Cảnh Đế nhìn thấy người được mang tới, nói một câu “Bình thân” sau đó nghiêm túc mà đánh giá vị thiên kim tiểu thư của phủ Thịnh Quốc Công này một lần nữa.
Cũng không biết có phải sau khi được trụ trì Minh Ngộ chỉ điểm hay không mà sau khi biết được Thịnh Tích Vi là hy vọng duy nhất của Thái tử, khi ông nhìn cô nương này càng thêm thuận mắt hơn so với buổi cung kiến trước kia.
Trước đây Hoàng thượng cảm thấy nếu thực sự có cơ hội chọn Thái tử phi, Thịnh Tích Vi chính là người cực kỳ thích hợp cho vị trí này.
Không nghĩ tới vòng đi vòng lại tuy nguyên nhân bên trong có chút phức tạp nhưng Thịnh Tích Vi vẫn trở thành Thái tử phi. Điều này khiến Cảnh Đế không thể không thấy vận mệnh định sẵn thực sự tất cả đều là do ý trời.
Thịnh Tích Vi cảm nhận được ánh mắt của Hoàng thượng, nhưng nàng vẫn quy củ cúi đầu như cũ, chờ phía trên lên tiếng, bảo nàng làm gì thì nàng làm cái đó.
Lúc này Ngô đại nhân là giám chính của Khâm Thiên Giám đi tới, nói với Cảnh Đế: “Hoàng thượng, đã chuẩn bị ổn thỏa, Thịnh tiểu thư có thể đi vào rồi ạ.”
Thịnh Tích Vi nghe xong lời này, hơi cảm thấy kỳ quái, chuẩn bị cái gì? Đồ vật để cầu phúc sao?
Nàng lại tưởng tượng một chút, có điều lần này không chờ nàng suy nghĩ linh tinh, Hoàng thượng đã lên tiếng: “Được, nha đầu Thịnh gia, đi theo trẫm vào đây.”
Thịnh Tích Vi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng lên tiếng: “Dạ vâng, Hoàng thượng.”
Nàng đi theo Cảnh Đế vào trong tẩm điện, thấy được một bàn nhỏ được trải thảm nhung lên đó.
Trên bàn nhỏ có một cái lư hương, bên trong từng đợt khói bốc lên chầm chậm, ngoài ra còn có một số đồ vật nhỏ được đặt trên đó.
Trước chiếc bàn nhỏ này có đặt một chiếc đệm bồ đoàn.
Thịnh Tích Vi nheo mắt, nhìn tới nó liền nhớ tới cảnh tượng nàng ở chùa Hằng An không thể xóc được một quẻ nào.
Thật sự là chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.
Hoàng thượng dừng bước đúng một bên, Ngô đại nhân nói với Thịnh Tích Vi: “Thịnh tiểu thư, bây giờ người từ chỗ này lựa chọn một đồ vật bất kỳ, đồ vật đó này sẽ được đặt cùng tóc máu (1) của Thái tử đặt trong túi tiền để dùng khi cầu phúc.”
(1): Tóc máu là lớp tóc đầu tiên của trẻ sơ sinh, đã được hình thành từ khi em bé còn trong bụng mẹ. Bắt đầu từ tuần thai thứ 24 trở đi, tóc máu được hình thành và cứ thế phát triển dài ra cho đến khi em bé chào đời.
(Nguồn: https://www.vinmec.com/vi/tin-tuc/thong-tin-suc-khoe/nhi/toc-mau-la-gi-co-nen-cat-toc-mau-o-tre-so-sinh/?link_type=related_posts)
Thịnh Tích Vi không biết đây là quy trình gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn mà làm theo.
Nàng dựa theo lời Ngô đại nhân nói, quỳ gối trước đêm bồ đoàn, yên lặng mà thành tâm cầu khấn, hy vọng Thái tử điện hạ gặp dữ hóa lành, sớm ngày tỉnh lại, sau đó nhắm mắt, duỗi tay tới chiếc bàn nhỏ sờ soạng.
Thịnh Tích Vi lúc nãy mới chỉ nhìn thoáng qua, bàn nhỏ đều là những đồ vật bên người như trâm ngọc, ngọc bội, nhẫn ban chỉ linh tinh gì đó.
Chuyên chọn đồ vật này từ trước đến nay nàng chưa từng có may mắn qua, vận khí quả thực rất kém cho nên hiện tại trong lòng Thịnh Tích Vi ít nhiều vẫn cảm thấy thấp thỏm.
Có điều đồ vật trong cung lựa chọn có lẽ cũng đã được chuẩn bị kiểm tra kỹ càng, hẳn sẽ không phát sinh chuyện tình gì mới đúng, hơn nữa không phải nàng sắp đổi vận hay sao.
Thịnh Tích Vi nghĩ như thế, trong tay nhanh chóng sờ đến một đồ vật lạnh lẽo.
Tựa như một khối ngọc bội.
Ngô đại nhân nói, duỗi tay sờ được đồ nào đầu tiên liền cầm lên là được.
Vì thế nàng liền cầm ngọc bội lên, sau đó mở bừng mắt.
Trên tay nàng là một khối ngọc bội trong suốt, phía trên có khắc hình dáng một con thỏ, Thịnh Tích Vi sờ sờ con thỏ, liền nghe thấy Hoàng thượng nói một câu: “Thái tử điện hạ cầm tinh con thỏ.”
“Hóa ra là như thế…..” Thịnh Tích Vi lẩm bẩm.
Ngô đại nhân mới vừa nói gì nhỉ, à, lựa chọn đồ vật xong liền đi tới bên mép giường, tóc máu của Thái tử cùng túi tiền đều được đặt ở mép giường, muốn nàng đem tóc và ngọc bội đặt chung với nhau bỏ vào trong túi.
Những việc này đều phải tự tay Thịnh Tích Vi làm, vì thế dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người trong điện, nàng cầm ngọc bội đứng dậy đi tới mép giường, sau đó……
“Ai nha!”
Thịnh Tích Vi vướng chân vào tấm thảm bên cạnh…..
Vì thế ngọc bội cầm tinh con thỏ của Thái tử điện hạ rơi xuống mặt đất, “Choang” một cái vỡ thành hai, nửa đầu đuôi chia lìa, thảm không lỡ nhìn.
Cảnh Đế: ……
Ngô đại nhân: ……..
Thịnh Tích Vi: Hoàng thượng người phải nghe ta giải thích!
Mọi người trong tẩm điện trầm mặc, Thịnh Tích Vi cảm giác chính mình dường như sắp chết đến nơi rồi……
Cứ thế im lặng nửa khắc, Ngô đại nhân xấu hổ cười một chút, đi tới giải vây: “Ừm cũng không quan trọng, Thinh tiểu thư mau nhặt lên đi, một lát mỗi túi một khối ngọc là được.”
Cảnh Đế không nói chuyện, chỉ là ánh mắt nhìn Thịnh Tích Vi có chút vi diệu.
Lần đầu tiên ông bắt đầu có chút hoài nghi, trụ trì Minh Ngộ có phải tính sai cái gì đó hay không, cô nương này thực sự đáng tin cậy sao…..?
Tấm ngọc bội kia dù sao bốn bỏ năm lên cũng đại biểu cho con trai của ông đó, cứ thế mà….. vỡ rồi…..
Sao lại cảm thấy đại hung hiện ra nhỉ?
Cảnh Đế giơ tay nhéo nhéo lông mày, nhưng hiện tại cũng chỉ còn biện pháp cuối cùng này, chỉ có thể hy vọng trụ trì chọn người không sai.
Thịnh Tích Vi nghe xong lời Ngô đại nhân nói chạy nhanh tới đem ngọc bội vỡ thành hai mảnh nhặt lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Hiện tại da đầu của nàng đang tê dại, chỉ sợ bản thân lại làm ra cái chuyện gì sai lầm, khẩn trương đến sắp ngất xỉu rồi!
Vì thế sau đó nhanh chân đi tới mép giường, cầm lên tóc máu được buộc bởi một sợi tơ hồng, hợp với hai nửa ngọc bội cùng nhét vào túi tiền.
Lòng bàn tay của nàng bị mảnh vỡ ngọc bội quét qua hơi mạnh tạo thành một vệt máu, theo động tác của nàng mà dính lên phần tóc máu bên trên.
Chờ làm xong mọi chuyện, tâm trạng khẩn trương của Thịnh Tích Vi mới thoải mái hơn một chút, cầm túi tiền lên, bắt đầu đưa ánh mắt trông mong nhìn Ngô đại nhân.
Ngô đại nhân cũng khẽ thở phào nhẹ nhàng, thật sự không nghĩ tới còn có thể xảy ra chuyện như thế.
Cũng may hiện tại mọi chuyện đều đã xong xuôi, sở dĩ có thêm phần này là do trụ trì Minh Ngộ nói qua với Hoàng thượng, trước khi thành thân, quan hệ Thịnh Tích Vi và Thái tử càng thân mật càng tốt.
Tóc máu là tóc lúc sinh ra của Thái tử, mà đồ vật trên bàn là do chính tay Thịnh Tích Vi lựa chọn bằng tâm, sau khi được nàng cầu phúc ba ngày ba đêm, chiếc túi này liền trở thành vật tùy thân của Thái tử.
Tuy rằng hiện tại bị vỡ thành hai mảnh…..
Nhưng để cho bọn họ mỗi người đeo một mảnh chắc hẳn là cũng phải không được nhỉ…..
“Thinh tiểu thư, xong rồi.” Ngô đại nhân nói.
Thịnh Tích Vi nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, mà Cảnh Đế lai kêu thái y tiến lên bắt mạch cho Thái tử một lần nữa, kết quả cũng không khác mấy ngày trước.
Nghe thái y nói xong, ông liếc mắt nhìn Thịnh Tích Vi một cái, trầm giọng nói: “Thịnh nha đầu, trong ba ngày này, trẫm hy vọng người có thể thành tâm cầu phúc cho Thái tử, cũng nên….. ở cùng hắn nhiều một chút.”
“Vâng, Hoàng thượng.” Thịnh Tích Vi hành lễ, cúi đầu đáp lại.
Hoàng thượng nói xong lời này liền đi, nàng ở cửa tẩm điện cung tiễn xong, quay lại, tẩm điện vừa mới còn rất nhiều người hiện tại chỉ con Phúc Toàn công công cùng hai cung nữ chờ lệnh.
Bàn nhỏ đã được dọn đi, mà túi tiền kia vẫn luôn được Thịnh Tích Vi nắm chặt trong tay.
Nàng nghĩ ngợi, nhìn về phía Phúc Toàn: “Công công, ta muốn hỏi một chút là mấy ngày sắp tới ta sẽ cầu phúc ở đâu?”
Phúc Toàn hành lễ một cái: “Bẩm cô nương, nô tài đã chuẩn bị tốt tẩm điện cho người, là ở sương phòng phía đông, bây giờ nô tài mang người qua đó?”
Thịnh Tích Vi lắc đầu: “Tạm thời không cần, ta…. Đi vào trong xem điện hạ trước đã.”
Phúc Toan nghe xong liền thấp giọng đáp lời, sau đó tránh thân mình để Thịnh Tích Vi lần nữa tiến tới cạnh giường.