Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 8

Trước Sau

break

Bùi Ngọc bỗng dung mở to mắt.

Đêm qua chỉ vừa mới chớp mắt, trước khi hắn kịp phản ứng, nàng đã buông hắn ra.

Nhưng bây giờ…

Trên môi truyền đến một cơn đau nhẹ.

Nàng giữ chặt mặt hắn, cắn nhẹ môi dưới của hắn: "Nhắm mắt lại."

Bùi Ngọc vô thức nhắm mắt lại, hàng mi đen dài rũ xuống, nhẹ nhàng rung động.

Khương Ý Trì nâng mặt hắn lên, cảm giác chạm vào rất tốt, nàng nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú đó, trắng nõn, không một chút tì vết.

Nàng khẽ rũ mắt hôn hắn nhẹ nhàng.

Thật xinh đẹp, nó là của nàng.

Cơ thể Bùi Ngọc rất săn chắc, đặc biệt là khi nhận thấy ngón tay nàng quấn quanh cổ hắn, mọi dây thần kinh trong cơ thể hắn đều căng thẳng.

Khương Ý Trì nhíu mày, lại lần nữa buông lỏng hắn ra, nắm lấy cằm Bùi Ngọc, ép hắn mở mắt.

Đôi mắt sáng tuyệt đẹp kia từ từ mở ra, phản chiếu khuôn mặt có phần hung dữ của nàng.

Khương Ý Trì đột nhiên buông lỏng cằm, hơi nghiêng người về phía trước, hơi thở ấm áp phả vào mặt hắn: "Ngươi sợ cái gì, ta ăn thịt ngươi sao?"

Nàng thực sự có chút nghi ngờ, người này sợ nàng như vậy, vì cái gì lại dám nhảy xuống thành lâu?

Chẳng lẽ tự tử vì tình sao?

Do nàng hiểu sai sao?

Họ gần nhau đến nỗi Bùi Ngọc cảm thấy trừ họ ra, mọi thứ xung quanh đều rất tĩnh lặng.

Hắn quỳ nửa người trên mặt đất, chiếc áo choàng đen tuyền của hắn bay phấp phới ở dưới.

Bùi Ngọc nín thở, bình tĩnh nhìn khuôn mặt trước mặt, mím môi, thấp giọng nói: "…Ta không sợ công chúa."

"Ta chỉ hơi căng thẳng một chút thôi."

"Trước kia ta chưa bao giờ ở gần ai như vậy."

Không hề có nụ hôn nào cả.

Khương Ý Trì giơ tay nhéo mặt hắn, vẫn giữ nguyên sắc mặt: "Ta cũng vậy!"

Mặc dù trước đây nàng luôn theo đuổi Thẩm Lăng, nhưng họ chưa bao giờ có bất kỳ động thái thân mật nào, kiếp trước, họ vừa đính hôn, chưa từng hạnh phúc được hai ngày, Thẩm Lăng đã tạo phản…

Cẩu nam nhân chết tiệt!

Vừa nghĩ đến hắn ta nàng liền tức giận.

Nàng cúi mắt hôn hắn lần nữa, lần này so với hai lần trước còn có phần mãnh liệt hơn.

Khi vừa được thả ra, đôi môi vốn đỏ mọng của Bùi Ngọc càng trở nên xinh đẹp hơn.

Hắn nhẹ nhàng liếm đôi môi hơi sưng của mình, nâng cổ tay đứng lên.

Bởi vì quỳ quá lâu nên chân hắn tê cứng, vừa đứng dậy đã không khống chế được ngã về phía Khương Ý Trì.

Khương Ý Trì bình tĩnh đỡ lấy hắn, thiếu nữ ngẩng đầu lên, nhíu mày.

Chỉ một cử động nhỏ của nàng cũng làm hắn giật mình.

Thạc Dương công chúa là công chúa duy nhất của Tấn Văn Đế, được tất cả hoàng tộc sủng ái, người muốn tiếp cận nàng hẳn là rất nhiều.

Có phải nàng không thích như vậy không…

Có phải bị ghét không…

Chỉ trong chốc lát, trái tim Bùi Ngọc chùng xuống.

Khương Ý Trì kéo hắn ngồi xuống bên cạnh, nhíu mày hỏi: "Chân tê rồi à?"

Không đợi Bùi Ngọc mở miệng, nàng lạnh lùng nói: "Về sau đừng quỳ nữa."

Bùi Ngọc hơi giật mình, có chút kinh ngạc nhìn nàng.

Sau một hồi im lặng, hắn mới nghiêng đầu nói: "Công chúa thích ta đến vậy sao?"

"…Ừm." Khương Ý Trì nhìn hắn, bình tĩnh nhìn khuôn mặt đẹp trai của hắn, không chút biểu cảm: "Cho nên, không cần làm mình bị thương."

Bùi Ngọc có chút sững sờ không biết nàng đang nghĩ gì, hắn mím môi, thấp giọng nói: "Nhưng công chúa lại nhốt ta, cũng không hề mỉm cười với ta."

Nghe có vẻ hơi buồn.

"Bên ngoài rất nguy hiểm." Khương Ý Trì quay đầu nhìn về phía cửa, bình tĩnh nói: "Ta đang bảo vệ ngươi."

Bùi Ngọc: "Nhưng…"

Nhưng nàng còn đóng đinh lên các cửa sổ, còn cử ám vệ canh gác trên mái nhà…

Hắn chưa kịp nói hết câu, Khương Ý Trì đã ngắt lời: "Đến nổi còn không cười…"

Trước khi nàng kịp nói hết lời, có người đã xuất hiện ở cửa.

Bên ngoài cửa giọng nói của cung nữ run rẩy vội vã vang lên: "Công chúa, trong cung chúng ta có người chết!" "

Giọng nói của Khương Ý Trì bỗng nhiên dừng lại, nàng quay đầu nhìn Bùi Ngọc.

Bùi Ngọc không hiểu ánh mắt nàng có ý gì, vô thức nói: "Không phải ta, trên mái nhà có ám vệ của công chúa, họ đều biết tối qua ta không rời khỏi Đông Điện."

Khương Ý Trì nhìn khuôn mặt kia, đột nhiên khóe môi mỉm cười, đôi mắt đen sâu thẳm cũng cong lên, khoảnh khắc ấy, tựa như băng tuyết tan chảy.

Nàng có chút buồn cười nhìn hắn: "Ta không nói là ngươi."

Sau một hồi im lặng, nàng đưa tay lên chạm mặt hắn lần nữa: "Ta chỉ muốn xem ngươi có sợ không thôi."

Nàng lại nhíu mày, đứng dậy nói như đang dỗ trẻ con: "Ta sẽ ra ngoài xem sao, ngươi ở lại đây muốn gì cứ nói với họ."

Vừa dứt lời nàng mặc kệ Bùi Ngọc có phản ứng gì, trực tiếp sải bước ra ngoài.

Khi bước qua ngưỡng cửa, Bùi Ngọc nghe thấy nàng nói với cung nữ: "Hãy để mắt tới hắn."

Hắn ngồi ở đó, nhìn những cung nữ lần lượt vào dọn dẹp chén đĩa rồi nhìn ra ngoài cửa.

"Vị tỷ tỷ này, ta vừa nghe bên ngoài có người nói có người chết, có chuyện gì vậy?" Bùi Ngọc nhìn đám cung nữ đang dọn dẹp chén đĩa, dò hỏi.

Một số cung nữ dừng lại, nhìn nhau do dự.

Công chúa nói nàng sẽ cho hắn mọi thứ hắn muốn ngoại trừ việc được ra ngoài.

Nếu hắn hỏi phải trả lời chứ, đúng không?

Vì vậy, một số cung nữ nhíu mày nói: "Có vài cung nữ chết trong cung Phi Vân. Hình như họ chết vì trúng độc sau khi ăn phải thứ gì đó không sạch sẽ, Điện hạ không cần lo lắng."

"Ồ, chết vì trúng độc." Bùi Ngọc cúi đầu như suy nghĩ gì đó, hắn từ nhỏ lớn lên trong cung, gần như ở tầng lớp dưới đáy xã hội, từng chứng kiến không ít đấu đá công khai lẫn bí mật, cũng nắm rõ một số chuyện bên trong.

Sau một hồi im lặng, Bùi Ngọc lại ngước mắt lên hỏi: "Họ là cung nữ mà công chúa thích sao?"

Đám cung nữ đang dọn dẹp chén đĩa trên bàn lần nữa dừng lại, sắc mặt đồng loạt trở nên kỳ lạ, họ nhìn nhau không nói gì, chỉ giao tiếp bằng ánh mắt.

Bùi Ngọc: "À, chuyện này không thể nói sao? Vậy cứ coi như ta chưa hỏi…"

Cung nữ gần Bùi Ngọc nhất lập tức cúi đầu cung kính nói: "Đương nhiên không phải, công chúa dặn chúng ta phải coi Điện hạ như Nhị chủ nhân của cung Phi Vân, đáp ứng mọi yêu cầu của Điện hạ, bất kể là chuyện gì, Điện hạ cứ hỏi, chúng ta sẽ nói hết những gì mình biết."

Sắc mặt Bùi Ngọc đột nhiên thay đổi, Nhị chủ nhân của cung Phi Vân?

Cung nữ cúi đầu nói tiếp: "Nói thích cũng không phải thích."

"Những người đã chết kia đều là những người được Thẩm thế tử đưa tới đây."

Bùi Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên, tất cả đều là Thẩm Lăng đưa đến sao?

Bây giờ, tất cả bọn họ đều trúng độc chết hết sao?

Thẩm Lăng, Thẩm Lăng đâu?

Hắn đột nhiên nghĩ đến Thẩm Lăng, sáng nay có người nói Thẩm Lăng mất tích.

"Thẩm Lăng… Thẩm thế tử đâu, phủ Thẩm Quốc Công không phải nói hắn mất tích sao? Có tin tức gì không?" Khi hỏi câu này, những ngón tay thon dài ẩn dưới ống tay áo rộng của Bùi Ngọc khẽ siết chặt lại.

Nhịp tim hắn bỗng nhiên đập nhanh hơn rất nhiều.

Không hiểu sao, hắn cảm thấy sự mất tích của Thẩm Lăng và cái chết của những cung nữ do Thẩm Lăng đưa đến đều có liên quan đến nàng…

Cung nữ kia nhíu mày, cúi đầu cung kính đáp: "Phủ Thẩm Quốc Công đã bẩm báo với Hoàng thượng, người trong cung cũng đang tuần tra, nhưng vẫn chưa có tin tức gì."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc