Thịnh Tích Vi đau khổ mà nhăn mặt, trong lòng không ngừng than ngắn thở dài hạ thấp đầu xuống cố gắng không để người khác chú ý đến mình, bằng không lại thành đại bất kính.
Dù sao trời đất bao la, Hoàng Thượng lớn nhất, mặc kệ nàng có vui hay không, cái trò đánh trống truyền hoa này cũng đã được định xuống.
Thực nhanh có cung nhân cầm một đóa hoa lụa lớn màu vàng , Hoàng Thượng đi xuống quét mắt nhìn một lượt, cười tủm tỉm mà nói: “Thế bắt đầu từ Lan phi đi.”
Lan phi chính là chất nữ của Thái Hậu, thân phận ở trong cung cũng rất cao, ngồi ở bàn đầu tiên bên nữ quyến.
Cung nhân đem hoa lụa đưa đến tay bà, Lan phi cười nhận lấy, trả lời: “Được.”
Tiếng trống nhẹ nhàng có tiết tấu vang lên, hoa lụa theo tay các nữ quyến truyền dần xuống, Hoàng Thượng che mắt không nhìn thấy cái gì, chỉ đánh trống theo cảm giác.
Thịnh Tích Vi cùng mẫu thân ngồi ở bàn thứ ba, mắt nhìn thấy hoa lụa truyền tới càng ngày càng gần, nàng nhịn không được mà mặc niệm, đừng dừng ở chỗ ta, ngàn vạn lần đứng có dừng ở chỗ ta….
Tuy rằng theo kinh nghiệm quá khứ mà nói, thường thì mấy lời này cũng không có tác dụng gì.
Lụa hoa truyền tới bàn thứ ba, Thịnh Tích Vi không chớp mắt mà nhìn chằm chằm, cả người khẩn trương, trạng thái này của nàng trong một đám người thật sự quá rõ ràng, Tiêu Dập chỉ định ngồi xem náo nhiệt, hiện tại không muốn chú ý cô nương này cũng không được.
Mấy năm nay chàng đều ở trong cung, không hay ra ngoài, thật sự chưa từng gặp qua một tiểu cô nương nào làm cho người ta có cảm giác linh động đầy sức sống như thế.
Rõ ràng nàng đã trốn thực tốt, vừa nhìn qua chính là thấy hình tượng của một tiểu thư khuê các, nhưng trong lơ đãng lại lộ ra một loại khí chất bất đồng với những người khác, đó là sự hoạt bát.
Tiêu Dập cứ thế nhìn Thịnh Tích Vi nhìn chằm chằm vào đóa hoa lụa di chuyển, chờ tới khi hoa lụa tới chỗ ngồi của nàng thì dường như hô hấp cũng ngừng lại, hơi mím môi, gương mặt có chút phiếm hồng.
Ngay sau đó, hoa liền truyền tới trên tay nàng, bị nàng lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai ấn vào trong ngực mẫu thân bên cạnh, hành động còn xem như nhã nhặn nhưng sự thật lại không thể tưởng tượng được.
Ngay lúc này, tiếng trống đột nhiên không dừng lại, nàng dường như rất kinh ngạc mà há hốc mồm thở dốc, sau đó cả người bỗng chốc thả lỏng, so với người vừa khẩn trương như hai người khác nhau, không hiểu vì sao nhìn qua còn lộ ra sự vui sướng ngoài ý muốn.
Thịnh Tích Vi vui sướng, đây là lần đầu tiên trong mười sáu năm cuộc đời nàng chơi đánh trống truyền hoa mà không phải tiếp hoa! Như thế thì làm sao nàng có thể không kích động được, sao có thể không vui cho được
Thật không dám giấu giếm, vừa nãy đến cả tài nghệ để biểu diễn nàng cũng đã nghĩ xong rồi.
Thịnh Tích Vi cũng không miệt mài mà tìm hiểu lý do lần ‘ngoài ý muốn’ này, dù sao Thanh Duy đạo trưởng cũng đã nói, ngày mà nàng gieo được quẻ đại cát thì có nghĩa là vận may của nàng đã tới.
Có lẽ vận may ngẫu nhiên này của nàng là báo hiệu vận may đã cách nàng không xa hay không?
Hoa lụa truyền tới xong lại được truyền tiếp xuống, Thịnh Tích Vi nhẹ nhàng không có gánh nặng mà nhìn người người náo nhiệt, cuối cùng khi Hoàng thượng hô dừng thì hoa lụa dừng trên tay một cô nương.
Là thiên kim nhà Binh Bộ thượng thư họ Lý tên Lý Nghiên Đình.
Hôm nay nàng ta mặc một xiêm y màu hồng, chỉ cần liếc qua là có thể thấy.
Lý Nghiên Đình đứng lên, hành lễ với mọi người, sau đó lấy chữ “nguyệt” làm đề thơ, sau khi Hoàng Thượng khen hai câu ngay lập tức có một cung nhân đi bưng đồ đi tới, đặt xuống ba túi tiền lớn.
Hóa ra Hoàng Thượng không chỉ muốn chơi đánh trống truyền hoa mà ban thưởng cũng không trực tiếp như bình thường, mà là chọn một trong ba đồ vật được đặt trong hầu bao.
Tiếu thái giám cao giọng nói về đồ vật thưởng một lần, cả ba đều là bảo vật, chỉ là trong đó có một cái là tốt nhất, có chọn đúng hay không hoàn toàn dựa vào vận khí.
Vận khí của Lý tiểu thư không tồi, chọn được món đồ khá tốt, khi ngồi xuống thần sắc còn có chút đắc ý.
Đều là tiểu thư trong gia đình quyền quý, Thịnh Tích Vi biết Lý Nghiên Đình thật ra có chút kiêu ngạo, nàng cũng không quá thích nàng ta, cho nên cũng chưa từng có chút tiếp xúc nào với nàng ta cả, có điều chí ít vẫn có chút hâm mộ, xem ra vận khí của Lý tiểu thư này không kém đâu!
Có điều ánh mắt của nàng ta có phải quá nóng bỏng hay không? Đây là đang nhìn ai thế?
Ồ, là nhìn Thái Tử.
Thịnh Tích Vi lúc này mới phát hiện nữ quyến bên, mấy cô nương có chút xinh đẹp đều sẽ thường xuyên hướng mắt lên trên một chút, điểm dừng ánh mắt thì không cần nói, đều là người ngồi ngay dưới Hoàng Thượng, Thái Tử Điện hạ.
Nàng nhớ lúc trước Chúc Khanh Khanh nói mấy chuyện bát quái cho nàng, nghe nói mỗi cô nương trong kinh thành đều rất ái mộ Thái Tử Điện hạ, Điện hạ không chỉ có tài năng trời sinh, gương mặt tuấn dật, nếu không phải do sức khỏe thì vị trí Thái Tử Phi chắc phải cạnh tranh đến vỡ đầu.
Có điều cũng do sức khỏe, các cô nương đó cũng chỉ xem Thái Tử như một vị trich tiên người người ngưỡng mộ, nếu bảo các nàng ấy gả vào Đông Cung thì có lẽ chả ai nguyện ý.
Không biết thế nào, Thịnh Tích Vi lại tưởng tượng đến cảm giác của Thái Tử Điện hạ, đứng là một nam nhân đáng thương, đáng tiếc, đáng tiếc.
Tiêu Dập ngồi ở phía đằng xa không hiểu sao đột nhiên cô nương này lại nhìn mình với ánh mắt đồng tình như thế, khẽ bóp tay thở dài.
Có lẽ là cũng nghĩ giống như những người kia, tiếc thay cho sức khỏe của hắn đi, Tiêu Dập tự giễu mà cười một cái.
Ý cười chua xót kia lướt qua giây lát, Thịnh Tích Vi cho rằng bản thân mình hoa mắt, chờ đến khi nàng chăm chú nhìn lại thì đợt trống thứ hai đã bắt đầu.
Còn may, lần trống này là truyền hoa bên bàn hoàng tử đối diện.
Thịnh Tích Vi cảm thấy lần này không thể nào tới mình được, dù sao sau đó còn bao nhiêu người cơ mà, nàng không để ý mà nhẹ nhàng nhìn náo nhiệt.
Lúc này hoa lụa truyền đến bàn thứ tư của một vị đại nhân, hắn đang định đưa tay ra tiếp bỗng nhiên từ đâu bay ra một con chim hỉ tước nhỏ ngậm lấy hoa lụa liền bay đi.
Mọi ánh mắt đều dừng lại ở trên người con chim kia, các cung nhân lúc này mới kịp phản ứng lại, chạy toán loạn muốn bắt nó, lại thấy cái thân nho nhỏ vòng một vòng, sau đó bay về hướng Thịnh Tích Vi.
Nữ quyến bên này phát ra vài tiếng hô nhỏ, Thịnh Tích Vi ngây người liền thấy con chim kia bay về hướng mình, sau đó “Xoạch” một cái, hoa lụa rơi vào trong ngực cô, cùng lúc đó, Hoàng Thượng bị che mắt không biết chuyện này đang xảy ra bỗng kêu ngừng.
Vẻ mặt Thịnh Tích Vi ngây ngốc: …???
Này…. Thế này cũng được sao!
Tiêu Dập nhìn mọi chuyện xảy ra, không nhịn được bật cười ra tiếng.
Hoàng Thượng nghe thấy động tĩnh, có chút kỳ quái mà tháo mảnh vải xuống, liếc mắt nhìn thấy hoa lụa đang trong ngực Thịnh Tích Vi, nàng quá gây sự chú ý vì ánh mắt của mọi người ở Thiên Thu Uyển đều đang hướng vào nàng.
Thụy quốc công cùng Thịnh phu nhân đã bắt đầu nghĩ ra lý do thoái thác, chỉ chờ Hoàng Thượng hỏi liền có thể lên tiếng, Thịnh Chi Đông ngồi bên cạnh phụ thân ở Thiên Thu Uyển và Thịnh Chi Thu thay phiên trực vừa hay đi qua bày ra khuôn mặt bất đắc dĩ, tiểu muội cũng thật là thảm, mỗi ngày đều gặp chuyện xui xẻo.
Hoàng Thượng không có gì không vui, còn tươi cười hớn hở hỏi Thái Tử và Thái Hậu có chuyện gì xảy ra? Cứ thế một hồi sao hoa lụa có thể truyền nhanh như thế?
Tiêu Dập mỉm cười, ánh mắt dời đi từ trên người Thịnh Tích Vi, ôn nhu nói: “Vừa rồi có một con hỉ tước ở trên tay Dương đại nhân bay lên ngậm hoa lụa ném lên người vị tiểu thư này.”
Chàng không nói thân phận của Thịnh Tích Vi, bởi vì theo lý mà nói thì chàng chưa từng gặp qua Thịnh Tích Vi.
Có điều Hoàng Thượng nhìn đến Thịnh phu nhân bên cạnh đại khái cũng đoán ra được thân phận của Thịnh Tích Vi, ông cười ha ha vài tiếng: “Hóa ra là hòn ngọc quý trên tay Thụy Quốc Công, hỉ tước có ngụ ý là cát tường, một khi đã như thế thì để cho Thịnh cô nương biểu diễn tài nghệ.”
Mọi người nghe xong đương nhiên cũng đồng ý, Thịnh Tích Vi đã chuẩn bị tâm lý, cũng không hề ngượng ngùng, hào phóng khéo léo đứng dậy đáp ứng “Vâng.”
Cùng lúc đó, nàng còn không quên khinh bỉ bản thân trong lòng, xem ra chuẩn bị tinh thần từ trước cũng không có sai, cái trò đánh trống truyền hoa này sao có thể thiếu nàng!
Thịnh Tích Vi tuy vận khí không tốt nhưng không thể trở ngại nàng vẫn là một thiên kim tiểu thư được yêu chiều như cũ, quý nữ thế gia đương nhiên vẫn phải học cầm kỳ thi họa, nàng cũng thế, mà tinh thông nhất là tỳ bà.
Nhạc quan nhanh chóng đưa tỳ bà lên, Tiêu Dập cùng Cảnh Đế nghe nói Thịnh Tích Vi đàn tỳ bà chớp mắt thất thần.
Nguyên nhân là tỳ bà không phải nhạc cụ mà Đại Dận ở trung nguyên thường dùng mà là của người Hồ ở Tây Vực truyền vào Trung nguyên, người học rất ít, mà trong kinh thành thì không cần phải nói.
Mà mẫu thân Tiêu Dập, tiên hoàng hậu, tổ tiên có huyết thống người Hồ, Tiêu Dập di truyền đôi mắt từ mẫu thân nên màu mắt mới nhạt hơn người bình thường.
Nhạc cụ tiên Hoàng Hậu sinh thời thích nhất cũng chính là tỳ bà.
Chuyện xưa này Thịnh Tích Vi cũng không biết, nàng đàn một khúc “Đêm xuân giang”, trời hôm nay trăng sáng sao thưa, kết hợp với ngọn đèn dầu ngọc điệp phá lệ mà cực kỳ hợp với tình huống này.
Một khúc đàn xong, Hoàng Thượng là người đầu tiên đi đầu vỗ tay ba tiếng khen ngợi “Hay!”
Thái hậu bên cạnh chậm nửa nhịp, hơi nghiêng đầu nhìn qua sắc mặt có chút cảm khái của Hoàng Thượng, lại lướt qua Hoàng Thượng nhìn về phía Thái Tử cũng đang mỉm cười vỗ tay, sau đó cũng cười nhạt mà vỗ tay vài cái.
Thịnh Tích Vi không nghĩ tới lần này bản thân hình như cũng phát huy khá tốt, nếu không Hoàng Thượng sao lại còn muốn ban thưởng thứu khác cho nàng như thế?
Cảnh Đế nghe xong khúc tỳ bà gợi lên chút chuyện cũ vì thế lại thưởng thêm cho Thịnh Tích Vi thêm hai cuộn vải tơ tằm, sau đó đương nhiên cũng giống như với trước đó, để cung nhân chuẩn bị ba túi để cho nàng chọn.
Tiêu Dập ngồi một bên nghe, nhớ tới sự tích của tiểu thư Thịnh gia, lại nhớ tới thứ mà Lý tiểu thư vừa rồi mở ra được, hắn hơi thu mắt trầm tư, thấp giọng nói với Phúc Toàn vài câu, bào hắn ta để ba đồ giống nhau thay vào.
Phúc Toàn sửng sốt một chút, nhìn điện hạ nhà mình một cái, trong lòng kinh ngạc một hồi nhưng nhanh chóng cầm đồ lui ra, đi theo thái giám được sai đi chuẩn bị túi tiền kia.
Không bao lâu, thái giám bưng ba túi ra, đi tới trước mặt Thịnh Tích Vi.
Chân sau Phúc Toàn cũng bước ra, gật đầu với điện hạ nhà mình.
Thịnh Tích Vi từ lúc thái giám bưng đồ ra liền bắt đầu khẩn trương, chỉ cảm thấy hồi hộp hơn cả lúc chơi đánh trống truyền hoa!
Đây chính là cung yến, toàn bộ nhân vật có uy tín danh vọng đều đang tụ tập ở đây, nàng không thể làm gì ngoài việc đưa tay ra lựa chọn
Càng chết người hơn nữa chính là còn là ở trước mặt nhiều người như vậy mà mở ra…..
Cái này với việc công khai xử tội thì có gì khác nhau?
Thịnh Tích Vi đã đoán trước được, sau buổi tối hôm nay, toàn bộ kinh thành sẽ tương truyền “Ba chuyện xui xẻo của tiểu thư phủ Thụy Quốc Công.”, lại thêm một nét bút rực rỡ nữa.
Aizz…. Thực sầu mà….
Chỉ là có buồn cũng vô dụng, tiểu thái giám đã đưa đồ đến trước mắt, Thịnh Tích Vi chỉ có thể căng da đầu ra, trên mặt cực kỳ trấn định, bảo trì mỉm cười, sau đó chọn một cái.
Tự sa ngã, tốc chiến tốc thắng.
Nếu không cứ kén cá chọn cạnh mãi cuối cùng sẽ lựa chọn ra đồ sau không bằng đồ đầu tiên, chằng phải như thế càng xấu hổ hay sao.
Vốn dĩ Thịnh tiểu thư còn ôm vọng tưởng một tia may mắn cuối cùng, chuẩn bị lơ đãng mà nhét túi vào trong tay áo, sau đó thong dong tạ ơn, xoay người trở lại chỗ ngồi làm như không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là trời lại không theo ý nguyện của nàng.
“Tiểu cô nương Thịnh gia, mở ra nhìn xem.”
Hoàng Thượng nói một câu đánh bay cái vọng tưởng chuồn êm của nàng.
Thịnh Tích Vi chỉ có thể rũ mắt, lông mi thật dài, che đi đôi mắt đang khóc không ra nước mắt, sau đó thong thả mở túi ra.
“Một chiếc trâm ngọc bích khổng tước vũ!” tiểu thái giám cao giọng nói ra đồ vật trong túi.
Thế mà lại là món đồ tốt nhất trong ba!
Lông vũ làm trâm cài đòi hỏi sự khéo léo và yêu cầu rất cao, đá xanh ngọc bích lại là đồ tiến cống từ Nam Cương dù nhỏ nhưng cũng rất quý, chỉ có các quý nhân trong cung được dùng, bên ngoài không có.
Dù là quý tộc trong kinh thành thì có một chiếc trâm ngọc bích khổng tước cũng không hề dễ dàng.
Mọi người đều kinh ngạc.
Sao có thể, không phải nói vị tiểu thư này có vận số rất kém sao??