Sau Khi Gả Cho Thái Tử Ốm Yếu Xung Hỉ

Chương 25

Trước Sau

break



Mùa hè nắng gắt, cạnh bờ sông Ung Nhạc từng cơn gió ôn nhu phất qua làm không khí không quá khiến người ta khó chịu.

Một con hỷ tước bỗng nhiên dừng lại ở bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn hai người trong phòng kêu hai tiếng, đánh vỡ trận trầm mặc trong phòng rồi bay đi.

Thịnh Tích Vi nói xong liền đỏ mặt, hơi cúi đầu, cụp mi rũ mắt đợi Tiêu Dập trả lời, nhưng nàng vẫn có chút cố chấp lôi kéo tay Tiêu Dập không buông.

Trong lòng cảm thấy lá gan của mình đúng thật có chút lớn, Thái tử điện hạ có cảm thấy nàng không biết xấu hổ hay không?

Tiêu Dập cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn đang kéo tay hắn không buông, mà thiếu nữ trước mặt cổ trắng trẻo cũng đã đỏ ửng, nàng cúi đầu, hắn có thể nhìn thấy một mảng làn da tinh tế sau cổ của nàng.

Tiêu Dập hơi dời ánh mắt đi, tầm mắt dừng lại ở trên cánh tay của hai người một chút, không biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà hắn cũng không đẩy tay Thịnh Tích Vi ra.

Hắn không hỏi Thịnh Tích Vi sao lại biết được hôm nay hắn định nói điều gì, chỉ quay đầu liếc mắt nhìn Phúc Toàn một cái.

Trán Phúc Toàn đổ mồ hôi, làm như không nhìn thấy mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong lòng Tiêu Dập bất đắc dĩ mà thở dài, thấp giọng hỏi cô nương trước mặt: “Thịnh tiểu thư vì sao lại nói như thế?”

“Ừm.” Thịnh Tích Vi lẩm bẩm lên tiếng: “Dù sao ta cũng không muốn từ hôn với điện hạ…..”

Nàng thật ra cũng không biết nên nói với Tiêu Dập thế nào chẳng lẽ nói là “Ta cảm thấy ngươi chính là mấu chốt để ta đổi vận?” Thái tử điện hạ chắc chắn sẽ cho là nàng đang nói dối!

Tiêu Dập thấy Thịnh Tích Vi lại lộ ra biểu cảm rối rắm quen thuộc, không nhịn được mà nhẹ nhàng cười một chút, sau đó quơ quơ tay đang bị nắm chặt lấy ý bảo, cứ thế ung dung mà nhìn nàng.

Thịnh Tích Vi cúi đầu nhìn thoáng qua, lại dời ánh mắt, mặt dày nói: “Dù sao ta với điện hạ cũng đã được thánh chỉ tứ hôn, cầm một chút cũng chả làm sao, nếu điện hạ không đáp ứng ta thì ta liền không buông.”

Tiêu Dập không nghĩ tới cô nương này còn làm mình làm mẩy với hắn, cứ thế hắn nhìn dáng vẻ này của nàng một hồi.

Thân thể hắn bởi vì không tốt nên cho dù đang là mùa hạ vẫn rất lạnh, mà tay Thịnh Tích Vi lại ấm áp, khiến cho hắn có chút lưu luyến.

Tiêu Dập thấy nàng không muốn hắn từ hôn, đến cả tiểu tính tình cũng dùng tới, có chút bất đắc dĩ, nhưng lại không có biện pháp nào với nàng.

Hắn liền để cho nàng nắm, rất kiên nhẫn hỏi nàng: “Thịnh tiểu thư, ta có thể biết vì sao nàng không muốn từ hôn hay không? Chuyện hôn sự này thực sự thiệt cho nàng rồi.”

Thịnh Tích Vi không nghĩ tới Tiêu Dập cảm thấy chuyện hôn sự này thiệt thòi cho nàng.

Nàng phát hiện, Thái tử điện hạ có thân phận tôn quý như thế nhưng lại giống như thật sự chưa bao giờ đặt mình ở vị trí đó, hắn không kiêu ngạo, thậm chí có thể nói là ôn hòa, gần gũi, nhưng đối xử với ai cũng lộ ra sự lễ độ mà khắc chế.

Thịnh Tích Vi mím môi, đột nhiên nhìn vào mắt Tiêu Dập, nghiêm túc mà nói: “Điện hạ, không có, ta không cảm thấy thiệt một chút nào cả.”

Tiêu Dập hơi rũ mắt, nhìn thấy gương mặt thiếu nữ có ý cười ấm áp, đôi mắt hổ phách của hắn một khắc này xẹt qua một tia sáng, lại bị che giấu bởi bề ngoài bình tĩnh của hắn.

Thịnh Tích Vi mắt cong cong, âm thanh nhẹ nhàng, mang theo chút ngượng ngùng: “Điện hạ lợi hại mà còn đẹp như thế, cọc hôn sự này của Hoàng thượng rõ ràng là ta nhặt được món hời lớn rồi.”

“Sức khỏe này của ta có lẽ không sống được lâu nữa, nếu nàng gả vào trong Đông Cung……”

Tiêu Dập muốn nhắc nhở nàng một câu, cô nương này có phải xem nhẹ chuyện này rồi hay không?

Thịnh Tích Vi đột nhiên nhéo cánh tay hắn đánh gãy lời nói tiếp theo của hắn: “Phi phi phi! Điện hạ đừng nói những lời không may mắn như thế!”

Tiêu Dập bị xúc cảm mềm mại trong lòng bàn tay làm cho nao nao, cảm giác giống như có một chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống, mềm mại mà khiến người ta quyến luyến.

Hắn ngước mắt bình tĩnh nhìn về phía Thịnh Tích Vi, lại thấy cô nương trước mặt bỗng cắn môi, dường như là vừa hạ quyết tâm chuyện gì đó, sau đó liền nghe nàng nhỏ giọng nói: “Có lẽ điện hạ cũng biết vận khí của ta luôn không tốt, cho nên thật ra ta cũng không rõ vì sao lại chọn ta để tứ hôn.”

“Nhưng mà ta nói cho điện hạ một bí mật.”

Nói đến đây, âm thanh mềm mại của cô nương có vẻ thần bí mà nhìn Tiêu Dập một cái, chọc cho Tiêu Dập rất muốn cười, hắn phối hợp mà nhướng mày, hơi cúi người tới gần hơn một chút, chiều theo ý nàng: “Ừm?”

Thịnh Tích Vi thấy Thái tử điện hạ phối hợp như vậy, không nhịn được mà cong môi cười ngọt ngào: “Trước kia có một vị đạo trưởng cho ta một ống thẻ, nói nếu có một ngày ta có thể gieo được một quẻ đại cát từ trong ống đó thì cũng là lúc ta có thể đổi vận.”

“Vì thế nên mỗi ngày ta đều gieo một quẻ, nhưng cho tới bây giờ đều là quẻ xấu, tận đến hôm đó, ta đã gieo được một quẻ đại cát! Mà hôm đó chính là sáng ngày hôm sau khi thánh chỉ được ban xuống.”

Tiêu Dập không nghĩ tới chuyện tứ hôn này còn có điểm đặc biệt như thế, thấy cô nương như báo được thâm thù đại hận lộ ra sự khoái chí, hắn không nhịn được mà cười ra tiếng.

Hắn phát hiện, ở trước mặt Thịnh Tích Vi, hắn dường như luôn thả lỏng hơn, cũng không biết phủ Thịnh Quốc Công như thế nào mà lại nuôi dưỡng được một cô nương hoạt bát vui vẻ như thế.

Thịnh Tích Vi thấy hắn cười, cũng mềm mại mà cười một chút, trịnh trọng mà nói: “Cho nên, ta cảm thấy điện hạ chính là phúc tinh của ta, hơn nữa ngài xem, ta cũng không phải đơn thuần, ta gả cho điện hạ nhỡ đâu ta có thể nhờ đó mà đổi vận thì sao, thế thì ta có gì mà phảí thiệt?”

Thịnh Tích Vi hiểu rõ, nàng được gả đi xung hỉ, nhưng nàng cũng có tính toán của bản thân, nàng đem tính toán này nói cho Tiêu Dập, đồng thời cũng muốn nói cho hắn là bọn họ đều có tính toán của mình nàng không hề cảm thấy bản thân là người bị hại.

Tiêu Dập nhìn Thịnh Tích Vi thật sâu, ánh mắt cô nương trước mặt sáng quắc, mang theo ý cười, nàng đang trấn an hắn.

Nàng đem cọc hôn sự này bẻ ra, đem suy nghĩ của mình cùng suy tính của bản thân thẳng thắn nói với hắn, Tiêu Dập rất thông minh, chỉ cần nói vài câu hắn liền hiểu Thịnh Tích Vi nhìn thấy bề ngoài ôn hòa bình đạm của hắn là lãnh đạm và xa cách.

Hắn không muốn khiến cho những người bên cạnh phải nhọc lòng quá nhiều, cảm thấy không cần phải như vậy, cũng hoàn toàn không muốn tình yêu của ai bởi vì hắn cảm thấy bản thân có lẽ không còn nhiều thời gian nữa.

Nhưng Thịnh Tích Vi lại nói, nàng không phải đơn thuần gả cho hắn để xung hỉ nên hắn không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

Bọn họ đơn giản là ai cũng có những tính toán riêng, nhưng lại rất công bằng, đều giống nhau là không phải đơn thuần là xung hỉ.

Thịnh Tích Vi thản nhiên mà đón nhận ánh mắt của Tiêu Dập, nàng nghĩ, Thái tử điện hạ thông minh như thế, nhất định sẽ hiểu được dụng ý trong lời của nàng.

Đột nhiên, nàng cảm thấy bàn tay mình đang giữ chặt lấy tay của Tiêu Dập bị nhẹ nhàng mà nắm lấy, hóa ra là Tiêu Dập trở tay kéo lấy tay nàng.

Chỉ ngắn ngủi chớp mắt mà hai tay nhẹ nhàng giao nhau rồi lại buông ra.

Tiêu Dập thu tay, ngón tay giấu trong ống tay áo nhẹ nhàng mà xoa xoa, dường như làm như thế có thể cảm nhận được độ ấm kia.

Hắn rũ mắt nhìn Thịnh Tích Vi, đôi mắt đen giấu một tia rung động mà ngay đến bản thân hắn cũng không nhận ra, âm thanh trầm thấp: “Được, không hủy hôn.”

Hắn không biết hôn sự vì xung hỉ này kết cục sẽ ra sao nhưng Thịnh Tích Vi hôm nay quá mực thẳng thắn thành khẩn, khiến cho hắn cảm thấy bị dao động.

Thôi được rồi, hắn sẽ cẩn thận thêm một chút nữa, chuẩn bị sắp xếp mọi thứ cho cô nương này là được.

Thịnh Tích Vi thấy Thái tử điện hạ bỏ ý định kia, vui vẻ mà vỗ tay, lại đẩy một đĩa điểm tâm trên bàn về phía trước, tâm tình rất tốt nói: “Điện hạ khó có cơ hội xuất cung, đây là món bánh chiêu bài của Tố Toàn Trai, điện hạ nếm thử xem?”

Tiêu Dập không từ chối, cầm một khối điểm tâm lên chuẩn bị ăn lại thấy cô nương đối diện đè tay cầm điểm tâm của hắn, sợ hãi nói: “Là ta thất lễ, trước khi ăn có phải điện hạ cần người thử độc không?”

“Phụt!”

Phúc Toàn đứng đằng sau Tiêu Dập không nhịn được mà phụt cười lên, vì thế nhận được hai ánh mắt ẩn ý.

Phúc Toàn: …..?

Đây là cái ánh mắt gì? Nhìn hắn ta làm cái gì?

Điện hạ xuất cung tới Tố Toàn Trai. Đầu bếp ở đây làm điểm tâm đưa lên tất cả phải thực hiện dưới sự giám sát của bọn họ, nửa động tác thừa cũng không có, hơn nữa trước khi bưng lên cũng đã được thử qua ngân châm, cơ bản là không cần phải có người thử độc!

Phúc Toàn vừa mới chuẩn bị phổ cập cho Thịnh tiểu thư ‘chưa hiểu việc đời’ một phen liền nghe thấy điện hạ nhà mình nhàn nhạt lên tiếng: “Ừm, cần phải cẩn thận một chút, Phúc Toàn còn không mau qua đây?”

Phúc Toàn: ….. Ừm, điện hạ nói đều đúng, hắn ta phải đích thân đi thử độc.

Kể từ khi đó, Phúc Toàn không nhịn được mà nói thầm trong lòng, còn chưa có gả qua đâu mà điện hạ đã bắt đầu dung túng cho Thịnh tiểu thư?

Thừa lúc Phúc Toàn đem điểm tâm từng miếng mà thử lại một chút, Tiêu Dập láy từ trong ống tay áo ra ngọc bội khắc hình con thỏ mà bị Thịnh Tích Vi ném vỡ thành hai mảnh….

Là khối ngọc phần mông con thỏ.

Điện hạ đã cho người mài những góc cạnh sắc bén của khối ngọc bội lại và làm thêm một chiếc dây đeo giống phần đầu thỏ cùng dây kết đồng tâm, bên dưới là dây tua rua, khối ngọc bội mông thỏ cuối cùng không hề nhìn ra đã từng bị vỡ.

Đây là do người mang tới Đông Cung từ sáng sớm, Tiêu Dập thuận tay đặt trong ống tay áo, cơ bản nghĩ hôm nay muốn cùng Thịnh Tích Vi nói tới chuyện từ hôn, cũng không cần phải đem ngọc bội cho nàng.

Hiện tại nghĩ tới, lúc ấy tiện tay đặt vào trong áo định lúc sau phái người đưa tới phủ Thịnh Quốc Công.

Hắn đem phần ngọc bội mông thỏ theo đưa cho Thịnh Tích Vi, nhẹ nhàng cười: “Nửa khối ngọc bội đã được tu bổ xong rồi, Thịnh tiểu thư nhận đi.”

“A, là khối ngọc bội kia….” Thịnh Tích Vi nhận lấy, sau khi nhìn trước nhìn sau một hồi nhịn không được mà tán thưởng: “Mọi người đều nói tay nghề thợ trong cung rất tài giỏi, hôm nay nhìn thấy khối ngọc bội này mới cảm thấy đúng thật sự không phải giả, còn rất đẹp.”

Đẹp đến mức nàng chút nữa không nhận ra đó là phần ngọc bội mông thỏ kia.

Thịnh Tích Vi cầm ngọc bội, lại cười nhàn nhạt mà nhìn về phía Tiêu Dập, hỏi một câu: “Điện hạ, nửa khối ngọc kia của người đâu?”

Tiêu Dập liền từ trong tay áo lấy ra khối ngọc còn lại, cũng là dây đeo mới cùng dạng, có điều so với khối ngọc mông thỏ của Thịnh Tích Vi thì đầu thỏ còn sửa chữa nhiều hơn.

Nhìn nửa khối ngọc bội trong tay Tiêu Dập, lại nhìn ngọc bội trong tay mình, Thịnh Tích Vi liếc mắt nhìn Tiêu Dập một cái.

Ánh mắt hai người chạm nhau ngắn ngủ rồi sau đó dường như là nhận được ước định ngầm nào đó, ăn ý cười một chút, cúi đầu cầm ngọc bội trên người cởi xuống thay bằng khối ngọc bội một nửa mới kia.

Đợi sau khi đeo ngọc bội lên người xong, Thịnh Tích Vi lại trộm nhìn ngọc bội bên hông Thịnh Tích Vi một chút, lúc này mới không hiểu sao mà đỏ mặt.

Sao lại có cảm giác như hai người đang mang tín vật đính ước vậy nhỉ…..

Ngô đại nhân Khâm Thiên Giám cũng thật kỳ lạ.

Nàng cũng đã quên mất rằng nếu không phải do nàng sơ ý đánh rơi thì Ngô đại nhân cũng không thể để cho hai người đều đeo ngọc bội!

Mà Tiêu Dập nhận ra được động tác nhỏ của Thịnh Tích Vi, ý cười bên môi càng sâu, cũng không vạch trần nàng, có cảm giác mơ hồ như vận mệnh của hai người từ giờ phút này mà gắn chặt không rời.

Trong nhã gian này ở Tố Toàn Trai, dường như có gì đó thay đổi hoàn toàn giữa hai người.

Giống như một hạt giống được gieo xuống đất vào nơi bùn đất ẩm ướt mùa xuân, an tĩnh mà ngủ đông, không biết khi nào sẽ đâm chồi nảy lộc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc