Sau Khi Gả Cho Thái Tử Ốm Yếu Xung Hỉ

Chương 22

Trước Sau

break



Bóng đêm ngoài cửa sổ đã dần dày đặc, Tiêu Dập ra bên ngoài nhìn thoáng qua, quan tâm mà bảo Thịnh Tích Vi lui xuống nghỉ ngơi.

Lại thấy Thịnh Tích Vi đứng dậy đi ra bên ngoài làm ướt một chiếc khăn, sau đó đưa khăn tới cho hắn: “Điện hạ vừa mới tỉnh, có muốn rửa mặt một chút?”

Nàng đã lau mặt lau tay cho Tiêu Dập mấy ngày nay nhưng hiện tại hắn đã tỉnh lại có lẽ sẽ không thấy thoải mái nhỉ?

Tiêu Dập kinh ngạc với sự săn sóc của nàng, nhận lấy khăn, đưa lên trên mặt, sau đó lại không trả cho nàng mà đặt trên lưng ghế cạnh giường.

Thịnh Tích Vi cũng không phải hạ nhân, có một số việc không cần nàng làm, nàng làm là do tính cách nàng tốt, hắn không thể vì thế mà sai sử nàng được.

Thịnh Tích Vi nhìn chiếc khăn đặt trên lưng ghế, thu ánh mắt, trong mắt có thêm một chút ý cười.

Trong lòng nàng lại tự cảm thán một lần, sao Thái tử điện hạ lai có hàm dưỡng tốt như thế cơ chứ, nàng có tài đức gì mà có được một phu quân như vậy!

Ông trời thực sự tạo nên một người quá hoàn hảo như điện hạ sao, suy nghĩ cũng không ra khuyết điểm nào, chỉ lấy đi sức khỏe của người!

Thịnh Tích Vi lại thất thần, bị Tiêu Dập để ý thấy.

Hắn phát hiện vị tiểu thư Thịnh gia này dường như luôn dễ dàng mà thất thần, mặc kệ đang ở đâu.

Có chút bất đắc dĩ mà cười một chút, Tiêu Dập nói: “Thịnh tiểu thư, hiện tại cũng không còn sớm nữa, nên về phòng nghỉ ngơi thôi.”

“Điện hạ, ở đây….”

“Cung nữ thái giám đều chờ bên ngoài, Phúc Toàn chốc lát cũng sẽ nhanh chóng trở về ngay, không có chuyện gì đâu.”

Tiêu Dập đánh bay sự băn khoăn của Thịnh Tích Vi, cô nương này lại đứng trước giường do dự.

Qua hồi lâu, liền thấy nàng đi tới bên cạnh, thấp giọng nói: “Ta đợi Phúc Toàn công công trở về thôi, ta ở bên canh chờ, không quấy rầy người.”

Tiêu Dập hơi nheo mắt, liếc mắt nhìn Thịnh Tích Vi, thấy ánh mắt của nàng rơi vào dãy sương phòng được đốt đèn bên cạnh, là nơi sáng nhất, nhìn từ cửa sổ đang mở thì có chút xa.

Hắn nghĩ ngợi một chút, đột nhiên cười.

Cô nương này hình như là sợ tối?

Đúng ra mà nói thì Thịnh Tích Vi là do xem quá nhiều thoại bản, nhất là thoại bản liên quan đến thâm cung, sợ ma….

Thâm cung tường cao, cung điện lại rộng lớn, đèn trong cung cũng không thể chiếu sáng từng ngóc ngách trong cung, mà chuyện xưa của thâm cung, lại quá nhiều.

Trong thoại bản nói, những cung nữ thái giám chết oan, những phi tần không cam lòng mà chết già trong lãnh cung, sau khi chết vẫn quanh quẩn ở trong cung điện rộng lớn mà vắng vẻ, khi gặp được người nhẹ vía liền sẽ bám lên, mượn thân xác người khác, hoàn dương trở về nhân thế.

Thịnh Tích Vi nghĩ một chút liền run rẩy, nàng không biết chính mình có nhẹ vía hay không, nhưng nàng biết bản thân lại xui xẻo….

Mặc dù ngày đổi vận đã đến nhưng trải qua sự kiện đánh rơi vỡ ngọc hai ngày trước thì nàng cũng không thể thiếu cảnh giác được.

Mà Tiêu Dập khi nhìn thấy dáng vẻ này của nàng lại khó có được mà cảm thấy tò mò.

Hắn nhìn bóng đêm như mực ngoài cửa sổ, tối nay ánh trăng cũng lẩn trong mây, dường như không nhìn thấy mặt trăng.

“Thịnh tiểu thư, hôm nay đêm hơi tối, lúc ngươi trở về phòng ta có thể an bài hai cung nữ cầm đèn”

Thịnh Tích Vi cự tuyệt theo bản năng: “Không được, không được, cung nữ càng nguy hiểm.”

Ba cô gái cùng đi với nhau, nữ quỷ càng dễ dàng bám vào người!

“Hả?” Tiêu Dập không hiểu, Đông Cung của hắn sao lại nguy hiểm?

“A!” Thịnh Tích Vi ý thức được bản thân lỡ miệng, vội vàng chuyển sang chuyện khác: “Điện hạ có muốn uống chút nước hay không?”

Tiêu Dập không trả lời, mặt ngậm ý cười nhìn nàng một cái, ánh mắt hơi hiểu ra.

Ồ, chuyển chủ đề cũng quá cứng ngắc rồi, đã bị nhìn ra.

Thịnh Tích Vi bĩu môi trong lòng.

Tiêu Dập rất ít khi như thế, chỉ là hắn thât sự tò mò trong đầu Thịnh Tích Vi nghĩ cái gì, ai bảo nàng luôn thú vị hơn nhiều so với những người khác.

Lúc này Phúc Toàn vừa hay mà trở lại.

Thịnh Tích Vi nhìn thấy hắn ta như nhìn thấy cứu tinh, lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể về phòng.

Nhưng vấn đề lại tới, nàng làm thế nào để điện hạ mở miệng bây giờ…..

Vừa rồi hắn nói để cung nữ đưa nàng về nàng không chịu, hiện tại lại muốn công công đưa về, nghe có chút không thể hiểu được.

Có điều Thái tử điện hạ có bản không khiến nàng phải mở miệng.

Phúc Toàn đi vào thấy Thịnh Tích Vi còn ở đây, có chút kinh ngạc, nhưng vẫn tiến lên phía trước nói với Tiêu Dập: “Điện hạ, ngự thiện phòng nấu cháo gà, một lát là xong, người đã nhiều này chưa ăn gì, chút nữa ăn một chút để cho ấm bụng.

“Được.” Tiêu Dập gật đầu, sau đó phân phó hắn ta, “Nếu đã quay về thì đưa Thịnh tiểu thư về phòng nghỉ ngơi đi.”

Tiêu Dập là người thông minh thế nào, qua mấy câu nói của Thịnh Tích Vi, hắn liền nhìn ra nàng đang đợi Phúc Toàn trở lại đưa nàng về phòng.

Nếu thật sự là như thế thì lát nữa có thể hỏi nguyên nhân ở chỗ Phúc Toàn.

Thịnh Tích Vi phát hiện suy nghĩ của mình bị nhìn thấy, đỏ mặt, lỗ tai cũng đỏ hồng lên, cúi đầu không còn mặt mũi để nói chuyện.

Phúc Toàn cũng không biết lúc hắn ta không ở đây hai người đã nói gì, nhưng mọi ngày vào ban đêm cũng là hắn ta đưa Thịnh Tích Vi trở lại phòng, vì thế lên tiếng, sau đó gật đầu với Thịnh Tích Vi: “Thịnh tiểu thư, đi bên này.”

Thịnh Tích Vi đỏ mặt vội vàng hành lễ với Tiêu Dập, sau đó đi theo bước chân Phúc Toàn rời đi, bô dạng có chút gấp gáp.

Bởi vì bị nhìn thấy nên nàng thật sự cảm thấy quá ngượng rồi!

Tiêu Dập mang theo ý cười nhàn nhạt nhìn bóng dáng thiếu nữ biến mất ở cửa, lâu sau hắn mới thu lại ý cười, một lần nữa nhìn về phía bóng đêm dày đặc cửa sổ.

Cô nương này giống như đám tú cầu hoa hoạt bát mà mãnh liệt, dễ dàng khiến người ta cảm thấy lưu luyến.

Nhưng nàng không nên bị trói chặt ở bên người hắn như thế.

Tác giả:

Tiêu Dập: tức phụ của ta sợ tối.

Thịnh Tích Vi: Không, ta sợ quỷ.

Thái tử điện hạ ôn nhu nhưng rất bi quan, cảm thấy bản thân không sống được bao lâu.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc