Hoàng thượng không có nói đến chuyện hộ sự từ trước mà lại thông qua thư từ đơn giản nói hết mọi chuyện cho Thịnh Quốc Công một lần.
Lần tứ hôn này nhìn qua xác thật là để xung hỉ cho Thái tử, nhưng nghiêm túc mà nói, cũng không hoàn toàn là như thế.
Những chuyện mà Minh Ngộ đại sư nói với ông, ông cũng viết ra cho Thịnh Quốc Công.
Minh Ngộ trụ trì nói, tiểu thư Thịnh gia có số mệnh cực kỳ đặc biệt, không hiểu tại sao lại có sự giao thoa với số mệnh của Thái tử, mệnh sao hai người phối hợp phụ trợ lẫn nhau, chỉ có nàng thì Thái tử mới có được một đường sống.
Nếu muốn đem vận mệnh hai người xâu chuỗi vào với nhau thì chỉ có kết làm phu thê mới là biện pháp tốt nhất.
Bệnh tật của Tiêu Dập xem ra cũng không phải do cơ thể, càng khó mà nói hơn, Hoàng thượng hiện tại đã đem hy vọng gửi gắm lên người trụ trì, nếu đại sư đã nói ra phương pháp, bất luận như thế nào Hoàng thượng đều sẽ thử một lần.
Vì lẽ đó, chỉ có thể có lỗi với đại thần tâm phúc này của mình.
Từ trước khi đăng cơ, Thịnh Quốc Công luôn ở bên cạnh phò trợ, là trọng thần tâm phúc của Hoàng thượng, hiện tại làm như thế, trong lòng Cảnh Đế ít nhiều vẫn có chút đuối lý.
“Có điều Hoàng thượng cũng nói nếu xung hỉ không thành thì chắc chắn sẽ nghĩ cách gả Sanh Sanh cho một người trong sạch.”
Thịnh Quốc Công đem nội dung bức thư nói ngắn gọn một lần, trên mặt không lộ ra vui buồn.
Trong phòng bỗng trầm xuống, nhị công tử Thịnh Chi Thu luôn luôn là người kiệm lời hiện tại mở lời trước: “Cha, tình huống Thái tử hiện tại nếu Sanh Sanh gả qua, quá ủy khuất con bé rồi.”
Ngụ ý chính là bất mãn với hôn sự này.
Thịnh Chi Đông cũng nói: “Cha, nhị ca nói phải, chuyện xung hỉ vốn dĩ đã là một chuyện hoang đường, tuy lời của trụ trì Minh Ngộ đã nói nhưng cũng không ai có thể khẳng định, Sanh Sanh sau khi gả qua điện hạ nhất định có thể tốt lên, đây chính là việc liên quan đến hạnh phúc cả đời của Sanh Sanh.”
Lão nhị lão tam đều không tán đồng, Thịnh phu nhân đương nhiên càng luyến tiếc nữ nhi tại thời điểm này mà gả vào trong cung, thực sự nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới thế mà lại rơi lên đầu nhà bọn họ.
Đến cả việc đây là lời mà trụ trì Minh Ngộ nói cũng bị mọi người xem nhẹ.
Thịnh Quốc Công nhắm mắt, cuối cùng trầm giọng mà nói: “Để ta nghĩ biện pháp, Sanh Sanh là hòn ngọc quý của nhà chúng ta, vì hạnh phúc của con bé sau này, thật sự không thể, dù cho phải liều cái mạng này, không cần cái tước vị này nữa cũng phải cự tuyệt chuyện tứ hôn này.”
Cũng không phải do Tiêu Dập không tốt mà do bọn họ không muốn lấy hạnh phúc cả đời của Thịnh Tích Vi đi đánh cuộc một lần.
Nếu có thể, cô nương được sủng ái từ nhỏ đương nhiên hy vọng nàng sẽ có một nhà chồng tốt, vô ưu vô lo cả đời này.
Thịnh Tích Vi nhìn phụ mẫu cùng các huynh nhà mình, hít sâu một hơi, vẫn không nói gì.
Cảm xúc bây giờ của nàng có chút phức tạp, cũng không có kháng cự đối với hôn sự với Thái tử bao nhiêu, nếu nàng gả cho Thái tử, Thái tử thật sự có thể tốt lên, Thịnh Tích Vi cũng cảm thấy nàng làm được một chuyện tốt.
Tuy nói thế nhưng ngộ nhỡ xung hỉ không thành thì phải làm sao bây giờ, nhưng hiện tại so với chuyện này, nàng càng để ý hơn chính là đại sư rốt cuộc là vì sao lại lựa chọn nàng?
Nàng có một cái số vận xui xẻo thế này có thể đi xung hỉ cho người khác sao?
Thịnh Tích Vi thật sự không thể nghĩ ra nổi.
Nhưng nàng biết phụ mẫu cùng các ca ca đều thực sự yêu thương nàng, cho dù phải gả vào hoàng gia cũng hoàn toàn không muốn nàng gả vào đó bằng cách này.
Dù sao cái loại chuyện xung hỉ này không có lý do đều khiến người ta cảm thấy bị hạ thấp bản thân xuống vậy.
Cả ngày hôm đó, không khí phủ Thịnh Quốc Công đều không được tốt cho lắm.
Chúng hạ nhân phá lệ mà cẩn thận làm việc, tất cả hạ nhân trong phủ đều nói năng cẩn thận, bọn họ rất ít khi thấy cái loại không khí này trong phủ.
Thịnh Tích Vi trở về Tùng Lam Uyển liền không làm cái gì, ngồi trên giường bên cạnh cửa sổ, nhìn lên không trung mà bắt đầu phát ngốc.
Thánh chỉ hôm nay hạ xuống làm mọi người trở tay không kịp. hiện tại đầu óc nàng có chút rối loạn.
Vài lần từng gặp Tiêu Dập hiện lên lặp đi lặp lại trong đầu nàng khiến nàng không thể không nghĩ, nếu Thái tử điện hạ thực sự tốt lên, hắn…. Còn không phải là phu quân của nàng hay sao?!
Nàng nha, có tài đức gì đâu! Sao lại có một phu quân trên trời như thế!
Thật ra Thịnh Tích Vi không tưởng tượng ra phu quân tương lai của mình như thế nào, chỉ là trước kia mẫu thân vài lần muốn nàng đi xem mắt, nàng đều cảm thấy, dù sao cũng không phải là hắn.
Thế mà chính là Thái tử điện hạ sao?
Nàng cũng không biết.
Trong khi Thịnh Tích Vi đang miên man suy nghĩ, trong kinh thành, không tới nửa ngày, chuyện Hoàng thượng tứ hôn nàng cùng Tiêu Dập đã truyền lên cả ngõ lớn ngõ nhỏ.
Hiện tại Tiêu Dập còn đang hôn mê, thánh chỉ tứ hôn này tới đột nhiên như thế, ai cũng nghĩ giống như phủ Thịnh Quốc Công.
Tiểu thư Thịnh gia này… đây chính là gả đi xung hỉ mà.
Chỉ là vì sao lại lựa chọn nàng? Thì chính là thấy người nhưng lại không sờ được đầu óc người.
Vị tiểu thư này bình thường một mình cũng đã đủ xui xẻo rồi, thật sự không giống một người có phúc khí, đây là muốn “hỉ” kiểu gì?
Đương nhiên cũng có người thần thần bí bí mà nói đây là do vị cao tăng đắc đạo ngao du thiên hạ hồi kinh của chùa Hằng An cố ý chỉ điểm người, Hoàng thượng suốt đêm đi bái phỉ vị cao tăng đó, ngày thứ hai liền hạ thánh chỉ.
Nói theo kiểu này có chút huyễn hoặc, mọi người liền suy nghĩ rốt cuộc là vì sao lại chỉ đích danh vị Thịnh tiểu thư này mà bàn tán một hồi.
Bá tánh trong thành khi biết chuyện còn ồn ào như thế, những gia định quyền cao chức trọng trong kinh thành khi biết được tin tức càng khiếp sợ hơn.
Trong phủ Binh Bộ thượng thư Lý đại nhân, đại tiểu thư Lý Nghiên Đình hẹn hai tỷ muội tới vẽ tranh, sau khi thánh chỉ vừa hạ, trong phủ các nàng ta đều đã biết
Lúc này Lý Nghiên Đình đang ngồi trong đình, phe phẩy quạt, sắc mặt kiêu căng.
“Hừ, Thịnh Tích Vi còn nghĩ tới muốn tranh đoạt vị trí Tam hoàng tử phi với ta, hiện tại thì hay rồi, ngược lại bị gả cho Thái tử để xung hỉ.”
Thái tử cũng đã lâu như thế không tỉnh lại, ai mà biết có thể sống được đến lúc nào.
Đương nhiên nửa câu còn lại nàng ta không nói ra miệng, đây chính là lời đại bất kính, Lý Nghiên Đình vẫn có chút chừng mực.
Hôm nay được nàng ta mời tới là nhị tiểu thư Phùng gia của Xương Bình Bá phủ, Phùng gia tuy có tước vị những nam nhân trong phủ đều không có ý chí cầu tiến, hiện tại ngày càng xuống dốc, ở kinh thành thường chẳng có cảm giác tồn tại.
Nhị tiểu thư Phùng gia nghe Lý Nghiên Đình nói xong, gác bút xuống, cũng phụ họa: “Theo ta thì, Thái tử điện hạ tuy rằng rất tài giỏi nhưng sức khỏe nhiều năm như thế cũng không thấy khởi sắc, cho nên vẫn là Tam hoàng tử tốt, hiện tại Thịnh Tích Vi bị tứ hôn đã không còn có thể tranh vị trí Tam hoàng tử phi với người rồi.”
Lý Nghiên Đình có chút đắc ý, nghe xong lời này, ý cười bên miệng càng trở nên rõ ràng.
Mà Thanh Viễn Hầu phủ ở tây thành, một nhã viện lịch sự trang nhã sâu bên trong cùng, nha hoàn vào phòng đem tin tức nói cho vị tiểu thư đang ngồi trong phòng đọc sách.
Vị tiểu thư kia mặc một bộ xiêm y màu trắng có thêu hoa sen trắng, trên đều chỉ cài một cây trâm ngọc đơn giản, bộ dáng cực kỳ đơn giản, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ bệnh tật, tái nhợt suy nhược.
Nghe xong tin tức nha hoàn nói, động tác lật sách của vị tiểu thư kia khựng lại một chút, trên mặt chớp mắt hơi nhíu mày, nhanh chóng lại dãn ra, cúi đầu che giấu.
Nàng ta rũ mắt nhìn sách, ho khan hai tiếng, sau đó chỉ nhàn nhạt mà nói: “Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.”
Tiểu nha hoàn đáp lại “Vâng ạ”, lại dặn dò thêm một câu: “Tiểu thư, người vừa mới hồi kinh không lâu, ngoại tổ phụ của người lo lắng thân thể người nên đã an bài một đại phu trong phủ đến bắt mạch cho người.”
“Ừm.” thiếu nữ mảnh mai lên tiếng, cũng không nói thêm điều gì.
Nha hoàn liền rời khỏi phòng.
Trong phòng lẫn nữa yên tĩnh lại, vị tiểu thư này buông sách đi tới cạnh bàn, từ trong ngăn kéo thứ nhất lấy ra một quyển sách, sau đó lấy ra một bức họa kẹp trong cuốn sách đó.
Đó là bóng dáng của một thiếu niên, thân hình thẳng tắp mà đứng ở dưới cây hòe.
Vị tiểu thư này khẽ ho hai tiếng, duỗi tay mơn trớn bức họa, âm thanh sâu kín: “Thái tử điện hạ……”
Hoàng thượng tứ hôn cho Thịnh Tích Vi nhấc lên không ít gợn sóng trong kinh thành, các phủ đều nhìn chằm chằm phủ Thịnh Quốc Công, xem xem bọn họ sẽ có hành động tiếp theo gì.
Dù sao đích nữ tiểu thư trong phủ tự nhiên lại bị cho đi xung hỉ, là ai cũng không thể ngồi yên được.
Người quan tâm thực sự không mấy mà hầu như chỉ đang xem náo nhiệt là chính,
Mà Thịnh Tích Vi sau khi ngây ngốc một ngày, trước khi đi vào giấc ngủ còn cho người đi báo với phu thê Thịnh Quốc Công ở Thường Sơn Viện trấn an bọn họ một chút, dù sao chuyện tứ hôn này nàng cũng phải nghĩ kỹ mấy ngày đã,
Phu thê Thịnh Quốc Công thấy nàng đã nói như thế, Thịnh Quốc Công vốn định sáng mai lâm triều sẽ đi tìm Hoàng thượng cũng đem tâm tư đè xuống, kiên nhẫn mà chờ vài ngày, xem ý tứ của nữ nhi nhà mình.
Cũng không biết là Thịnh Tích Vi tâm lớn hay thế nào, mà buổi tối đó, nàng ngủ rất ngon, thậm chí còn ngon hơn cả trong quá khứ, mộng mị cũng không có, vừa đặt lưng mở mắt đã tới hửng đông.
Lúc bị nha hoàn đánh thức, Thịnh Tích Vi xoa đôi mắt có chút buồn ngủ.
Nàng ngồi dậy từ trên giường, duỗi người sau đó ôm lấy chăn không nhúc nhích.
Xảo Trân và Xảo Trâu nhìn thoáng qua, biết tiểu thư còn chưa có tỉnh hẳn, vì thế hai người không hề thúc giục mà cầm ống thẻ tới.
Xảo Trân: “Tiểu thư, gieo một quẻ cho tỉnh ngủ?”
“Ồ, được…..”
Thịnh Tích Vi híp mắt, gà gật mà đồng ý, duỗi tay qua.
Ông thẻ được nhét vào trong tay nàng, vì thế Thịnh Tích Vi liền ngồi trên giường, nhắm mắt lại lắc lắc.
Nhanh chóng từ ông thẻ rơi ra một quẻ, “Xoạch” một cái rơi lên chăn gấm.
Thịnh Tích Vi không có ý định xem quẻ kia, trực tiếp đưa lại ông thẻ cho nha hoàn, sau đó tay chống má, muốn làm cho mình tỉnh táo một chút.
Ai mà biết, vừa mới giơ tay lên bên cạnh liền truyền tới âm thanh hét đầy kinh hãi của Xảo Trân.
“Ai nha, ông trời của tôi ơi!”
Thịnh Tích Vi: “?”
Động tác xoa mặt của nàng dừng lại, quay đầu về phía mép giường, nghi hoặc mà nhìn về phía nha hoàn của mình.
Xảo Trân kích động tay cũng run rẩy, đem thẻ đưa cho Thịnh Tích Vi xem, thiếu chút nữa muốn chia làm ba mà giải thích.
“Tiểu, tiểu thư….. Đây đây đây là …. Là quẻ đại cát!”
Thịnh Tích Vi khựng lại, sau đó không dám tin mà nhào qua, thiếu chút nữ bị vấp chăn mà té ngã, cũng may Xảo Châu nhanh tay nhanh mắt đỡ kịp.
Nàng cũng không quản được nhiều như thế, không dám tin nắm lấy bả vai Xảo Trân, la lên: “Người! Nói! Cái! Gì?!”
Xảo Trân thiếu chút nữa bị âm thanh này của tiểu thư làm ù tai, nhưng vẫn kiên cường mà đưa quẻ thẻ kia qua: “Tiểu thư, người xem, người xem!”
Thịnh Tích Vi nhận lấy thẻ tre, nhất thời có loại cảm giác vẫn còn đang mơ.
Tâm nàng thình thình nhảy lên, cầm thẻ tre lại gần, hít hơi thật sâu, híp mắt mà nhìn.
Bên tai là âm thanh của Xảo Châu: “Thật sự là quẻ đại cát đấy tiểu thư!”
Thịnh Tích Vi thấy rõ ba cái vạch đỏ trên đó.
Quẻ đại cát.
“A!”
Thịnh Tích Vi đột nhiên kêu lên một tiếng, đem cái thẻ tre ôm vào ngực lăn lên giường, có hứng đến mức hận không thể lăn qua lăn lại mười lần.
Mười mấy năm, mỗi ngày nàng đều rút xăm, thế nhưng chưa từng có một quẻ nào khác ngoại trừ quẻ đại hung!
Hai nha hoàn bên người Thịnh Tích Vi cũng cực kỳ cao hứng, đi tới đi lui ở mép giường.
Tiểu thư các nàng ấy quả thật không hề dễ dàng, vì cái ngày có thể đổi vận mà không biết đã chờ bao nhiêu năm rồi!
Xảo Trân cao hứng còn nói thầm: “Hôm nay là ngày bao nhiêu, sau bỗng dưng lại đổi vận cơ chứ, gần đây đã xảy ra chuyện gì? Hình như cũng chỉ có chuyện hôm qua người trong cung tới tuyên chỉ tứ hôn tiểu thư với Thái tử điện hạ, lão gia phu nhân và công tử đều không muốn…..”
Nàng ấy nói tới đây, Thịnh Tích Vi liền từ trên giường nhảy dựng lên.
Một tay nàng cầm thẻ tre, một tay vỗ lên đệm.
“Gả! Phải gả!”
Tác giả có lời muốn nói: Viết một cái nội dung văn án
Thái tử điện hạ với Sanh Sanh: 1v1, song xử, không hề có bạch nguyệt quang hay tình cũ nha, yên tâm đi mấy má!