Sau Khi Gả Cho Thái Tử Ốm Yếu Xung Hỉ

Chương 19

Trước Sau

break



Bóng dáng Thịnh Tích Vi nhỏ xinh mảnh khảnh, bước chân cũng nhẹ nhàng.

Phúc Toàn nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy vị tiểu thư này là ở trong cung, lúc đó nàng còn lỗ mãng mà đâm vào ngực điện hạ, không nghĩ tới hiện tại nàng sắp trở thành Thái tử phi.

Phúc Toàn biết, các cô nương trong kinh thành này đều ái mộ điện hạ nhà mình, nhưng lại không có ai thật sự nguyện ý gả cho điện hạ.

Mà vị Thịnh tiểu thư này vốn tưởng cũng thế, hôm nay vào cung cũng vô cùng không tình nguyện, nhưng hiện tại nhìn qua cũng không thể hiện chút thần sắc oán hận nào trên mặt.

Nhiều nhất chính là có chút khẩn trương mà thôi.

Thịnh Tích Vi đương nhiên khẩn trương, chuyện nàng làm vỡ miếng ngọc bội thành hai mảnh kia còn sờ sờ trước mặt, làm nàng cảm thấy vận đen dường như còn chưa rời đi….

Chẳng lẽ là do nàng xui xẻo lâu quá, nên nay đổi vận xong không phải một lần là xong?

Trong lòng Thịnh Tích Vi nói thầm một câu, nhưng khi nhìn thấy nam nhân nằm trên giường, mấy suy nghĩ rối loạn liền bị nàng vứt ra sau đầu.

Sắc mặt Tiêu Dập tái nhợt hơn rất nhiều so với những lần nàng gặp trước đó, môi cũng trắng bệch, làn da quá trắng khiến cho lông mi đen dài cong trở nên cực kỳ thu hút chú ý.

Hắn nằm trên giường, hô hấp nhẹ nhàng mà mỏng manh, thoạt nhìn như đang ngủ nhưng do mấy ngày không thể ăn nên gương mặt vốn gầy gò càng có chút hõm sâu xuống.

Lại gầy thêm chút nữa liền biến thành bộ xương mất.

Thịnh Tích Vi ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng đem tay Tiêu Dập đang đặt bên ngoài nhét vào trong chăn.

Tay hắn trước sau vẫn lạnh như thế, chỉ có đầu ngón tay còn vương chút ấm áp.

Nhưng mặc dù bị bệnh thì Thái tử điện hạ vẫn rất đẹp, Thịnh Tích Vi nhìn hắn, dường như có thể tưởng tượng ra khi hắn mở mắt ra, cặp mắt hổ phách kia sẽ sáng như thế nào.

Thật sự hy vọng điện hạ mau chóng khỏe lên….

Thịnh Tích Vi lẳng lặng mà nhìn Tiêu Dập, cứ thế ngồi mép giường mà phát ngốc một hồi, sau đó đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, vẫy tay ra hiệu với Phúc Toàn ở ngoài chờ: “Phúc Toàn công công, ba ngày tới ta sẽ ở đâu?”

Phúc Toàn nói: “Ba ngày tới cô nương sẽ nghỉ ngơi ở trong sương phòng đã được chuẩn bị sẵn, cầu phúc cũng sẽ thực hiện trong phòng luôn.”

“Vậy sao…..” Thịnh Tích Vi lẩm bẩm một câu, suy nghĩ một lát lại hỏi: “Công công, ngươi nói xem, ta có thể cầu phúc cho điện hạ ở tại đây luôn được không? Ta nghĩ ở gần điện hạ một chút thì có lẽ cầu phúc sẽ càng linh nghiệm hơn một chút?”

“Ý cô nương là nói là ngay bên trong tẩm điện này sao?”

“Không phải, ở gian ngoài tẩm điện là được.” Thịnh Tích Vi lắc đầu, “Ban ngày ta sẽ tới đây để cầu phúc cho điện hạ, thuận tiện còn có thể chăm sóc cho điện hạ nữa, buổi tối trở về sương phòng nghỉ ngơi, như vậy có được không?”

Phúc Toàn nghĩ ngợi, Ngô đại nhân không có nói rõ nhất định phải cầu phúc ở đâu, sương phòng phía đông là chuẩn bị cho Thịnh Tích Vi nghỉ ngơi nên cầu phúc cũng thuận tiện mà an bài trong đó, cho nên hắn mới nói thẳng là ở Đông sương phòng cầu phúc.

