Thịnh Tích Vi ở trong cung cùng Tiêu Dập dùng cơm chiều, cảm nhận thật tốt xem đồ ăn của ngự thiện trong cung có gì khác bên ngoài.
Bên này nàng ăn uống vui vẻ, phủ Thịnh Quốc Công bên kia mãi không thấy người thiếu chút nữa cả phủ đã nhảy dựng lên.
Thịnh Chi Thu được cả nhà giao cho trọng trách đi tới đội thị vệ hoàng thành hôm nay trực dò la tin tức, kết quả cho hay Thịnh Tích Vi căn bản chưa rời khỏi cung, còn đang ở Đông Cung, thậm chí còn đang dùng ngự thiện đến no say!
Thịnh Chi Thu:…….
Muội muội này nhà hắn, thật sự có bản lĩnh.
Sau khi xác nhận người vẫn còn ở Đông Cung, Thịnh Chi Thu sai người đưa tin tức cho Thịnh Tích Vi ở Đông Cung, chỉ nói rằng phụ mẫu trong phủ đang chờ nàng, nhắn nàng sớm hồi phủ.
Lúc đó Thịnh Tích Vi đang hưởng thụ mỹ thực, chỉ cảm thấy đồ ăn trong cung quả nhiên khác với đồ ăn bên ngoài, cực kỳ tinh xảo lại mỹ vị.
Thái giám mang theo tin tức tiến vào Đông Cung, đương nhiên muốn thông báo trước, lúc đám người truyền tin tức đến, Thịnh Tích Vi mới ngẩng đầu từ trên bàn mỹ thực, nhớ tới hình như đã báo sẽ trở về dùng cơm chiều.
Kết quả nàng ở cùng Thái tử đến chạng vạng xong liền trực tiếp quên luôn.
Nghĩ tới cha nương lúc này còn đang trông ngóng, hẳn là lo lắng lắm.
Tiêu Dập lúc này cũng mới nhớ ra, đúng là sơ sót của mình, nhìn Thịnh Tích Vi sau khi nghe xong tin tức gật đầu, còn không quên kẹp một con tôm pha lê bóc vỏ nữa mà bỏ vào trong miệng, hắn không nhịn được mà bật cười một chút.
Nghĩ một chút, Tiêu Dập thấp giọng phân phó Phúc Toàn tới bếp sau chuẩn bị chút điểm tâm, đưa cho Thịnh tiểu thư mang về phủ chia sẻ cùng người nhà.
Cứ thế, Thịnh Tích Vi ở trong cung thưởng thức ngự thiện tinh xảo còn không tính, cuối cùng khi rời đi còn mang theo một hộp đồ ăn lớn.
Phu thê Thịnh Quốc Công vẫn luôn chờ đợi nàng thấy nàng cầm theo một hộp điểm tâm lớn từ trên xe ngựa bước xuống biểu tình có chút vi diệu.
Nữ nhi của bọn họ là đi vào trong cung cầu phúc hay là đi hưởng phúc thế?
Có điều chuyện Thái tử điện hạ hôm qua tỉnh lại phủ Thịnh Quốc Công cũng đã nhận được tin, đồ Hoàng thượng ban thưởng cho Thịnh Tích Vi cũng đã được đưa tới phủ, hiện tại toàn bộ trong ngoài kinh thành đều đang bàn tán rằng vị Thịnh tiểu thư này dường như thực sự có thể xung hỉ.
Có điều vẫn có một số người khinh thường mà bỏ qua.
Thịnh Tích Vi sau khi hồi cung có nhận được lời mời tham dự hội thơ, nàng vốn định không đi nhưng Chúc Khanh Khanh muốn đi xem náo nhiệt nên nhất định phát lôi kéo nàng và Ngu Niệm đi cùng.
Vì thế ba người hẹn sau dùng ngọ thiện liền hẹn ở đi tới thành tây dự Hội làm thơ Lưu Phương Viên.
Hội thơ này là do tam tiểu thư nhà Trương thượng thư tổ chức, vị tiểu thư này có tiếng ngâm thơ câu đối , tài mạo không tôi, thường xuyên tổ chức những hội thơ mời các công tử tiểu thư tham gia.
Ba người Thịnh Tích Vi khi tiến vào cũng đã có rất nhiều người.
Lưu Phương Viên rất lớn, nhưng các công tử và tiểu thư đều tự giác phân thành hai, phía chủ động tránh tị hiềm.
Thấy Thịnh Tích Vi tới, trong vườn đang náo nhiệt trong chớp mắt yên lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng, ít nhiều đều mang theo tìm tòi nghiên cứu.
Thịnh Tích Vi biết bọn họ đang tò mò điều gì nhưng thần sắc nàng vẫn tự nhiên mà bước tới chỗ tam tiểu thư Trương gia chào hỏi, sau đó liền cùng Ngu Niệm và Chúc Khanh Khanh ngồi xuống dưới một cây đại thụ râm mát.
Hội thơ còn chưa bắt đầu, các tiểu thư quen biết đều tụ lại với nhau nói chuyện phiếm, chỉ là ba câu cũng không rời khỏi Thịnh Tích Vi.
“Thịnh tiểu thư thoạt nhìn cũng không hề khác biệt với ngày thường, trông không quá để ý tới chuyện tứ hôn này.”
“Thái tử điện hạ hôm qua đã tỉnh, vừa hay lúc nàng ở trung cung, Hoàng thượng mặt rồng vui vẻ mà ban thưởng nhiều thứ, lần xung hỉ này còn không phải là nhờ họa được phúc à.”
“Nếu Thái tử điện hạ thực sự tốt lên, hôn sự này của Thịnh tiểu thư thật sự là nhặt được một món hời lớn.”
“Nhưng nói đến cùng cũng vẫn là gả đi xung hỉ, thân phận cao quý được sủng ái thì sao cơ chứ, cũng chả khác gì mấy nương tử được mua tới để xung hỉ.”
Mọi người đối với việc hôn sự của Thịnh Tích Vi đều có chút phức tạp.
Đáng lẽ Thái tử hôn mê, mọi người đều cảm thấy lời Thu thần y nói đã xảy ra, Thái tử không thể sống quá tuổi 20, Thịnh Tích Vi gả qua không quá mấy ngày liền phải thủ tiết.
Thái tử điện hạ tuy ngọc thụ chi lan nhưng cũng không có ai cảm thấy hâm mộ Thịnh Tích Vi.
Nhưng hiện tại Thái tử điện hạ đã tỉnh, chuyện này liền có chút vi diệu.
Nếu trừ bỏ vấn đề thân thể của Thái tử thì đây chính là vị trí Thái tử phi.
Người trong vườn nói chuyện rôm rả, có một số câu sẽ rơi vào trong tai Thịnh Tích Vi, Chúc Khanh Khanh trộm bĩu môi: “Sanh Sanh, các nàng ta đang ghen ghét ngươi mà thôi, để ta nói thì chuyện Hoàng thượng tứ hôn cho ngươi và Thái tử hẳn có đạo lý của người, Thái tử điện hạ nhất định sẽ tốt lên!”
Nàng ấy sợ Thịnh Tích Vi cảm thấy chuyện hôn sự này chính là xung hỉ, trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu nên cực kỳ khẳng định.
Ngu Niệm nhéo mặt Thịnh Tích Vi cười nói: “Sanh Sanh nhà chúng ta không phải đã đổi vận rồi hay sao, nhất định có thể làm thân thể của điện hạ tốt lên.”
Thịnh Tích Vi biết các nàng ấy nghe xong những lời này đều cảm thấy không vui nhưng vẫn cố gắng mở miệng trấn an nàng.
“Ai da, ta không sao, mấy nàng nói cũng không xa, ta thực sự được món hời lớn rồi! Thái tử điện hạ tốt như thế lại là phu quân của ta.”
Thịnh Tích Vi cười tủm tỉm, đối với những lời nói của người khác cúng không quá để ý.
Trước đó nàng cũng đã nghĩ tới những chuyện này, hiện tại cũng không bởi vì những lời thật giả của người khác mà ảnh hưởng tới tâm trạng.
Mà ở trong vườn bên kia, đám công tử cũng không mấy người bàn luận về chuyện này.
Ngũ hoàng tử Tiêu Nhiên hôm nay vốn lôi kéo Quý Hưng Các lặng lẽ tới xem náo nhiệt nhưng trùng hợp nhìn thấy đám người Thịnh Tích Vi cũng tới, các tiểu thư ban đầu có phản ứng rất lớn nên liền cố tình tìm một nha haofn qua đó nghe ngóng chút tình huống.
Tiểu nha hoàn hiện tại trở lại đem mọi chuyện nói cho Tiêu Nhiên nghe, Tiêu Nhiên sờ cằm, liếc mắt nhìn Quý Hưng Các một cái: “Vĩnh Tự, người cảm thấy thế nào?”
Vĩnh Tự là tên tự của Quý Hưng Các.
Quý Hưng Các hơi híp mắt thu hồi ánh mắt từ một chỗ, mặt không biểu cảm: “Chả thế nào cả.”
Tiêu Nhiên nghẹn một chút: “Hỏi ngươi cũng như không.”
Vị tẩu tẩu tương lai này của hắn ta dường như phải nghe một chút lời nói không hay, nhìn nàng có vẻ như không có chuyện gì xảy ra vậy nhưng Tiêu Nhiên vẫn định đem mấy chuyện này nói cho Thái tử hoàng huynh.
Hai ngày sau, lúc Tiêu Dập nghe vị Ngũ đệ lải nhải nói đến việc này, tay cầm bút khẽ dừng lại, thu mắt nhìn vệt mực đậm trên tờ giấy Tuyên Thành, môi mỏng khẽ mím lại.
Đợi Tiêu Nhiên đi rồi, hắn ngồi trong thư phòng nhìn ánh mặt trời ấm áp cùng cánh lá ngoài cửa sổ hồi lâu, cuối cùng thở dài, gọi Phúc Toàn tới.
“Ngươi phái người tới phủ Thịnh Quốc Công một chút nói nói Thịnh tiểu thư ngày mai giờ tỵ gặp mặt ở Tố Toàn Trai.”
Phúc Toàn nghe lệnh, cho rằng điện hạ nhà mình muốn cùng Thịnh tiểu thư bồi dưỡng chút tình cảm, trong lòng cực kỳ vui vẻ, theo hắn thấy Thịnh tiểu thư làm Thái tử Phi quả thực rất tốt.
Ai ngờ lát sau, Tiêu Dập lại nói: “Ta đi tới chỗ phụ hoàng một chút, việc ban hôn này của phụ hoàng cũng quá mức qua loa rồi.”
Phúc Toàn: ? Sao lại có chút sai sai nhỉ?
Phúc Toàn công công ngay lập tức nhạy bén mà nhận ra, nhanh chóng đi theo sau lưng Thái tử điện hạ, sau khi hắn ta thấy Hoàng thượng, trong lòng liền chuyển động không ngừng, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm trộm đưa cho người phái người tới phủ Thịnh Quốc Công truyền in một tờ giấy nhỏ bảo hắn ta đưa cho tiểu thư Thịnh gia.
Đêm đó, Tiêu Dập dùng bữa tối sau đó tới dưới dàn hoa tử đằng chiều ngày đó nghe Thịnh Tích Vi kể chuyện xưa ngồi một hồi lâu.
Màn đêm bao trùm, ánh trăng ôn nhu bao phủ lên cơ thể hắn, lại mang theo sự lãnh lẽo cô đơn.
Tiêu Dập nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhớ tới Thịnh Tích Vi đã ngồi đó để kể chuyện, kể đến mức hốc mắt cũng đỏ lên, nhịn không được mà nhẹ nhàng cười ra tiếng.
Ý cười giống như là sao băng, lướt qua trong giây lát.
Cô nương như thế xứng với một phu quân tốt hơn, nghe nàng kể chuyện xưa, cùng nàng cười đùa, hôn sự của nàng cũng nên được mọi người hâm mộ chứ không phải đều bị mọi người khinh bỉ coi thường như hiện tại.
Nàng còn một cuộc đời rất dài nhưng hắn thì không, không thể chậm trễ nàng được.
Hôm nay Tiêu Dập đi tới gặp Cảnh Đế muốn phụ hoàng thu lại hôn sự này, nhưng phụ hoàng không đồng ý.
Vậy thì hắn tự nghĩ biện pháp.
Ngày mai khi gặp cô nương kia, hắn cuối cùng phải nói một tiếng đa tạ với nàng,
Đa tạ nàng từ đầu tới cuối chưa từng lộ ra vẻ mặt không vui, cũng đa tạ nàng đã bầu bạn ngày ấy, đó là ngày mà Tiêu Dập cảm thấy được thả lỏng nhất trong bao năm qua.
Hôm sau, Tiêu Dập mang theo Phúc Toàn xuất cung, tới lầu ba của Tố Toàn Trai chờ Thịnh Tích Vi.
Thịnh Tích Vi nhanh chóng cũng tới, sau khi đẩy cửa nhìn thấy hắn có chút kinh ngạc khi thấy hắn tới quá sớm, vội vàng hành lễ: “Tham kiến Thái tử điện hạ.''
Tiêu Dập làm động tác miễn lễ, cười nhạt nói: “Thịnh tiểu thư không cần đa lễ.”
Đợi sau khi Thịnh Tích Vi ngồi xuống, Phúc Toàn và hai nha hoàn đều lui cách xa bọn họ một chút để không quấy rầy hai người nói chuyện.
Tiêu Dập nhìn Thịnh Tích Vi, ánh mắt ôn hòa, thấp giọng nói: “Hôm nay ta hẹn Thịnh tiểu thư tới đây là có một số lời muốn nói với cô nương, chuyện tứ hôn này…..”
Lời hắn còn chưa dứt, đột nhiên ngơ ngẩn ra.
Bời vì thiếu nữ trước mắt bỗng chốc vươn bàn tay nhỏ nhắn kéo lấy tay hắn, đôi mắt trông ngóng ngửa đầu nhìn hắn.
Trong ánh mắt của nàng mang theo chút khẩn cầu, âm thanh mềm mại: “Điện hạ, người, người đừng từ hôn, được không?”