Liễu rủ hoa đỏ phất phơ xanh tốt, mênh mông mà rủ xuống, mùa xuân ở Kinh thành là mùa đẹp nhất trong năm.
Chùa Hằng An hương khói luôn thịnh vượng, hôm nay cũng lườm lượp khách hành hương tụ tập như ngày thường, chỉ có điều không biết vì sao mà hôm nay tiểu sư phụ dẫn đường lại ít đi rất nhiều.
Phía sau của Đại Hùng Bảo Điện, hành lang gấp khúc bên phải, trong căn phòng nhỏ giải quẻ cho khách hành hương, tiểu hòa thượng phụ trách đầy khó xử nhìn vị tiểu thư kia.
Hôm nay trong chùa có khách quý, các sư huynh đều tới đó để đón tiếp khách nhân, hắn ta đột nhiên bị điều tới đây thay thế một hôm.
Công việc giải quẻ được ghi rõ ràng trong sách, ngày thường sư phụ cũng có dạy qua nên cũng không quá khó, có điều lúc này lại vô dụng, chỉ có thể mời vị tiểu thư này giữ lại ống thẻ hôm khác lại tới.
Chỉ là vị tiểu thư này, thực sự làm hắn có chút ….. không thể hiểu nổi.
Nói là nàng tới hưng sư vấn tội, nhưng nhìn qua cũng không quá giống, huống hồ, có ai lại hỏi tội kiểu này sao??
Tiểu hòa thượng có chút luống cuống xoa cái đầu trọc của mình, nhẹ nhàng nói: “Vị thí chủ này, ống thẻ này đích xác là xuất phát từ chùa Hằng An nhưng chưa từng gặp phải trưởng hợp như vậy, hay là….Người thử lại?”
Đứng đối diện tiểu hòa thượng, thiếu nữ ôm ống thẻ tre thoạt nhìn cũng có vẻ rất buồn rầu, mày đẹp nhíu lại, lúc lâu sau mới mở miệng, âm thanh mềm mại: “Ta đã thử đi thử lại nhiều lần mà vẫn không có kết quả!”
Thiếu nữ tầm 15-16 tuổi vừa nhìn có thể nhận ra là một tiểu thư được nuôi dưỡng trong một gia đình giàu có trong kinh thành, mặc một bộ cẩm bào Tương phi, lông mày như núi xa, làn da trắng như tuyết, trên trán có một nốt ruồi đỏ, là một nốt ruồi son khiến toàn thân thiếu nữ càng thêm xinh đẹp.
Là một vẻ đẹp trong sáng hiếm có.
Chỉ là lời nói kia, thật sự làm cho tiểu hòa thượng cảm thấy khó hiểu, một cái ống quẻ bói, sao nàng lại nói là không ra?!
Lại sờ đầu lần nữa, tiểu hòa thượng cầm lấy ống tre, tỉ mỉ xem xét trong ngoài một lần, căn bản là không hề có vấn đề, sao lại có thể không ra được….?
Quẻ bói của chùa Hằng An ở Kinh thành có tiếng là linh nghiệm, rất nhiều khách hành hương thậm chí khách từ nơi khác nghe danh mà tìm tới, xin quẻ không nói, còn muốn mua ống quẻ trong chùa về nhà, làm một đồ kỷ niệm.
Cứ thế ngày càng nhiều khách hành hương có nhu cầu mua quẻ bói, trong chùa liền ra một ý tưởng, để tránh việc khách hành hương muốn mua ống quẻ tre về làm kỷ niệm thì chùa cũng làm những ống thẻ nhỏ, thẻ bên trong cũng ít đi một chút, bên ngoài ông thẻ sẽ có khắc chữ “Chùa Hằng An.”, giá cả cũng không cao, rất được mọi người hoan nghênh.
Ống thẻ nhỏ đương nhiên không thể bói ra được đại cát đại hung nhưng ngẫu nhiên lắc cũng có thể ra một quẻ thường.
Vị tiểu thư đối diện thấy tiểu hòa thượng nhìn nửa ngày mà cái gì cũng không ra, hơn nữa vẻ mặt của hắn ta có vẻ cũng không tin tưởng nàng.
Vì thế, nàng nhẹ nhàng mím môi, nói: “Tiểu sư phụ, hay là để ta thử lại lần nữa cho ngài xem có phải có vấn đề hay không?”
Tiểu hòa thượng kia nghe xong có chút ngây người, nha hoàn bên cạnh vị tiểu thư kia lần nữa tiến lên lấy lại ống thẻ, đưa cho tiểu thư nhà mình.
Tiểu thư nhìn đệm hương bồ trên mặt đất, cầm làn váy quỳ xuống, nhằm đôi mắt bắt đầu xóc ống thẻ.
Thời gian cứ thế trôi qua, biểu cảm của tiểu hòa thượng ban đầu từ trấn định dần trở thành khiếp sợ.
Sao lại thế này?! Đã một khắc trôi qua mà vẫn không có một quẻ bói nào!
Tiểu hòa thượng chắp tay trước ngực, a di đà phật, bình tĩnh….. Không được hoảng!
Nhưng mà lại một khắc nữa trôi qua, vẫn không có một quẻ bói nào ra!
Tiểu hòa thượng:…. Không thể nào?!
Hắn ho nhẹ một tiếng, có lẽ vị tiểu thư đã nghe thấy, ngừng lắc ống thẻ trong tay, được nha hoàn dìu từ đệm hương bồ dậy biểu cảm vô tội nhìn hắn.
Khuôn mặt như đang nói: Xem đi, ta không có lừa người mà, nó thực sự không ra quẻ.
Tiểu hòa thượng vẻ mặt xấu hổ đứng tại chỗ, không biết nên nói gì mới tốt, chỉ có thể trầm mặc mà lấy lại ống thẻ kia, lắc thử một chút, lầm nhẩm: “Không thể nào….Sao lại có thể….Ơ?”
Hắn còn chưa lẩm nhẩm xong đã bị một thẻ từ trong ống rơi xuống đánh gãy.
Tiểu hòa thượng nhặt thẻ lên, lại nhìn thoáng qua vị tiểu thư kia: “Chuyện này….?”
Khuôn mặt hoàn mỹ của vị tiểu thư hiện nên một chút mất tự nhiên, gian phòng bỗng chốc lâm vào yên tĩnh.
Thịnh Tích Vi cố gắng giữ vững biểu cảm, giữ nguyên gương mặt không đổi, vẫn là bộ dáng tri thư đạt lý đoan chính, trong lòng lại bất giác nhận ra cái gì đó, kêu thẩm không ổn.
Ông trời ơi, chỉ là một cái ông thẻ nhỏ thôi mà vì sao còn muốn tích cực mà chống lại ta!!!
Hiện tại thì hay rồi, tiểu hòa thượng càng cố gắng tìm kiếm nguyên nhân, nàng càng thêm mất mặt.
Nhưng ở phương diện vận số này, sự xui xẻo của Thịnh Tích Vi chưa bao giờ khiến nàng thất vọng.
Ngay sau đó nàng nghe được âm thanh nghi vấn của tiểu hòa thượng: “Thí chủ, có phải ống thẻ này bị thiếu mất mấy quẻ hay không?”
Thịnh Tích Vi: “………”
Đương nhiên rồi, bởi vì nàng đã đem mấy cái thẻ quẻ xấu đó ném đi nha!
Vốn tưởng rằng lắc thẻ tre có thể trải nghiệm qua cảm giác sung sướng khi lắc quẻ mười mấy năm chưa từng có, tuy nói chỉ là đồ vật làm kỷ niệm nhưng trải nghiệm một chút cũng rất tốt, nào biết sau đó lại xóc không ra thẻ…..
Thịnh Tích Vi cảm thấy rất tức giận, chỉ là nàng cần duy trì biểu cảm tươi cười ngoài mặt.
Đối với ánh mắt nghi hoặc của tiểu hòa thượng, trong lòng nàng càng cảm thấy buồn bực và cực kỳ chột dạ.
Vì để không trở nên mất mặt, lại thêm một tin tức bát quái cho bá tánh trong thành minh chứng cho “Sự tích xui xẻo của tiểu thư phủ Thụy Quốc Công” , Thịnh Tích Vi meo meo mà ôm lấy ông thẻ, bước chân chậm rãi mà mềm mại lui về phía sau, thành khẩn nói.
“Xem ra là do tư thế xóc quẻ của ta không đúng, còn chưa đủ thành tâm, không phải vấn đề của ống thẻ, thật sự quấy rầy tiểu sư phụ rồi…..”
Hai nha hoàn Xảo Trân cùng Xảo Châu nhìn bộ dạng của tiểu thư nhà mình, trong đầu cũng hiểu ra, vừa đau lòng vừa buồn cười, vừa định tiến tới đỡ nàng sợ nàng vấp ngã liền thấy cửa viện xuất hiện vài bóng người.
Nha hoàn không kịp nhắc nhở, Thịnh Tích Vi đã “Ai nha” một tiếng, đâm vào ngực người phía sau.
Thân hình người nọ cao gầy, thấy một người đâm vào trong ngực cũng có chút không kịp đề phòng nhưng vẫn cố giữ vững tư thế đỡ một chút, bàn tay nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của thiếu nữ, để khiến nàng đứng vững.
Thịnh Tích Vi chỉ thấy một bóng đen cao gầy đằng sau, đột nhiên lại ngửi thấy một cỗ hơi thở mang theo hương vị dược liệu.
Người nọ thấp giọng nói một câu “cẩn thận”, âm thanh thật trầm, mang theo chút kìm nén, sau khi đỡ cô đứng thẳng liền nhanh chóng buông tay, nén không được mà ho khan vài tiếng.
Không biết thế nào mà Thịnh Tích Vi lại cảm thấy trên người hắn lộ ra chút lạnh lẽo, tay đỡ cánh tay nàng không chút độ ấm.
Chỉ là một việc phát sinh trong chớp mắt, hai người nhanh chóng tách ra, Thịnh Tích Vi muốn nói một câu tạ lỗi với hắn nhưng người nọ đã mang theo hai người phía sau vào một gian phòng có rèm che, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng cao gầy.
Tiểu hòa thượng đối với mấy người vừa bước vào không nói gì, chỉ nhìn Thịnh Tích Vi kêu một tiếng: “Thí chủ?”
Thịnh Tích Vi thu lại ánh mắt, nói cáo từ với hắn, ôm ống thẻ rời đi, không chú ý khi ra đến cửa rơi một thẻ tre trong ống.
Là thẻ mà lúc nàng ôm ống thẻ đụng phải nam nhân kia đột nhiên rơi ra.
Tiểu hòa thượng nhìn theo vị thí chủ kỳ lạ đi xa, lát sau lại thấy ở bậc thềm cửa có cái gì đó, hắn tiến tới nhặt lên nhìn, là quẻ thượng.
Quẻ khắc: Dục cầu tinh sự khả phi thường, tranh nại thân nhân tất thành trung tiễn, quý nhân chỉ dẫn quý nhân hương.
Tiểu hòa thượng nhớ tới sư phụ hình như đã từng nói qua, quẻ này là quẻ trong họa có phúc.
Hắn lại nhìn về hướng vị thí chủ vừa rời đi, cúi đầu cất thẻ tre đi.
*
Từ chùa Hằng An trở về thành phải đi bằng xe ngựa, Thịnh Tích Vi vẫn đang than ngắn thở dài.
“Trân Nhi, Châu Nhi, các ngươi nói xem, cái số này của ta rốt cuộc có thể đen đủi đến mức nào? Ta sẽ không mãi luôn xui xẻo vậy chứ…..”
Ngay cả một ống thẻ làm kỷ niệm không có quẻ xấu cũng không xóc ra, còn khiến cho nàng tưởng rằng ống thẻ hạ nhân mua về có vấn đề, uyển chuyển tìm tới chùa.
Hóa ra hết thảy nguyên nhân là do bản thân nàng, chuyện này đúng là….
Khiến người ta giận sôi máu!
Xảo Trân và Xảo Châu đều lớn lên bên người Thịnh Tích Vi từ nhỏ, từ bé tới lớn, các nàng ấy đã quá quen thuộc với loại tình huống này, kỹ xảo an ủi cũng như là ngựa quen đường cũ.
Xảo Trân: “Không đâu tiểu thư, không phải phu nhân đã nói rồi sao, đạo trưởng từ khi còn nhỏ đã nói ngài sẽ có ngày đổi vận!”
Xảo Châu: “Đúng thế tiểu thư, đạo trưởng cũng đã nói chỉ là số có chút không tốt lắm mà thôi, không có gì quan trọng, huống hồ chúng ta cũng đã thăm dò được quy luật rồi mà, mấy năm gần đây ở kinh thành cũng không có lời đồn nào về người.”
Thịnh Tích Vi: “……..”
Thanh Huy đạo trưởng là một thế ngoại cao nhân, không phải là phường lừa bịp trên giang hồ, nếu không thì sao nhiều năm như thế câu nào câu nấy đều đúng cả.
Lại nghĩ tới chuyện ở chùa Hằng An vừa rồi, Thịnh Tích Vi xoa xoa tay, thật ra nàng đã là một tay xóc quẻ già đời.
Từ khi còn nhỏ Thanh Huy đạo trưởng đã để lại cho nàng một ống thẻ, bây giờ ống thẻ đó đã bị nàng xóc không biết bao nhiêu lần.
Chỉ là cái ngày nàng đổi vận rốt cuộc khi nào mới đến? Aizzz….
Thịnh Tích Vi lại thở dài trong lòng, xe ngựa một đường vào thành.
Bánh xe lọc cọc chạy về phía trước, nàng vén mành che lên nhìn bên đường, thấy xe ngựa sắp chạy tới Ỷ Lan các, nàng liền phân phó cho phu xe: “Dừng ở cửa Ỷ Lan các một lát, ta muốn vào xem.”
“Vâng, tiểu thư.”
Xe ngựa ổn định mà dừng lại, hai nha hoàn đỡ Thịnh Tích Vi xuống xe.
Nàng ngẩng mặt đón lấy ánh mặt trời dịu nhẹ, híp mắt rồi mang theo nha hoàn đi vào.
Hiện tại đang là đầu xuân, các nhà đều bắt đầu chuẩn bị định chế y phục mùa xuân, Ỷ Lan các là cửa hàng xiêm y lớn nhất trong kinh thành, đây là nơi chuyên cung cấp y phục dành cho các danh môn khuê tú lớn nhất kinh thành, hiện tại đang là thời điểm bận rộn nhất năm.
Ở cửa lớn, vài ma ma cùng nha hoàn đang lôi kéo tú nương của Ỷ Lan các để dò hỏi về mẫu mã xiêm y năm nay.
Thịnh Tích Vi vừa bước vào cửa liền được một tú nương quản sự mời lên trên lầu hai nơi mà theo quy củ của Ỷ Lan Các dành cho những tiểu thư muốn hầu hạ đơn độc.
Thật ra xiêm y mùa xuân năm nay đã được đưa tới phủ Thụy quốc công từ sớm , Thịnh Tích Vi chỉ là tâm huyết dâng trào đi vào xem, dù sao cũng là cô nương, váy áo bao nhiêu cũng không đủ.
Ỷ Lan các đều đã làm y phục từ trước, nếu được các tiểu thư coi trọng sẽ trực tiếp cho người đưa tới phủ, đến khi đó sẽ có tú nương may vá đi theo để chỉnh sửa lại khi có chỗ chưa ưng ý.
Thịnh Tích Vi ngồi ở nhã gian uống trà, nghe tú nương quản sự giới thiệu xong những mẫu xiêm y mới, nàng khẽ nâng mắt, mơ màng mà nhìn lên, khuôn mặt tựa phù dung xuân thủy, đôi mắt sáng.
Nàng cong mắt cười một cái, nhan sắc diễm lệ lộ ra vài phần mềm mại đáng yêu, sau đó nâng tay nói với Xảo Trân bên cạnh: “Trân nhi, lấy bộ này đi.”
Xảo Trân lên tiếng, thuần thục tiến một bước, chỉ vào vài món đồ mà tiểu thư nàng mình không lựa chọn: “Hai vị tỷ tỷ, làm nhiên gói những bộ này lại, một chút nữa đưa tới phủ Thụy Quốc Công là được.”
Phía sau tú nương quản sự là một tiểu nha đầu mới tới, nghe xong liền ngạc nhiên vô cùng, sao lại có nha hoàn làm trái ý tiểu thư?
Không nghĩ tới, đây chính là “quy luật” mà Xảo Châu nhắc tới khi ở trong xe ngựa.
Thịnh Tích Vi đối với việc này cảm thấy hết sức bình thường, nói đùa, đại tiểu thư Thụy Quốc công tránh né vận đen như một kỹ năng đặc biệt.
Tú nương quản sự mắt cũng không thèm chớp, chỉ sai người đóng gói xiêm y, sau đó tự mình đưa người xuống lầu một, nhẹ giọng nói: “Tú nương may vá sẽ mang xiêm y tới phủ, nếu có chỗ nào không thích hợp, Thịnh tiểu thư cứ việc nói là được.”
“Được, làm phiền rồi.”
Thịnh Tích Vi gật đầu, trên mặt vẫn mang theo ý cười như cũ, gương mặt xinh đẹp hơi nghiêng chìm trong ánh nắng mùa xuân như đang phát sáng.
Ngay cả người tự xưng đã nhìn hết tất cả các mỹ nhân trong kinh thành như tú nương quản sự cũng không kìm được mà cảm thán trong lòng một tiếng, vị tiểu thư này của phủ Thụy Quốc Công thực sự quá đẹp.
Khó tránh khỏi hiện tại cửa lớn phủ Thụy Quốc Công đều đã sớm bị người tới cầu hôn đạp đổ.
So sánh cái dung mạo này, xuất thân này, thì cái sự tích xui xẻo lưu truyền trong trà dư tửu hậu (1) có là gì.
Trà dư tửu hậu: câu chuyện trong lúc rảnh rỗi
Thậm chí không ít người còn vì thế mà càng cảm thấy tò mò.
Như là hiện tại có vị Ngũ hoàng tử Tiêu Nhiên đang ngồi cùng xe với Thái tử này.
Mới vừa rồi ngay lúc không kịp đề phòng, một cô nương đã đâm sầm vào ngực hoàng huynh hắn ta, khiến cho Tiêu Nhiên kinh sợ không thôi, sợ cô nương này đâm hoàng huynh của hắn ta hỏng mất.
Cũng may hoàng huynh chỉ ho khan vài tiếng, sau khi vào phòng cũng chậm rãi mà ngừng lại.
Lần này bọn họ tới chùa Hằng An ngoại trừ cầu phúc cho Thái Hậu mới bị phong hàn thì còn mời đại sư Minh Tương chẩn mạch, chỉ là đại sư vẫn lắc đầu như cũ, lời nói cũng không khác mấy so với mấy năm về trước.
Sức khỏe của Thái tử tạm thời không có phương pháp giải quyết, dự báo đại nạn vào năm 20 tuổi.
Mà Thái tử Tiêu Dập năm nay đã 19, chỉ cách đại nạn 20 khoảng tầm nửa năm.
Tiêu Nhiên dựa người ngồi nhìn hoàng huynh nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng sốt ruột không thôi nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài.
Trong lòng hoàng huynh so với hắn ta hẳn là còn khổ sở hơn.
Bị Tiêu Nhiên nhìn chằm chằm là một gương mặt năm nhân đặc biệt nổi bật, mặt mày thâm thúy, khiến cho người ta liếc mắt một lần là khó quên, văn thao võ lược đều do Hoàng Thượng tự tay dạy dỗ, hơn xa người thường, khó trách chúng thiên kim trong kinh thành kều mơ mộng không thôi.
Chỉ là giờ phút này sắc mặt hắn lại có chút tái nhợt, môi mỏng dường như không thấy huyết sắc, thoạt nhìn có chút tiều tụy.
Cảm giác được ánh mắt, Tiêu Dập mở mắt.
Đôi mắt của Tiêu Dập khác xa những đôi mắt khác, đó là đôi mắt màu hổ phách nhạt, nếu đi dưới ánh mặt trời liền có vẻ lung linh rực rỡ, như là châu bảo.
Giờ khắc này đôi mắt kia tràn đầy mệt mỏi, có điều khi nhìn Tiêu Nhiên lại rất ôn hòa.
Chỉ là Tiêu Nhiên biết, hoàng huynh hắn ta mặt nhìn có vẻ ôn nhuận như ngọc nhưng thực chất trong xương lại lộ ra sự xa cách mãnh liệt, Tiêu Dập đối với ai cũng ôn tồn lễ độ, nhưng cũng chỉ có thế mà thôi.
Có điều Tiêu Nhiên từ nhỏ đã thân thiết với hắn, đương nhiên biết rõ tính tình hắn, hắn đối xử với hắn ta và Quý Hưng Các vẫn sẽ có chút khác so với người thường.
“Làm sao thế?” Tiêu Dập hỏi hắn.
Tiêu Nhiên hoàn hồn, dường như là muốn giải khuây cho hoàng huynh, liền thu lại tâm tư, hứng thú mà nói về chuyện mới nghe được.
“Hoàng huynh, huynh có biết người vừa mới không cẩn thận mà đâm vào huynh là tiểu thư nhà nào không?”
Tiêu Dập liếc mắt nhìn hắn, lắc đầu: “Không biết.”
Tiêu Nhiên vỗ tay một cái: “Là nữ nhi phủ Thụy Quốc Công, chính là người ai cũng biết tới ở kinh thành, đại tiểu thư có thiên chất đặc biệt xui xẻo trong truyền thuyết!”
Tiêu Dập nghe thế thì hơi nhướng mày, nhẹ nhàng cười một cái: “Là nàng à?”