Chuyện gieo ra quẻ đại cát, Thịnh Tích Vi ngay lập tức phái người tới Thường Sơn viện nói cho cha nương nàng biết.
Năm đó Thanh Huy đạo trưởng đã nói qua, nếu có một ngày có thể từ ống thẻ đó gieo được một quẻ đại cát thì tức là thời điểm đổi vận đã tới.
Sau khi rửa mặt trang điểm xong, Thịnh Tích Vi kìm không được sự kích động, bữa sáng cũng chưa ăn lập tức tới Thường Sơn Viện.
Lúc đó Thịnh Quốc Công đã đi thượng triều, Thịnh phu nhân còn đang xác nhận lại với nha hoàn tới truyền tin: “Tiểu thư thực sư nói như thế? Thật sự là gieo ra quẻ đại cát?”
Thịnh Tích Vi vừa hay bước tới, Thịnh phu nhân vội vàng vẫy tay với nàng: “Sanh Sanh mau tới đây, nương vừa mới còn chuẩn bị qua viện con, hôm nay thật sự gieo ra một quẻ đại cát sao?”
Trên mặt Thịnh Tích Vi không ngăn được ý cười, đi qua nhào vào lồng ngực mẫu thân, vui vẻ mà nói: “Nương ơi, thực sự là quẻ đại cát thiên chân vạn xác (1).”
(1): Thiên chân vạn xác: cực kỳ chính xác.
Thịnh phu nhân nghe xong “Ai da” một tiếng, không nhịn được mà vỗ tay Thịnh Tích Vi: “Quá tốt rồi, lời Thanh Huy đạo trưởng nói cuối cùng cũng thành hiện thực, Sanh Sanh nhà ta sắp đổi vận rồi, hôm nay nương bảo nhà bếp làm thêm vào món, là mấy món con thích, chờ khi cha con và lão nhị lão tam trở về liền báo chuyện này với bọn họ.”
Toàn bộ phủ Thịnh Quốc Công luôn luôn chờ đợi ngày này.
“Dạ!”
Thịnh Tích Vi gật đầu thật mạnh, không cần nói vui vẻ thế nào, chỉ cảm thấy quẻ đại cát kia được xóc ra khiến cho cả người nàng cảm thấy thần thanh khí sảng!
“Đúng rồi mẫu thân, con còn có việc muốn nói với người.”
Thoáng khôi phục lại tâm tình, Thịnh Tích Vi nhớ tới mình còn có chuyện khác muốn nói.
Nàng thoát ra từ trong ngực Thịnh phu nhân, nghiêm túc mà nhìn nương nhà mình nói: “Nương, con đã suy nghĩ kỹ rồi, con đồng ý gả cho Thái tử điện hạ.”
Thịnh phu nhân nghe thế hơi khựng lại một chút, nhìn kỳ biểu tình của nữ nhi, thấp giọng hỏi: “Sanh Sanh thật sự nguyện ý? Tuy nói gả vào Đông Cung nghe có vẻ rất có tương lai nhưng hiện tai Thái tử đang hôn mê bất tỉnh, con là tới xung hỉ…..”
Thịnh Tích Vi cười một cái, dựa vào trong ngực mẫu thân nhìn ra ngoài, ánh mặt trời đầu hạ xuyên qua cành lá xum xuê chiếu từng vầng sáng nhỏ vào trong viện, muôn ngàn ánh sáng đủ màu sắc chiếu tới, hết thảy đều cảnh đẹp ý vui.
“Nương, thât ra hôm qua khi nhận được thánh chỉ con chỉ kinh ngạc phần nhiều, cũng không phải không tình nguyện đến thế. Thái tử điện hạ là người tốt, nếu không phải do sức khỏe thì sẽ có rất nhiều cô nương muốn gả cho người.”
“Nếu quả thật chuyện con gả qua để xung hỉ có thể thực sự làm sức khỏe của điện hạ tốt lên, thì cũng rất tốt, như thế con còn làm được một chuyện tốt! Còn nếu thực sự không thành công, Hoàng thượng đã hứa rằng sẽ tìm cho con một người tốt, miệng vàng lời ngọc, nhất định sẽ không đổi ý.”
“Hơn nữa, sau khi thánh chỉ được ban xuống, hôm nay con liền gieo ra quẻ đại cát, có lẽ đây chính là thời cơ mà Thanh Huy đạo trưởng nói tới? Con cảm thấy, lần này con sẽ nhờ họa được phúc!”
Thịnh Tích Vi lải nhải rất nhiều, Thịnh phu nhân nhìn gương mặt nhỏ nhắn yêu kiều mang theo ý cười nhàn nhạt, liền biết những lời nàng nói không phải là để dỗ dành bọn họ.
Bà bất đắc dĩ mà thở dài, sờ đầu nữ nhi, sủng ái mà nói: “Con là hài tử nhỏ nhất trong nhà, cũng là nữ nhi duy nhất, cha nương cũng không nghĩ muốn con có thể gả vào nhà cao quý, chỉ cần con có thể bình an hạnh phúc là tốt rồi. Tuy nói ta cảm thấy chuyện tứ hôn này ủy khuất cho con nhưng nếu Sanh Sanh nguyện ý thì chúng ta cũng sẽ ủng hộ.”
“Mặc kệ sau này ra sao, phủ Thịnh Quốc Công sẽ luôn luôn che chở con.”
“Vâng ạ!” Thịnh Tích Vi gật đầu, lai cọ cọ trong lồng ngực mẫu thân nhà mình, tủm tỉm cười: “Cũng không có ủy khuất, sau này con chính là Thái tử phi, thân phận cao quý, huống hồ con còn có cha nương các ca ca cơ mà, con có một hậu trường cực kỳ cứng!”
Thịnh phu nhân nghe xong nhéo nhéo mặt nàng, cười nói: “Nha đầu ngốc.”
Thịnh Tích Vi hừ hai tiếng, cùng nương nói chuyện một hồi, lại tiện ăn trực bữa sáng, sau đó mới trở về viện mình.
Thẻ đại cát kia bị nàng lấy ra ngó trái ngó phải, sờ sờ ngắm ngắm, thật sự có thể nói là yêu thích không buông tay.
Xảo Trân và Xảo Trâu đứng một bên trêu ghẹo: “Tiểu thư, nhìn bộ dạng này của người, nô tỳ còn có cảm giác người sắp đặt cái quẻ này lên cao mà cúi lạy mỗi ngày đấy.”
“Khụ.” Thịnh Tích Vi bị bọn nha hoàn vạch trần, xấu hổ khụ một tiếng, duỗi tay chọc chọc hai nha đầu không biết trời cao đất dày này, trong miệng còn không buông tha: “Ai cho các ngươi trêu đùa ta, không biết lớn nhỏ, tiểu thư ta phải phạt các người!”
Hai nha hoàn không sợ nàng, cười ầm ĩ, sao đó trốn mất dạng.
Thịnh Tích Vi ở trong phòng, cầm thẻ tre kia nằm xuống dưới nệm.
Nàng giơ thẻ tre kia lên, ánh sáng mặt trời chiếu lên quẻ bói, ba chữ “Thượng thượng thiêm” đỏ tươi cực kỳ rõ ràng.
Khóe miệng Thịnh Tích Vi cong kên, nhìn quẻ đại cát bảo bối, không biết làm sao mà đột nhiên nghĩ tới cặp mắt màu hổ phách của Thái tử điện hạ, dưới ánh sáng mặt trời như là viên ngoc.
Thánh chỉ tứ hôn đã ra, Thái tử điện hạ liền trở thành phu quân của nàng.
Phu quân của nàng cũng quá đẹp đi, so với những công tử khác đều đẹp hơn, hơn nữa Thái tử còn ôn nhu săn sóc, văn võ song toàn cũng không phải nói chơi…..
Oa, nhìn dáng vẻ Thịnh Tích Vi nàng xui xẻo 16 năm trời thế lần này lại gặp phải đại vận rồi!
Nghĩ như thế, cái quẻ đại cát này lại dần trở nên hợp lý!
Tuy rằng mọi người đều nói sức khỏe Thái tử điện hạ không ổn, sợ là không trụ qua nổi tuổi 19, Thịnh Tích Vi trước kia cũng cảm thấy tiếc nuối thay là điện hạ nhưng sau khi thánh chỉ tứ hôn ban xuống, nàng thấy cũng không nhất định là như thế.
Trụ trì Minh Ngộ là cao tăng đắc đạo, có khi sau khi nàng gả qua để xung hỉ thì điện hạ có thể tốt lên thì sao?
Thật thế thì nàng quả thật có thể nhặt được một món hời lớn.
Thịnh Tích Vi nằm trên giường nghĩ tới nghĩ lui, bất giác mà nhớ lại những lần gặp Tiêu Dập trước kia.
Nàng đụng phải lồng ngực hắn hai lần, còn bị ngã trước mặt hắn mỗi lần, mỗi lần đều là Tiêu Dập duỗi tay ra đỡ nàng.
Trên người hắn có mùi vị dược liệu, bàn tay hắn rất đẹp, lại rất lạnh, nhưng lồng ngực lại cực kỳ ấm áp…..
Nghĩ thế, Thịnh Tích Vi bất giác mà đỏ tai, gương mặt cũng hồng lên như màu hoa đào.
Nàng nghe thấy tiếng tim đập trong lỗng ngưc, khác hoàn toàn với những lần nàng xem mắt trước kia, lần này tiếng tim đập mạnh mẽ mà rối loạn.
Thịnh Tích Vi thu mắt, xoa xoa thẻ tre, lặng lẽ mà cười một chút.
Chỉ là, ngày ấy sau khi xuất cung, nàng cũng không còn gặp lại Thái tử điện hạ, không biết tình huống hiện tại có tốt lên hay không….
Cả ngày hôm nay, Thịnh Tích Vi đều không nhịn được mà muốn gặp Tiêu Dập, thường xuyên thất thần, thế mà quên luôn việc phải báo cho hai tỷ muội nhà mình tin tức tốt này.
Sáng sớm hôm sau, Thịnh Tích Vi nhớ tới chuyên này liền chuẩn bi hai phong thư sai nha hoàn gửi tới Trường Nhạc hầu và Chúc phủ, ai ngờ vừa định viết, một nha hoàn từ trước cửa bước vào.
“Tiểu thư, phu nhân nói mời người bây giờ tới Thường Sơn Viên một chuyến.”
Thịnh Tích Vi nghe xong trong lòng có chút nghi hoặc sớm như thế sao, hơn nữa hôm qua nàng cũng mới qua, chằng lẽ mẫu thân vẫn còn có việc tìm nàng sao?
Nàng lẩm bẩm nói thầm một câu, gật đầu với nha hoàn: “Ta biết rồi, người trở về nói với mẫu thân là ta sẽ lập tức qua đó.”
Sau đó Thịnh Tích Vi thoáng sửa soạn lại một chút, liền tới Thường Sơn Viên.
Thịnh phu nhân đang ở trong phòng chờ nàng, Thịnh Quốc Công đã tắm rửa xong và hai ca ca của nàng cũng đều ở đó.
Hôm qua cả phủ đã biết được Thịnh Tích Vi gieo được một quẻ đại cát, vô cùng cao hứng cả ngày, đương nhiên cũng đã biết nàng muốn gả cho Thái tử xung hỉ.
Thịnh Tích Vi có chút thắc mắc, sao hôm nay mọi người đều tụ tập ở đấy chờ nàng….?
Có điều nhìn sắc mặt của cha nương và hai ca ca của nàng còn tính là nhẹ nhàng, nếu có việc hẳn cũng không phải là chuyện quá lớn.
Vì thế Thịnh Tích Vi làn váy đong đưa tiến vào, trước tiên hành lễ phụ mẫu, sau đó lại chạy tới bên người nương nàng, nhìn về phía hai ca ca hỏi: “Cha, nương có chuyện gì thế? Còn gọi cả hai ca ca tới.”
Thịnh Quốc Công nhìn nữ nhi nhà mình gật đầu: “Trong cung vừa mới truyền đến tin tức, ngày mai Khâm Thiên Giám sẽ phái người tới muốn đưa Sanh Sanh vào trong cung, có lẽ phải ở lại đó tầm ba ngày.”
“A, vào cung sao…..”Thịnh Tích Vi lên tiếng, cũng không cảm thấy có gì lạ thường, sau đó mới phản ứng lai, “Dạ? Phải ở trong cung tầm ba ngày? Buổi tối không thể hồi phủ sao?”
Thịnh phu nhân vén mái tóc lòa xòa trên trán của nàng, có chút bất đắc dĩ nói: “Thái tử điện hạ còn đang hôn mê, tuy nói là hạ thánh chỉ từ hôn nhưng việc tính toán ngày tốt còn tốn một chút thời gian, Hoàng thượng cũng chưa nói là lập tức bắt con gả qua đó nhưng muốn con vào cung ba ngày là để con cầu phúc cho Thái tử điện hạ, đây là ngày tốt mà Khâm Thiên Giám đã tính toán trước.”
“Ồ….. hóa ra là như thế.”
Thịnh Tích Vi cảm thấy như thế cũng hợp tình hợp lý, dù sao nàng cũng là tứ hôn để xung hỉ tuy không biết vì sao trong cung không vội vàng cử hành đại hôn nhưng việc muốn nàng vào cung vài ngày để cầu phúc cũng rất bình thường.
Nàng cũng không cảm thấy điều gì khác thường nhưng Thinh Chi Thu và Thịnh Chi Đông lại cảm thấy lo lắng hơn so với cha me.
Thinh Chi Đông: “Sanh Sanh đi vào Đông Cung lần này phải ở tới ba ngày mà cũng không cho đưa nha hoàn theo, thật sự một chút cũng không khiến người ta yên lòng.”
Thinh Chi Thu cũng khẽ nhíu mày: “Cha, hay là hai ngày tới con đổi với Chu Đốc sử một chút, đến canh gác ở Đông Cung, như thế thì Sanh Sanh có xảy ra chuyện gì cũng có thể ứng biến được.”
Thịnh Quốc Công nghe xong nhíu mày: “Hồ nháo, sao có thể vì chuyện như thế này mà tự tiện đổi vị trí canh gác trong cung? Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm?”
Thinh Chi Thu bị phụ thân nói một câu, mím môi im lặng.
Nhưng dường như Thịnh Quốc Công phu nhân cũng vô cùng lo lắng cho nên mới gọi Thịnh Tích Vi đến đây để dặn dò môt phen.
Thịnh phu nhân nói miên man: “Con tới Đông Cung, hành sự đều phải cẩn thận, chuyến này đi cũng chỉ muốn con phải thành tâm mà cầu phúc cho Thái tử, không cần làm điều gì, thân phận của con vẫn ở đó, người trong Đông Cung cũng không dám gây khó dễ cho con, nếu có chuyên gì băn khoăn, trước hết nhớ hỏi qua Phúc Toàn công công, biết chưa?”
Thịnh Tích Vi nhớ tới tiểu công công mà mình từng gặp mặt một lần, cười gật đầu, để cha nương cùng ca ca yên tâm.
Tuy nói lần này vào trong cung có chút thấp thỏm nhưng nàng cảm thấy bản thân mình cũng khá bình tĩnh, huống hồ không phải đổi vận rồi sao, có lẽ cũng sẽ không xảy ra chuyện gì xấu.
Vì thế sáng sớm ngày hôm sau, Thịnh Tích Vi thu dọn thỏa đáng mang theo một tay nải nhỏ theo người của Khâm Thiên Giám vào cung.
Nàng thật sự là lần đầu tiên tới Đông Cung.
So với Hi Lan cung của Lan phi, Đông Cung muốn lớn hơn rất nhiều, có vài viện cùng một sân lớn, tường đỏ ngói xanh trông cực kỳ trống trải.
Tẩm điện của Thái tử nằm ở sườn phía đông, Thịnh Tích Vi xuyên qua hành lang quanh co khúc khuỷu đi theo sau người Khâm Thiên Giám , vừa tiến vào sân đã ngửi thấy mùi dược liệu thoang thoảng.
Thịnh Tích Vi cũng không biết người này muốn mang nàng tới tẩm điện của Thái tử là muốn nàng làm gì, nàng cũng không hỏi nhiều, đi theo là được.
Chỉ là nàng cứ tưởng tẩm điện chỉ có Thái tử cùng một số cung nhân hầu hạ, nhiều lắm thì có thêm vài thái y xem bệnh, không nghĩ tới đi vào liền thấy môt góc áo màu vàng.
Má ơi, sao Hoàng thượng lại ở đây!
Cũng may nàng phản ứng kịp thời, cùng với đám người phía trước quỳ xuống vấn an, bằng không vừa mới vào còn chưa làm gì chắc cũng phạm phải tội đại bất kính mất.
Thật sự đúng là…..
Là loại chuyên xui xẻo luôn luôn hội tụ xung quanh nàng.
Ở khoảng cách cúi đầu hành lễ, Thịnh Tích Vi không nhịn được mà trộm hướng ánh mắt về phía chiếc giường duy nhất.
Thái tử điện hạ an tĩnh nằm đó do có chút xa nên nàng không nhìn thấy rõ mặt chàng, chỉ cảm thấy thân hình điện hạ dưới chăn gấm, hình như có vẻ gầy hơn một chút.
Tác giả: Thịnh Tích Vi: Ta đã đổi vận, chắc chắn không có khả năng xảy ra chuyện xấu gì đâu.
Hề đạo: Cũng chưa chắc.