Tiêu Dập hôn mê đã lâu không được uống nước nên giọng nói có chút khản đặc khó chịu, giọng nói không thể phát ra làm hắn theo bản năng mím môi lại, lại nhân ra trên môi còn ươn ướt.
Phúc Toàn thấy chủ tử tỉnh lại, vô cùng vui vẻ: “Điện hạ người cuối cùng cũng tỉnh! Nô tài lấy cho người chén nước!”
Nói xong hắn ta liền nhanh chóng đi ra gian ngoài lấy nước.
Để lại Thịnh Tích Vi và Tiêu Dập ở trong phòng mắt to trừng mắt nhỏ.
Thịnh Tích Vi há miệng thở dốc định nói gì đó để đánh vỡ cục diện xấu hổ này một chút lại phát hiện ra ngón tay Tiêu Dập nắm chặt lấy ngón tay nàng còn chưa buông lỏng.
Nàng không tự chủ mà nhìn thoáng qua hai ngón tay đang cuốn chặt lấy nhau, Tiêu Dập cũng theo bản năng mà nhìn xuống.
“…..Xin lỗi.”
Trong ánh mắt Tiêu Dập có gì đó lóe lên, giây lát liền biến mất, hắn nhanh chóng buông lỏng ngón tay Thịnh Tích Vi, lấy tay đặt lên người.
Lúc mơ hồ tỉnh lại hắn có cảm giác có người đang cầm tay mình, bàn tay người nọ quá ấm áp làm cho bàn tay hắn cũng ấm dần nên khiến hắn không nhịn được mà nắm lấy.
Mà sau khi nắm chặt lấy thì hắn cũng tỉnh lại.
Giấc mộng sương mù đen dày đặc như được một trận gió thổi qua, chậm rãi tan biến, làm hắn nhìn thấy một cô nương với gương mặt kinh hỉ.
Nhưng Tiêu Dập không biết Thịnh Tích Vi tại sao lại xuất hiện ở Đông Cung, mà lại chính vào lúc này.
Sắc trời ngoài cửa sổ đã tối sầm xuống, tia nắng cuối cùng trên bầu trời cũng dần lăn hẳn nhường lại cho mặt trăng.
Thời gian, địa điểm đều cực kỳ không phù hợp.
Thịnh Tích Vi dường như nhìn ra sự nghi hoặc của hắn, mím môi nhất thời không biết nên nói cái gì.
Cũng không thể nào nói thẳng là điện hạ, Hoàng thượng đã hạ chỉ cho chúng ta tứ hôn, ta tới xung hỉ cho người, mấy ngày nay tới thích ứng một chút.
Tiêu Dập nhìn sắc mặt Thịnh Tích Vi, dường như lường trước được có lẽ có nguyên nhân gì đó, nhẹ nhàng cười một chút: “Thịnh tiểu thư không cần phải cảm thấy khó xử, chút nữa ta sẽ hỏi Phúc Toàn.”
Vừa hay Phúc Toàn bưng ly nước đi vào, Thịnh Tích Vi vội vàng hành lễ, cúi đầu rời đi.
Tiêu Dập nhìn bóng dáng nàng, suy tư một chút, phát hiện lỗ tai thiếu nữ hình như hơi hồng.
Có điều cũng chỉ là một chớp mắt ngắn ngủi, hắn liền thu hồi ánh mắt khỏi đôi tai đó, nhìn về phía Phúc Toàn: “Mấy ngày ta hôn mê đã xảy ra chuyện gì, nói một lượt những chuyện quan trọng đi, không được để sót chuyên nào.”
Phúc Toàn nghe xong nhanh chóng gật đầu: “Vâng, điện hạ, ngày uống miếng nước trước đi đã.”
Tiêu Dập nhận lấy chén nước, uống hai hớp nước ấm, ánh mắt ra hiệu hắn ta có thể bắt đầu nói.
Phúc Toàn: “Trong những ngày người hôn mê, Hoàng thượng và Thái Hậu đều thường xuyên tới, Thái Hậu nương nương thi thoảng sẽ tới ngồi trên giường một lúc lâu, không cho ai quấy rầy, cho cung nhân đều lui xuống.”
“Ừm.” Tiêu Dập thấp giọng lên tiếng, thu mắt nhìn ly sứ, sắc mặt có chút bình tĩnh: “Còn chuyện gì khác không.”
“Tam hoàng từ và ngũ hoàng tử cũng đến thăm ngài nhưng bị Hoàng thượng cản lại không ai được vào Đông Cung.”
“Ừm.”
“Quý thế từ dặn dò nô tài khi nào người tỉnh lại thì nhớ báo cho ngài ấy biết một tiếng, chuyện người nhờ ngài ấy làm đã có chút manh mối.”
“Trụ trì Minh Ngộ mấy ngày trước đã hồi kinh, Hoàng thượng suốt đêm đi chùa Hằng An, ngày thứ hai liền ra thánh chỉ ban hôn cho người và Thịnh tiểu thư.”
“Ừm.”
Tiêu Dập theo thói quen đáp lại, nhưng bỗng nhiên cảm thấy không đúng, nhịn không được mà ngước mắt: “Người vừa nói cái gì?”
Phúc Toàn cung kính nói: “Hoàng thượng ban hôn cho người và Thịnh tiểu thư, thánh chỉ được ban xuống ba ngày trước.”
Sắc mặt Tiêu Dập hơi khựng lại một chút, bỏ ly nước xuống.
“Thịnh tiểu thư ở đây là do bị phụ hoàng tứ hôn?”
Phúc Toàn gật đầu: “Thịnh tiểu thư tiến cung là để cầu phúc cho điện hạ, ba ngày liền có thể xuất cung, hôm nay đã là ngày thứ hai.”
Tiêu Dập trầm mặc nửa khắc, nhéo mày, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, biểu tình trên mặt làm người khác không nắm bắt được.
“Được rồi, ta đã biết, ngươi lui xuống trước đi.”
Phúc Toàn cẩn thận nhìn sắc mặt điện hạ nhà mình, sau đó chậm chạp mà lui ra, trước khi rời đi có nói một câu: “Điện hạ, trong hai ngày nay Thịnh tiểu thư đều cầu phúc ở gian ngoài, nói là có thể tiện để chăm sóc người một chút, Thịnh tiểu thư…..”
Phúc Toàn không nói hết vì Tiêu Dập nhìn hắn ta một cái.
Hắn ta liền hiểu là chính mình đã lắm lời, vì thế Phúc Toàn nuốt lời định nói vào cung kính khom người: “Là nô tài lắm miêng.”
Đợi khi Phúc Toàn đã lui xuống, Tiêu Dập dựa vào đầu giường nhìn ra ngoài cửa sổ mà thất thần.
Sắc trời bên ngoài đã tối, đèn lồng được sắp sáng lên, ánh nến ấm áp chiếu trên hành lang gấp khúc khẽ lay động.
Tiêu Dập không nghĩ tới phụ hoàng sẽ hạ chỉ tứ hôn cho hắn.
Lúc trước Cảnh Đế luôn tìm tung tích của trụ trì Minh Ngộ, nhưng Tiêu Dập biết thân thể mình đã cạn kiệt, nỏ mạnh hết đà, vốn dĩ không khuyên can phụ hoàng chỉ vì nghĩ có một tia hy vọng cũng tốt.
Hắn cảm thấy cho dù trụ trì Minh Ngộ có trở lại cũng không thay đổi được điều gì.
Trăm vạn lần không nghĩ tới trong lúc hắn hôn mê lại phải dùng tới phương pháp xung hỉ này.
*
Tuy nói trụ trì Minh Ngộ là cao tăng đắc đạo, có lẽ có nhiều suy đoán cần chứng thực nhưng dù sao cũng chỉ thử một lần, giống như người thuộc và châm cứu vô y, cũng sẽ nghe theo tin đồn dân gian về các phương thức chữa bệnh, trông ngóng phát huy hiệu quả nhưng cũng không thể đảm bảo nhất định sức khỏe sẽ tốt lên.
Mà cái khả năng ảo đó sẽ chấm dứt hạnh phúc nửa đời sau của một thiếu nữ.
Hắn biết tình trạng thân thể của bản thân, cái việc xung hỉ này đối với hắn là một lời nói vô căn cứ.
Thịnh Tích Vi vừa mới cập kê, là độ tuổi đẹp như hoa, Tiêu Dập nhớ tới nàng trộm ngủ gật trong buổi cung yến, bộ dáng khẩn trương tràn đầy sức sống khi chơi đánh trống truyền hoa, cảm thấy thật sự không cần vì hắn mà phải vào cung xung hỉ cái gì.
Nếu không có việc tứ hôn này, có lẽ phụ mẫu nàng sẽ lựa chọn cho nàng những hôn phu thích hợp hơn, có thể đảm bảo cho nàng vô ưu vô lo sống hết đời này.
Tiêu Dập rũ mắt, ngón trỏ nhẹ nhàng đặt xuống chăn gấm, trong lòng dấy lên nỗi muộn phiền không tên.
Rõ ràng đã sớm thành thói quen nhưng có một số lúc hắn sẽ cảm thấy bất lực đối với cái thân thể này của bản thân.
Chuyên Tiêu Dập tỉnh đã được báo cho Hoàng thượng và Thái hậu trước tiên, không màng đêm khuya, hai người nhanh chóng tới Đông Cung thăm hắn, thuận tiện còn mang thái y tới.
Thái y chậm rãi mà bắt mạch, nhẹ nhàng thở ra, nói rằng có thể tỉnh lại thì tạm thời không đáng ngại.
Bởi vì cả hai đại nhân vật đều có mặt nên Thịnh Tích Vi đương nhiên phải ra cửa Đông Cung cùng những người khác đón, nàng đứng ở trong góc phòng, hành lễ xong cũng không làm ra hành động hay nói gì nữa.
Nàng hiểu nói nhiều sai nhiều, ở trước mặt Hoàng thượng và Thái Hậu nàng cũng chỉ là một nhân vật nhỏ, vẫn nên không cần quá thu hút sự chú ý.
Ai mà biết Hoàng thượng liếc mắt liền nhìn thấy nàng, gọi một tiếng: “Nha đầu Thịnh gia, đứng ở chỗ đó làm cái gì, người thay Thái tử thành tâm cầu phúc, Thái tử điện hạ giờ tỉnh lại rồi, trẫm đương nhiên có thưởng, còn không mau tới nhận?”
Nếu khi trụ trì Minh Ngô đã nói Thịnh Tích Vi có thể là con đường sống sót duy nhất của Tiêu Dập, Hoàng thượng vẫn có chút nghi ngờ, nhưng hôm nay sau khi Tiêu Dập tỉnh lại, Hoàng thượng lại càng tin tưởng thêm vài phần.
Có lẽ đó là sự thật chăng?
Mà Thịnh Tích Vi nghe thấy lời Hoàng thượng nói, hơi run lên, trong lòng niệm chú không ngừng thật sự không dám nhân, trên mặt lại cực kỳ tự nhiên tiến tới hành lễ, quy củ nói: “Bẩm Hoàng thượng, tiểu nữ không dám kể công, là Thái tử điện hạ cát nhân tự có thiên tướng.”
Hoàng thượng cười vang, nhìn ra được sau khi Thái tử tỉnh lại thì tâm tình của ông cũng theo đó mà tốt lên, vẫn ban thưởng cho Thịnh Tích Vi một đống tơ lụa lăng la, kỳ trân dị bảo khiến cho tim Thịnh Tích Vi nhảy thình thịch.
Ai da, quá nhiều, nhiều quá rồi.
Mà Thái Hậu đứng ở một bên, không tiếng động mà nhìn Thịnh Tích Vi vài lần, ánh mắt tựa như có vài phần tìm tòi nghiên cứu, lại ngắn ngủi tựa hồ chỉ là ảo giác.
Sợ quấy rầy đến Tiêu Dập nghỉ ngơi, Hoàng thượng và Thái Hậu tới nhanh và cũng không ở lại bao lâu liền rời đi, Tiêu Dập thấp giọng khụ khụ hai tiếng, Thịnh Tích Vi đáng lẽ cũng muốn đi theo chân cung nhân rời khỏi. Không biết sao, từ khi Thái tử điện hạ tỉnh lai, nàng và hắn ở chung luôn có một chút xấu hổ e ngại….
Chẳng lẽ do bị ban hôn?
Chỉ là sau khi nghe thấy tiếng ho đầy kìm nén ở phía sau, Thịnh Tích Vi lại dừng bước chân.
Trong phòng vừa rồi còn rất náo nhiệt, lúc này đều đã đi gần hết, Thái tử điện hạ có lẽ sẽ cảm thấy có chút cô đơn? Dù sao hắn vẫn là một người bệnh, mà hiện tại Phúc Toàn công công đã tự mình tới ngự thiện phòng phân phó hâm nóng lại cháo, để Thái tử ở lại đây một mình có phải không tốt lắm đúng không……
Trong lòng Thịnh Tích Vi suy nghĩ chuyển liên hồi, cuối cùng bàn chân vẫn xoay tròn một vòng, quay người một lần nữa đi vào bên trong.
Tiêu Dập đem những động tác nhỏ của nàng thu vào trong mắt, liền thấy cô nương vừa rồi còn đang vội vàng mà rời đi cũng không nói gì với hắn hiện tại dừng lại một chút, cúi đầu sắc mặt khó xử dường như trong lòng đang đánh nhau vậy, cuối cùng lại cắn môi quay lai.
Hắn luôn cảm thấy Thịnh Tích Vi tạo cho người khác có cảm giác đầy sức sống, giờ phút này cũng thế.
Tiêu Dập muốn nhìn một chút Thịnh Tích Vi vì sao lại quay người rời đi xong lại quay trở lại, chỉ nhàn nhạt mà mỉm cười, nhìn nàng, không nói chuyện.
Thấy Thịnh Tích Vi ngẩng đầu liếc hắn một cái, nhẹ nhàng gọi: “Thái tử điện hạ.”
“Ừm.” hắn lên tiếng đáp lại, sắc mặt cũng không khác những lần trước, bình tĩnh mà ôn hòa.
Thịnh Tích Vi nhìn hắn mím môi, chớp mắt sau đó lấy từ trong tay áo rộng một túi tiền.
Nàng đi tới trước giường, từ trong túi tiền đưa một thứ cho hắn, âm thanh mềm mại: “Thái tử điện hạ, đây là thứ mà Ngô đại nhân Khâm Thiên Giám muốn người đeo tùy thân bên người.”
Tiêu Dập duỗi tay tiếp nhận, khi thấy rõ đồ vật trong bàn tay, thần sắc khó có được mà khựng lại một chút.
Hắn có chút khó hiểu mà ngẩng đầu nhìn về phía Thịnh Tích Vi, sao lai bắt hắn đeo một cái đầu thỏ làm vật tùy thân?