Sau Khi Gả Cho Thái Tử Ốm Yếu Xung Hỉ

Chương 21

Trước Sau

break



Thịnh Tích Vi thật sự muốn đem cả miếng ngọc bội đưa cho Tiêu Dập, mặc dù nó đã bị vỡ thành hai mảnh…..

Nhưng Ngô đại nhân ngày ấy đã nói nếu đã như thế thì để bọn họ mỗi người đeo một phần là được, nên khi nàng vừa tùy tiện mà tìm trong tay áo ra một cái mà đưa tới.

Không nghĩ tới là đầu thỏ.

Giờ khắc này dưới ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Dập, ánh mắt nàng mơ màng, trong lòng cân nhắc nên giải thích cho Thái tử Tiêu Dập này như thế nào để hắn hiểu đây thật ra là một khối ngọc chỉnh tề, không may bị nàng làm rơi nên mới chỉ có phần đầu thỏ, làm sao mà nghe có vẻ thong dong không xấu hổ mà tự nhiên đây…..

A, căn bản là không có cách nào!

Thịnh Tích Vi trong lòng đau khổ, ánh mắt tự nhiên mà dừng lại ở trên đầu con thỏ, sau đó nhanh chóng rời ánh mắt đi.

Đồng thời trong lòng cũng nói thầm, thật ra đầu thỏ là tốt rồi mà? So với Thái tử điện hạ đeo đầu thỏ thì nàng mỗi ngày đều phải đeo cái mông theo cơ mà? Cũng quá không thể tưởng tượng nổi.

Thật không phù hợp với khí chất của Thái tử điện hạ.

Tuy đầu thỏ cũng không phù hợp cho lắm.

Tiêu Dập nhìn Thịnh Tích Vi giữ bộ dáng rối rắm, thấp giọng mà cười một chút, đem nửa khối ngọc đầu thỏ đặt ở bên gối trước, sau đó nhẹ nhàng mà nói: “Đã là do Ngô đại nhân nói thì sau này ta liền mang.”

Ngọc bội bên cạnh thật ra có dấu vết bị vỡ rõ ràng, bởi vì không nghĩ Tiêu Dập lại tỉnh lại nhanh như thế, Thịnh Tích Vi đã tính toán định sau khi xuất cung sẽ tìm một thợ thủ công mài góc sắc nhọn bên cạnh, tu bổ trang trí lại một phen để nhìn không giống như bị vỡ.

Tiêu Dập đường nhiên chú ý tới nhưng thấy bộ dáng Thịnh Tích Vi dường như không muốn giải thích cho lắm nên cũng không muốn khiến nàng khó xử.

Cô nương này trong lúc hắn bị hôn mê mà được tứ hôn cho hắn xung hỉ, còn phải vào cung một mình để cầu phúc cho hắn, đã thực sự không dễ dàng.

Tiêu Dập biết nàng được Thịnh Quốc Công chiều chuộng mà lớn, Thịnh Quốc Công chưa chắc đã đồng ý với chuyện tứ hôn này, nhưng đương nhiên cũng không dám cự hôn, Thịnh Tích Vi cũng ngoan ngoãn mà nghe theo an bài, đã khiến cho hắn cảm kích trong lòng.

Cảm kích nàng đã nể mặt mũi hoàng gia.

Thịnh Tích Vi cảm thấy mình chưa bao giờ thấy người nào tinh tế hơn Tiêu Dập, cũng không khiến người khác cảm thấy xấu hổ hay khó sử, mỗi khi lâm vào thời điểm này hắn đều sẽ nhẹ nhàng bâng quơ mà chuyển đề tài, thậm chí còn mang theo ý cười.

Không biết có phải bởi vì Tiêu Dập cho nàng cảm giác thoải mái quá mức giống như là gió đêm đầu thu, hơi se lạnh nhưng rất thoải mái, mới mẻ.

Vì thế nên Thịnh Tích Vi đột nhiên không cảm thấy ngại ngùng nữa.

Nàng nhẹ nhàng cắn môi, ngồi ở mép giường, biểu cảm trên mặt rất phiền muộn, bất đắc dĩ mà nhìn về phía Tiêu Dập, có vài phần đáng thương.

“Điện hạ, thật ra, thật ra đây là một khối ngọc bội điêu khắc hình con thỏ, Hoàng thượng nói đây là cầm tinh của người, chỉ là ngày ấy ta không cẩn thận khiến nó rơi xuống một chút, nó liền thành hai nửa…..”

Nói đến đây, âm thanh Thịnh Tích Vi ngày càng thấp, có chút ngại đến chín mặt.

Thật ra làm rơi cũng không quá xấu hổ, chỉ là trình độ làm rơi của nàng lại biến thành một đầu và một mông.

Tiêu Dập nghe xong lời cô nương này nói, không nhịn được mà cười khẽ.

Âm thanh cười của hắn có chút kìm nén nhưng mang theo sự ôn hòa, nghe vào cảm thấy sự ôn nhu ấy như triền miên quẩn quanh lỗ tai. Thịnh Tích Vi nhìn Tiêu Dập một cái, nhanh chóng bị nụ cười của hắn làm hoa mắt, vội vàng rời ánh mắt.

Thái tử điện hạ cũng quá đẹp rồi……

Tiêu Dập một lần nữa cầm nửa miếng ngọc bội thỏ kia lên, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, gương mặt ôn nhu mà nhìn Thịnh Tích Vi nói: “Một nửa khối đâu, cho ta xem một chút?”

Thịnh Tích Vi ho nhẹ một tiếng, do dự lấy từ trong túi tiền ra phần mông thỏ đưa cho hắn.

Tiêu Dập nhận lấy, nhìn cái mông tròn trịa của con thỏ, lại không nhịn được cười, bị ánh mắt đáng thương của Thịnh Tích Vi nhìn thoáng qua.

Hắn nhẹ nhàng nhướng mày, hơi ngừng cười, rất nghiêm túc mà gật đầu: “Ồ, xem ra đầu thỏ vẫn tốt hơn một chút.”

“Đúng không, ta cũng cảm thấy thế, đeo cái mông thỏ lên…..” Thịnh Tích Vi thuận miệng tiếp lời, sau đó lại cảm nhận được ánh mắt có chút trêu đùa của Tiêu Dập.

Nàng lập tức che miệng, cũng không biết mình tại sao lại như thế, Thái tử điện hạ phải đeo cái miếng ngọc bội kỳ quái này không phải do bị nàng hại hay sao!

Tiêu Dập thấy cô nương Thịnh Tích Vi này thật sự rất thú vị, nói chuyện vài câu mà đã làm tâm tình có chút áp lực của hắn trở nên thả lỏng không ít.

Hắn cố nén cười nói: “Nửa khối còn lại không đưa cho ta sao?”

Thịnh Tích Vi lắc đầu: “Ngô đại nhân nói nếu đã vỡ thành hai thì chúng ta mỗi người đeo một nửa.”

“Thịnh tiểu thư muốn đeo cái mông thỏ?”

Cụ thể mà nói chính là mông thỏ không có đầu.

Thịnh Tích Vi nghe câu hỏi của hắn, lộ ra sự rối rắm trên mặt, sau đó hạ quyết tâm mà trả lời: “Điện hạ đeo phần nửa này có chút kỳ quặc, vẫn là để ta đeo đi.”

Có chút hiên ngang lẫm liêt.

Ý cười trong mắt Tiêu Dập càng sâu: “Thế thì thật sự đã làm phiền Thịnh tiểu thư rồi.”

Hắn sờ mặt khác của khối ngọc bội mông thỏ, sau đó không trả lại cho Thịnh Tích Vi mà lại đặt xuống cùng với phần đầu thỏ ở mép giường, sau đó nói: “Hai mảnh này đều có vết sắc nhọn, nếu không cẩn thận sẽ làm rách túi tiền hoặc bị thương, tạm thời để lại trong cung đi, chờ ta sửa lại một chút rồi đưa tới phủ Thịnh Quốc Công.”

“Được, vẫn là điện hạ suy nghĩ chu đáo.”

Thịnh Tích Vi cười mềm mại mà nói một câu, nghiêm túc nhìn Tiêu Dập, theo thói quen mà kéo chăn đắp lại cho hắn.

Tiêu Dập bởi hành động này của nàng mà hơi ngẩn ra một chút, ánh mắt hắn dừng lại đầu ngón tay trắng nõn, lại nhanh chóng mà rời đi.

Tác giả:

Thịnh Tích Vi: Sao có thể để Thái tử điện hạ đeo mông con thỏ được, thật tổn hại uy nghi của điện hạ!

Tiêu Dập: Cảm ơn tức phụ đã đưa ta một cái đầu thỏ. Cười khẽ .jpg
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc