời điểm, chỉ cách nhau không quá mấy ngày, đây là lý do vì sao ngũ hoàng tử lại thân cận với thái tử từ nhỏ.
Mà trong cung hiện tại ngoài mặt tuy rằng vẫn huynh hữu đệ cung vô cùng hòa thuận, cho dù sức khỏe của thái tử gầy yếu bị quan đại thần nhiều lần can gián, hoàng thượng cũng không hề có hành động khác, có điều mặc kệ Cảnh Đế nghĩ thế nào thì sau khi thái tử Tiêu Dập chết, cục diện tranh đoạt vị trí thái tử là điều tất yếu.
Ở các triều đại khác thì đây đều là cuộc chiến đấu tàn nhẫn nhất.
Thắng làm vua, thua làm giặc, người thua vĩnh viễn không có kết cục tốt đẹp.
*
Đoạn nhạc đệm ở chùa Hằng An nhanh chóng phai nhạt trong trí nhớ của Thịnh Tích Vi, cái ống thẻ không bói ra kia bị nàng giấu vào một góc trong rương, thề không bao giờ lấy ra nữa.
Mà cái ống thẻ Thanh Huy đạo trưởng tặng nàng khi còn nhỏ vẫn được Thịnh Tích Vi ngày ngày thuần tục mà xóc thẻ mỗi sáng thức dậy nhưng ra thẻ nàng cũng không xem mà sai nha hoàn nhặt lên lần nữa bỏ vào liền xong việc.
Aiz, dù sao cũng không phải là một quẻ tốt đẹp gì, không có gì hay mà xem!
Đúng lúc này, Trương ma ma đi tới Lam Uyển nơi mà Thịnh Tích Vi ở.
Trương ma ma là người theo Quốc công phu nhân từ khi còn chưa thành gia lập thất, hiện lại là đại ma ma quản sự của Quốc công phủ, Thịnh Tích Vi nhìn thấy bà đi vào phòng liền buông sách ở trên tay xuống tràng kỷ, đứng dậy cười hỏi: “Ma ma sao lại tới đây? Mẫu thân có việc tìm ta sao?”
Trương ma ma hành lễ với nàng, sau khi nghe thấy câu hỏi mới gật đầu: “Ỷ Lan Các đưa xiêm y tới, phu nhân gọi người tới thử một chút.”
“Được, đợi chút ta sửa soạn một chút rồi sẽ đi qua đó với ma ma.”
Thịnh Tích Vi ngày thường ở trong viện vô cùng tùy ý, bây giờ mặc cũng không nhiều.
Sau khi lưu loát và sửa soạn hoàn hảo, nàng liền đi theo Trương ma ma tới Thường Sơn viện nơi ở của phu thê Thụy Quốc Công.
Còn chưa vào cửa, nàng đã nghe thấy âm thanh nghiêm khắc của phụ thân truyền ra.
“Hai tiểu tử thúi Chi Triều, Chi Mộ lại dám trốn lớp học của Lý tiên sinh! Nếu không phải hôm nay ta tình cờ gặp Tôn viện trưởng thì ta cũng không biết việc này, chờ bọn chúng tan học về ta phải trừng phạt chúng thật tốt!”
Nghe lời này, có lẽ tứ ca và ngũ ca ở thư viện không học hành thật tốt, Thịnh Tích Vi dùng khăn che miệng trộm cười một cái.
Hai ca ca này của nàng là song sinh, không chỉ lớn lên có ngoại hình giống nhau mà đến tính tình cũng được xưng là hai như một, thường xuyên khiến cho cha và nương đau đầu.
Tiến lại gần, nàng lại nghe thấy được âm thanh của tam ca Thịnh Chí Đông.
“Tứ đệ và ngũ đệ tuy tính tình không tốt nhưng thành tích ở thư viện vẫn luôn dẫn đầu, chúng tự có chừng mực.”
Đây là lời mà tam ca nàng sẽ nói ra.
Tam ca của nàng học hành xuất chúng, đối nhân xử thế khoan dung, ôn tồn lễ độ.
Thịnh Tích Vi bước vào phòng, nhào vào trong ngực Thịnh phu nhân cọ cọ vài cái, lại chớp chớp mắt với cha, âm thanh mềm mại nói: “Cha, ta vừa mới nghe hết mọi chuyện rồi, nếu người tức giận hay là phạt hai người họ không được tiến cung tham gia yến tiệc mừng thọ hoàng thượng đi, cho bọn họ nghẹn chết luôn.”
Hai ca ca kia của nàng vẫn luôn thích tham gia náo nhiệt, đã sớm mong ngóng tham gia yến tiệc mừng thọ Hoàng thượng để được trải sự đời, nếu bây giờ không cho bọn họ đi đúng thật sự là một sự trừng phạt to lớn!
Thụy Quốc Công mới vừa rồi còn nghiêm mặt khi nhìn nữ nhi nhà mình gương mặt lập tức trở nên hòa ái dễ gần.
Ông đi tới bên người phu nhân Mạnh thị, sờ cái đầu nhỏ của Thịnh Tích Vi: “Sanh Sanh, không nhắc tới hai ca ca trời đánh kia của con nữa, nhanh đi chọn xiêm y với nương con, chỉ còn non nửa tháng nửa là tới cung yến, Sanh Sanh nhà chúng ta nhất định phải là cô nương xinh đẹp nhất hôm đó.”
Sanh Sanh là tên tự của Thịnh Tích Vi, là nữ nhi mà phu thê Thụy Quốc Công ngày đêm mong ngóng đương nhiên nàng cũng nhận được sủng ái nhất của cha nương.
“Được ạ.” Thịnh Tích Vi cười nói, “Cha với tam ca cùng chọn giúp con đi, đây là lần đầu tiên nữ nhi tiến cung đấy.”
Thịnh Chi Đông nghe xong cũng đi tới, nhìn tiểu muội nhà mình gật đầu: “Được, tam ca cùng muội chọn.”
Thực ra nam nhân rất ít tham dự mấy việc lặt vặt này nhưng chỉ cần Thịnh Tích Vi mở miệng, cha nàng và các ca ca nàng liền không từ chối.
Trang phục Ỷ Lan các giao đến lần này là do Thịnh phu nhân cố ý lựa chọn nguyên liệu trong nhà đưa qua để định chế xiêm y, đều là làm cho Thịnh Tích Vi.
Đưa tới 6 bộ y phục, mỗi kiểu dáng đều có màu sắc khác nhau.
Hơn nữa vì biết Thịnh Tích Vi có tính chất đặc thù nên trước khi đưa y phục tới Ỷ Lan Các đã sớm kiểm tra qua lại một lần để chắc chắn không có bất kỳ vấn đề gì mới đưa qua phủ Thụy Quốc Công.
Tuy rằng Thịnh tiểu thư này có chút xui xẻo nhưng cũng chỉ là do vận khí không tốt một chút, nhìn tổng thể thì sẽ không xảy ra một sự cố vô lý được.
Cho nên trong loại thời điểm thế này thì Thịnh Tích Vi vẫn có thể yên tâm lựa chọn, dù sao xiêm y cũng không phải do nàng bảo quản, đầu tiên sẽ đặt ở chỗ Thịnh phu nhân, sau đó khi nàng chuẩn bị mặc sẽ là nha hoàn kiểm tra lại một lần rồi trực tiếp đi qua hầu hạ nàng mặc vào.
Tóm lại là sẽ không để cho cái thể chất xui xẻo này của nàng có cơ hội phát huy là được.
Vì thế, Thịnh Quốc công và Thịnh Chi Đông nói “Màu đỏ và màu xanh lục không tồi”, “Bộ y phục này tay áo quá rộng, nhỡ lạnh thì làm sao bây giờ”, “Bộ này không đủ đẹp xứng với mỹ mạo của Sanh Sanh nhà chúng ta.”, Thịnh Tích Vi và mẫu thân chọn ra ba bộ, khéo léo lại không mất đi sự yêu kiều có thể mặc trong yến tiệc hôm đó.
Còn lý do vì sao là ba bộ…..
Khụ, Thịnh tiểu thư cũng phải dự phòng cho mình ngộ nhỡ chứ không phải sao?
*
Mùng chín tháng 5 là ngày diễn ra cung yến.
Ngày sinh của đế vương không phải là thứ mà người ngoài có thể tùy ý biết tới, ngày này chỉ là ngày đại cát do Khâm Thiên Giám tính ra.
Năm nay lại trùng vào năm đại thọ của Cảnh Đế nên cung yến lần này cũng cực kỳ long trọng.
Sinh thần Cảnh Đế năm trước không đủ phẩm cấp không thể tham sự, năm nay phạm vi đã được mở rộng ra đến thiếp thất nhưng cũng không phải ai cũng đều được tham gia.
Có điều việc này không nhọc lòng phủ Thụy Quốc công lo lắng, bọn họ là tước phủ đứng đầu, lại cộng thêm chức quan trong triều của Thụy Quốc công nên xét theo địa vị cũng được ngồi cách thiên tử ba bàn.
Thịnh Tích Vi ngồi trên xe ngựa xếp hàng chờ sắp xếp trước cửa cung, nàng nói thầm với nương: “Nương, cung yến lần này chắc nhị ca có thể về nhà nhỉ?”
Bởi vì quy mô cung yến lần này nên thủ vệ hoàng thành càng thêm nghiêm ngặt, nhị ca Thịnh Tích Vi là vệ ti sử nên bận tối mặt đã lâu không thể về nhà.
“Đúng thế, trước đó ca ca con có cho người tới báo là chắc tầm mấy ngày sau cung yến sẽ có thể trở về.”
Thịnh phu nhân vừa nói lại sửa sang vạt y phục cho nàng lần nữa, không tránh khỏi nhắc nhở nàng: “Sanh Sanh lần đầu vào cung nhớ phải đi theo sát nương, chớ có đi lung tung, nhớ kỹ chưa?”
Tuy Thịnh Tích Vi được dạy lễ nghi giáo dưỡng cực kỳ khéo léo, từ trước tới nay chưa bao giờ phải nhọc lòng vì nàng nhưng trong cung nhiều quy củ, Thịnh phu nhân đương nhiên lo lắng nhiều hơn.
Thịnh Tích Vi ôm lấy tay nương, âm thanh mang theo sự bất đắc dĩ nói: “Từ lúc lên xe người đã nói với con bao nhiêu lần rồi, nương cứ yên tâm đi.”
Thịnh phu nhân liếc mắt nhìn nàng một cái, hai người một lát sau đã nói tới chuyện khác.
Không bao lâu nàng lại nghe thấy bên ngoài dường như có tiếng vó ngựa phi nhanh.
Thịnh Tích Vi nhịn không được mà vén rèm lên nhìn ra bên ngoài, ngày như hôm nay mà còn có ai dám phi ngựa đến tận cửa cung mà không bị ngăn cản?
Nhưng nàng cũng chỉ nhìn thấy bóng dáng hai người trên một con ngựa nhanh chóng từ cửa hông tiến vào hoàng cung, mà sau khi hai người tiến vào cửa cung cũng đóng lại.
Thịnh Tích Vi không thấy rõ người, lại nghe thấy Thịnh phu nhân thấp giọng nói một câu: “Người đằng sau là Minh Tương đại sư chùa Hằng An, xem ra… sức khỏe thái tử lại không ổn.”
Tác giả: Thái tử: Không sao, bổn điện hạ cuối cùng sẽ tốt lên thôi!
Lần này nam chính không thiết lập là người ác lạnh lùng ít nói, ta muốn viết một nhân vật ôn hòa nhưng bi quan, sau khi gặp được nữ chính mọi thứ sẽ dần tốt lên ( Không biết có thể hay không, viết tốt là được.)
Thái tử điện hạ tuy rằng bây giờ bệnh tật nhưng nam chính lại mưu lược cao siêu, thiết lập này sẽ không đổi!