Phúc Toàn sau khi đưa Thịnh Tích Vi về phòng nhanh chóng trở về tẩm điện.
Tiêu Dập vẫn ngồi tựa đầu giường như cũ, ánh mắt nhìn cửa sổ không biết đang suy nghĩ cái gì.
Nghe thấy động tĩnh hắn liền quay đầu nhàn nhạt hỏi một câu: “Thịnh tiểu thư đã về đến phòng rồi sao?”
Phúc Toàn gật đầu: “Đã trở về nô tài đưa người tới tận cửa rồi mới rời đi.”
“Ừm.” Tiêu Dập lên tiếng, nhớ đến sự tò mò, liền gọi Phúc Toàn đến cạnh giường, “Hai ngày nay người và Thịnh tiểu thư rất thân thiết sao?”
“A?” Phúc Toàn chốc lát không kịp phản ứng, ngây ngốc nhìn về điện hạ nhà mình.
Tiêu Dập: “Nàng cố ý chờ ngươi đưa nàng về phòng.”
Phúc Toàn lúc này mới hiểu rõ, sau đó bỗng nghĩ đến chuyện cười gì đó, thiếu chút nữa không nhịn không mà cười ra tiếng: “Điện hạ, nô tài và Thịnh tiểu thư cũng không có thân đến mức ý, nhưng lá gan Thịnh tiểu thư có chút nhỏ, lại rất thích xem thoại bản còn xem rất nhiều, cảm thấy buổi tối trong cung ….ừm, sẽ có quỷ.”
Lúc sau Phúc Toàn liền đem chuyên ban ngày ngẫu nhiên nghe thấy Thịnh Tích Vi nói chuyện phiếm với hai tiểu cung nữ ra để nói với Tiêu Dập.
Nói là Thịnh Tích Vi trong cung buổi tối không dám đi ra ngoài, đến người dẫn đường là cung nữ cũng không được, bởi vì trong cung người chết oan đều là nữ nhân, cho nên cung nữ dễ dàng bị ma quỷ ám vào người, ai biết người đi phía trước khi quay lại có thay đổi khuôn mặt hay không?
Cho nên tốt nhất vẫn nên là công công, nữ quỷ không thể nào bám vào người công công chứ? Điều này làm nàng cảm thấy an tâm hơn một chút.
Tiêu Dập không thể nào nghĩ tới đây chính là mấy suy nghĩ lung tung của Thịnh Tích Vi vừa rồi, ngẩn ra một chút sau đó đột nhiên bật cười, còn cười một lúc lâu, tận đến khi không nhịn được mà ho khan hai tiếng mới khó khăn mà dừng lại.
Phúc Toàn nhìn đuôi mắt cong cong vẫn chưa hết ý cười của điện hạ nhà mình, trong lòng đột nhiên thấy nếu để Thịnh Tích Vi làm Thái tử Phi cũng khá tốt, bởi vì hắn ta chưa từng thấy Thái tử điện hạ cười thoải mái như thế.
Thái tử điện hạ ngày thường tính cách ôn hòa, trên môi thường mang theo ý cười nhàn nhạt lại khắc chế.
Điều này khiến cho tiếng cười to thoải mái trở nên vô cùng trân quý.
Thịnh Tích Vi buổi tối nghỉ ngơi ở sương phòng phía Đông, tuy nhìn có vẻ gần nhưng gạch thâm ngói hậu trên cơ bản cũng không thể nghe thấy động tĩnh bên kia.
Có điều không biết tại sao, khi đã nằm ở trên giường, Thịnh Tích Vi còn cảm thấy hình như nghe được tiếng cười loáng thoáng, nghe tùy ý lại thoải mái.
Nàng không nhịn được buồn bực mà nhắm mắt lại, có chuyện gì vui vẻ mà cười chứ?
Rất nhanh sau đó Thịnh Tích Vi đã biết chuyện gì vui vẻ mà cười như thế…..
Bởi vì sáng sớm ngày thứ hai, khi nàng cảm thấy Thái tử điện hạ đã tỉnh lại liền tới thăm hỏi một chút theo lễ nghĩa, lại thấy Thái tử đã đang đứng ở ngoài vườn phơi nắng.
Nhìn thấy nàng tiến gần, câu đầu tiên mà hắn hỏi lại là: “Thịnh tiểu thư, buổi tối trong cung không có nữ quỷ, không cần phải sợ hãi.”
Thịnh Tích Vi: ……..
Là người nào lắm miệng nói! Thái tử điện hạ sao lại biết chuyện này cơ chứ!
Điều này khiến cho nàng có chút xấu hổ, nghe như là nàng thật trẻ con vậy!
Đây là lần đầu tiên Tiêu Dập trêu ghẹo Thịnh Tích Vi, cực kỳ không giống như bộ mặt ôn hòa thỏa đáng thường ngày, nhưng lại làm Thịnh Tích Vi cảm thấy một khắc này càng lóa mắt hơn so với trước kia, dường như là càng ngày càng gần nàng hơn.
Như thế thì Thái tử điện hạ không còn là tuyết sơn trên đỉnh núi xa xôi lạnh lẽo nữa mà lại mang theo từng làn gió phất qua lòng bàn tay nhẹ nhàng, nắm chặt là có thể nắm lấy.
Thịnh Tích Vi không biết vì sao trong lòng có chút nhảy nhót, tuy rằng bị chọc đúng tâm tư, xấu hổ đến nỗi muốn chui xuống đất, nhưng vẫn đỏ mặt, hành lễ với Tiêu Dập, sau đó bắt đầu tự sa ngã, thành thật mà nhìn hắn: “Điện hạ, thà tin là có, không thể chưa thấy mà bảo là không được!”
Nhìn dáng vẻ này của nàng, ý cười Tiêu Dập càng sâu thêm một chút: “Nói như thế, hoá ra là do ta qua loa?”
“À, thật ra cũng không phải.” Thịnh Tích Vi chạy tới liên tục xua tay, tự giác mà lấy cớ thay cho Thái tử điện hạ, “Điện hạ không từng thấy qua trong sách sao?”
“Ừm, là chưa từng thấy qua.”
Tiêu Dập gật đầu, nghiêm túc trả lời, chọc cho Phúc Toàn đứng cạnh trộm liếc vài lần.
Điện hạ làm gì có thời gian mà xem thoại bản? Mỗi ngày đều tới cùng Hoàng thượng phê duyệt tấu chương, chỉ có hai tháng gần đây do thân thể không chịu nổi mới có chút nhàn nhã hơn một chút.
Thịnh Tích Vi nghe xong lời Tiêu Dập nói, có chút nuối tiếc than một tiếng: “Hóa ra là như thế, thật đáng tiếc.”
Tiêu Dập nghe xong lại cười, vừa định hỏi đáng tiếc cái gì thì liền nghe thấy Thịnh Tích Vi ánh mắt sáng quắc ngẩng đầu nhìn về phía hắn: “Điện hạ, hôm nay ta vẫn còn ở trong cung, hay là để ta kể cho điện hạ một ít chuyện xưa trong thoại bản nhé?”
Thịnh Tích Vi là người cực kỳ thích xem thoại bản, ngẫu nhiên đi qua trà lâu nghe kể chuyện, cũng hay đi xem kinh kịch, đắm chìm trong những chuyện xưa đó dường như trải qua một cuộc đời mới, nàng cảm thấy như chưa từng đụng đến nhân sinh.
Nàng thấy thoại bản cực kỳ tốt, nghe nói Tiêu Dập còn chưa từng đọc qua lại nhịn không được muốn chia sẻ cho hắn.
Huống hồ hôm nay là ngày cầu phúc thứ ba, nhưng Tiêu Dập đã tỉnh nên nếu nàng vẫn tiếp tục cầu phúc thì có vẻ hơi kỳ lạ cùng xấu hổ.
Tiêu Dập không nghĩ tới nàng sẽ có đề nghị như vậy, hơi ngẩn ra sau đó lại thấp giọng mà cười: “Được.”
Hắn chưa từng nghe qua những câu chuyện xưa, khi còn bé phụ hoàng ngày ngày đều bận rộn, mẫu hậu mất sớm, không có ai kể chuyện xưa cho hắn.
Không nghĩ tới người đầu tiên kể chuyện xưa cho hắn lại là một cô nương.
Thật ra Tiêu Dập đang tính toán hôm nay sẽ cho người đưa Thịnh Tích Vi hồi phủ nhưng không biết tại sao nhìn thấy biểu cảm tủm tỉm cười của nàng, hắn theo bản năng đáp ứng.
Vì thế ngày cầu phúc cuối cùng, hai người ngồi phía sau tẩm điện của Đông Cung dưới dàn hoa tử đằng, Tiêu Dập cũng cho người chuẩn bị sẵn trà cùng điểm tâm, mang theo ý cười mà nghe cô nương bên người thao thao bất tuyệt kể chuyện xưa.
Rất nhiều năm sau khi Tiêu Dập nhớ lại hình ảnh này bên môi vẫn giữ ý cười ôn nhu, chính vào ngày hôm đó, hắn đối với chuyện ‘tồn tại’ đã nảy sinh ra một sự khao khát.
*
Thịnh Tích Vi đúng thật sự đã từng đọc qua rất nhiều thoại bản, tài tử giai nhân tướng quân tiểu thư, thôn nữ vương gia hay chuyện hậu gia, sinh hoạt của bá ánh, mộng cũ khuê phòng, thoại bản có buồn có vui, nàng nói cực kỳ sinh động, mang theo được cả sự buồn bã thương tâm của vai chính hoặc là đầy căm phẫn.
Tiêu Dập ngồi nghe ở bên cạnh, thi thoảng phối hợp với nàng nói vài câu, cảm thấy cô nương này rất phù hợp đi làm người kể chuyện.
Đến tận trời chạng vạng, Thịnh Tích Vi kể đến một câu chuyện xưa yêu mà không đến được với nhau.
Cô nương cùng nam nhân quen biết nhau từ lâu, thanh mai trúc mã. Nhưng thiếu niên chỉ là nhi từ của quản gia nhà cô nương, thân phận cách biệt quá lớn, hắn không thể cưới được cô nương đó.
Trong quá trình đấu tranh tình yêu khúc chiết lại tuyệt vọng.
Cuối cùng, trước một ngày cô nương đó xuất giá, thiếu niên tặng nàng một cây lược gỗ nhỏ, nhìn nàng thập lý hồng trang gả cho người khác, cuối cùng quy y xuất gia.
Hồng trần của hắn từ lúc cô nương đội lên chiếc khăn đỏ xuất giá cũng dần đi xa.
Tiêu Dập thu lại ánh mắt lắng nghe chuyện xưa, đột nhiên nghe được âm thanh của cô nương đang kể chuyện xưa bên cạnh có chút nức nở, mềm mại mang theo giọng mũi.
Trong lòng hắn thầm kinh ngạc, ngước mắt nhìn qua, liền thấy Thịnh Tích Vi đuôi mắt hồng hồng, đôi mắt biết cười của thiếu nữ có chút long lanh.
Tiêu Dập ngần ấy năm ở trong cung nên hiếm khi tiếp xúc với nhưng thiếu nữ độ tuổi của Thịnh Tích Vi chứ đừng nói đến dỗ dành ai, thế mà lần đầu cảm thấy hơi luống cuống.
Hắn nghĩ một chút, đem khăn của mình đưa qua, âm thanh dịu đi hai phần: “Đang nói sao tự nhiên lại khóc?”
Thịnh Tích Vi nhìn bàn tay đẹp của Tiêu Dập đưa qua một chiếc khăn gấm, có chút không dám nhận, ngượng ngùng cúi đầu “Không có gì, chỉ là mỗi lần ta nhớ đến câu chuyện của hai người bọn họ liền cảm thấy có chút tiếc nuối, khiến Thái tử điện hạ chê cười rồi.”
Tiêu Dập thấy nàng không nhận, lại vươn tay đặt lên bàn tay nàng: “Cầm đi, không sao đâu.”
Hắn không nghĩ tới một người hoạt bát phóng khoáng như Thịnh Tích Vi mà cũng sẽ có lúc thương cảm đến rơi nước mắt.
“Đa tạ điện hạ.” Thịnh Tích Vi không do dự nữa, lấy khăn đè lên đuôi mắt, chỉ có điều cảm xúc có phần thấp xuống.
Tiêu Dập nhìn đôi mắt khẽ rũ xuống của nàng, cánh tay bên người giật giật, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ thân nhẹ một tiếng, giơ tay sờ đầu nàng, âm thanh ôn nhu: “Đứng khóc, ta phân phó ngự thiện phòng làm cho nàng đồ ăn ngon, được không?”
Hắn dựa vào kinh nghiệm trong quá khứ từng dỗ dành Cửu công chúa khóc để dỗ dành Thịnh Tích Vi.
Có điều, Cửu công chúa mới 8 tuổi.
Thịnh Tích Vi nghe Tiêu Dập nói xong, ngơ ngác mà ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, tay vô thức mà nắm chặt khăn tay của hắn.
Thái tử điện hạ là đang dỗ nàng hay sao?
Nhìn khuôn mặt tuấn dật của Tiêu Dập, hắn cứ thế nhìn nàng đợi nàng nói chuyện, không có sự cao cao tại thượng của một Thái tử, kiên nhẫn mà ôn nhu.
Thịnh Tích Vi bỗng nhiên đỏ mặt, nói chuyện không nhịn được mà cũng lắp bắp:” Được, được!”
Hai người đều quên rằng đã dự định đưa Thịnh Tích Vi về phủ trước bữa tối, tin tức cũng đã báo về phủ Thịnh Quốc Công.
Tiêu Dập thấy nàng đáp ứng liền nhẹ nhàng cười một tiếng, phân phó Phúc Toàn đi tới sau bếp truyền lời, làm chút đồ ăn chưa từng xuất hiện trong hoàng cung, Phúc Toàn trộm nhìn hai người này một cái liền lui xuống.
Lúc lui ra hắn ta còn nghĩ, còn chưa có thành thân đâu mà sao vừa rồi điện hạ và Thịnh tiểu thư thật giống như đang trải qua cuộc sống sinh hoạt sau khi thành thân vậy?
Hai đương sự đương nhiên không cảm nhận được, mãi đến khi buổi tối lúc Thịnh Tích Vi và Tiêu Dập cùng ngồi xuống dụng bữa, mới kinh ngạc phát hiện có chút không đúng!
Nàng sao có thể dùng cơm cùng Thái tử điện hạ, Thái tử điện hạ chính là hậu duệ quý tộc, nàng lại là đích tiểu thư phủ Thịnh Quốc Công, trước mặt điện hạ cũng không thể làm càn, buổi chiều lúc kể chuyện xưa không phải nàng cũng thế này chứ?
Thịnh Tích Vi nghĩ thế, mông vừa mới đặt xuống ghế ngay lập tức thẳng lưng đứng lên, ấm thanh quy củ: “Là tiểu nữ không có quy củ, điện hạ, để ta về sương phòng dùng cơm.”
Tiêu Dập vừa mới nhìn Thịnh Tích Vi tự nhiên ngồi xuống cùng hắn, trong lòng không biết có cảm giác gì đó không lên lời.
Giống như có chút vui sướng nho khỏ khó có được.
Hắn luôn ôn hòa lễ độ, bởi vì thân phận trữ quân cùng với sức khỏe không được tốt nên khi người khác quy củ với hắn thì hắn cũng vẫn luôn bảo trì khoảng cách với người.
Nhưng mỗi khi gặp được Thịnh Tích Vi, hắn luôn có cảm giác như thế trong một khắc nào đó, bởi vì nàng luôn luôn có sức sống khiến cho mọi người đều có ý muốn tới gần.
Tựa như vừa rồi, hắn không ngăn cản nàng ngồi xuống bên cạnh.
Giờ khắc này thấy nàng lấy lại ý thức, một lần nữa lui xuống bên cạnh, vui vẻ trong ánh mắt Tiêu Dập cũng bị hắn thu lại.
Có lẽ ở bên cạnh hắn vẫn khiến cho nàng áp lực cùng câu lệ, Tiêu Dập không tiếng động mà cười một chút, giống như nụ cười ôn hòa mà xa cách vẫn luôn trên môi thường xuyên, cũng không nói gì.
Thịnh Tích Vi nhìn ý cười trên mặt hắn, khựng lại một chút, đột nhiên ngồi xuống lần nữa, đôi mắt cong cong nghiêm trang nói: “Điện hạ, ta cảm thấy dù sao trong điện cũng không có người, ta có thể dùng bữa cùng điện hạ được không?”
Tiêu Dập ngẩn ra, nhìn ánh mắt sáng quắc của thiếu nữ như hoa trước mặt, trong chớp mắt, biểu cảm trở nên cực kỳ ôn nhu.
Cô nương này, sao lại càng tinh tế hơn so với hắn, cũng thiện lương hơn.
Hắn cười gật đầu: “Được.”
Phúc Toàn vẫn luôn đứng cạnh: …..Ta thì sao?
Tác giả:
Hề đạo: Ờ nhỉ, công công vẫn còn ở đó mà?
Phúc Toàn: Tổn thọ, đạo diễn không được làm như không thấy với cẩu độc thân!