Một lát sau, Phúc Toàn gật đầu: “Nếu cô nương nguyện ý thì ban ngày có thể lưu lại tẩm điện nhưng nhất định không được tạo ra âm thanh quá lớn, nếu còn có yêu cầu gì cô nương cũng có thể nói cho nô tài.”

“Được, làm phiền công công rồi.”

Thịnh Tích Vi thật ra cũng không có yêu cầu gì, nếu Ngô đại nhân không yêu cầu quy củ gì thì nàng cảm thấy chỉ cần thành tâm là được tốt.

Gian ngoài tẩm điện có bàn ghế, còn có trường kỷ, Thịnh Tích Vi chỉ yêu cầu Phúc Toàn bố trí một bàn thờ nhỏ phía đông để thờ Phật, nàng liền quỳ gối cầu phúc ở đó.

Ban ngày Thịnh Tích Vi thi thoảng sẽ vào phòng trong nhìn một chút, giúp Tiêu Dập dùng khăn ướt lau mặt, thấm nước cho môi hay là bóp tay, lau tay linh tinh gì đó, những chuyện này cơ bản đều là của Phúc Toàn tự mình làm nhưng thấy Thịnh Tích Vi chú ý tới nên nghĩ mặc kệ là xuất phát từ nguyên nhân gì, nàng cũng là nữ chủ nhân tương lai của Đông Cung, vì thế Phúc Toàn cũng liền để nàng làm.

Lúc vừa mới tập làm, động tác của Thịnh Tích Vi không thuần thục, dù sao cũng là một tiểu thư được nuông chiều, ngày thường đều được người khác hầu hạ chứ chưa từng chăm sóc ai bao giờ.

Nhưng cũng may cũng không phải là việc gì quá khó, tới ngày thứ hai, nàng dã quen cửa quen nẻo mà thực hiện.

Phúc Toàn lặng lẽ híp mắt đứng nhìn ở một bên, cảm thấy vừa lòng hơn với vị Thái tử Phi tương lai này không ít, nếu điện hạ thực sự có thể tỉnh lại, hắn chắc chắn sẽ nói tốt vài câu cho Thịnh Tích Vi.

Nghĩ thế, quả thật là một lời thành sấm.

Chạng vạng ngày thứ hai, Tiêu Dập có động tĩnh.

*

Ánh hoàng hôn chiếu xuống, chân trời là đám mây màu cam ấm áp mỹ lê, ngẫu nhiên có mấy chú chim bay qua, kéo ra một dấu vết dài.

Thịnh Tích Vi ở đông sương phòng dùng cơm xong sau đó đi tới tẩm điện.

Phúc Toàn thấy nàng tới, đưa khăn trên tay cho nàng, Thịnh Tích Vi tiếp nhận, cho vào trong nước, sau đó vắt khô, đi với mép giường ngồi xuống.

Nàng dùng đầu ngón tay cầm lấy một góc khăn mềm, nhẹ nhàng chấm lên môi Tiêu Dập, sau đó một chút một chút khiến cho đôi môi tái nhợt trở nên ẩm ướt, bởi vì hơi dùng sức mà làm môi Tiêu Dập hiện tại hiện lên vài phần huyết sắc.

Thịnh Tích Vi cẩn thận động tác, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng, có khi không nhịn được mà nghĩ, Thái tử điện hạ không chỉ có đôi mắt mà môi cũng đẹp như thế.

Tận đến khi cánh môi Tiêu Dập có huyết sắc, nàng mới thu tay, đưa khăn lại cho Phúc Toàn.

Phúc Toàn sau khi tiếp nhân lại nhúng ướt rời vắt sạch đưa qua, Thịnh Tích Vi liền nhân lấy tiếp tục lau tay cho Thái tử điện hạ.

Sau hai ngày, bọn họ đã có độ ăn ý nhất định.

Thịnh Tích Vi kéo bàn tay to khớp xương rõ ràng của Tiêu Dập qua, trước tiên cầm khăn lau ở trong lòng bàn tay hắn, sau đó chuẩn bị lau từng ngón tay một.

Giống như bình thường, nàng lau cẩn thận mà ôn nhu, chỉ là lúc lau đến ngón tay trỏ, Thịnh Tích Vi đột nhiên dừng lại một chút.

Ngón trỏ tay trái của Tiêu Dập khẽ động, nhẹ nhàng mà nắm lấy đầu ngón tay nàng,

Thịnh Tích Vi áp xuống kinh ngạc, vội vàng ngẩng đầu nhìn thấy Tiêu Dập chậm rãi mà mở đôi mắt.

Hắn hơi cau mày, dường như chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, sau khi nhìn thấy Thịnh Tích Vi, trong mắt có chút hồ nghi.

“Nàng…..”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc