Khương Ý Trì nhìn chằm chằm mặt hắn nói tiếp: "Ăn đi."
Tay chân Bùi Ngọc bỗng nhiên trở nên mất kiểm soát, cũng không biết chính mình làm thế nào có thể đi đến trước mặt nàng.
Thân hình hắn cao lớn, hơi cúi đầu: "Công chúa, sao người biết ta tên là Trường Doanh?"
Khương Ý Trì ngẩng đầu, chậm rãi nhíu mày, sao nàng lại biết?
Lúc đầu nàng cũng không biết.
Ngày đó, khi hắn mặc bộ giáp bạc nhảy xuống thành lâu, nàng nghe thấy có người hét lên: "Trường Doanh."
Bùi Ngọc có một ca ca.
Trước tai nạn ở Diên Đô, dường như ai đó đã đề cập đến việc ca ca của Bùi Ngọc là Bùi Lãng thành công giành được ngai vàng và trở thành Vua mới của Bắc Tề.
Sau này, lý do Bắc Tề có thể đem quân đánh Đại Tấn có lẽ chính là vì điều này.
Khương Ý Trì cảm thấy chuyện này không dễ giải thích, dù sao Bùi Ngọc cũng không được chào đón sau khi đến đây, trong cung cũng không ai biết chuyện này.
Nàng nhắm mắt lại, định nói gì đó thì thấy Bùi Ngọc ngồi xuống đối diện, chớp đôi mắt sáng ngời nhìn nàng:
"Công chúa có cử ai đến kiểm tra ta không?"
"Không có…"
"Thì ra công chúa thích ta đến vậy!" Hai tay hắn ôm lấy cằm, khuôn mặt hoàn mỹ, như có tính công kích sắc đẹp, trong nháy mắt khiến người và vật trở nên vô hại.
Khương Ý Trì ngồi đối diện, nhìn hắn chằm chằm, khẽ nhíu mày: "…"
Anh chàng này, từ nhỏ đến lớn đều không có gì tốt đẹp, nhưng lại khá lạc quan.
"Các ngươi lui xuống đi." Khương Ý Trì rũ mắt nói.
Các cung nữ cúi nhẹ đầu rồi theo quy cũ rời đi.
Trong điện chỉ còn lại Khương Ý Trì và Bùi Ngọc.
Hai mắt Bùi Ngọc cong lên, dường như sáng hơn rất nhiều.
"Ừm." Nàng suy nghĩ rồi nhẹ nhàng gật đầu, xem như đã đáp lại câu nói vừa rồi của hắn.
Nàng không thích hắn, nhưng trước kia hắn chính là người đã cứu nàng khỏi nước, và cũng chính hắn là người đã nhảy từ thành lâu xuống cùng một chỗ sau khi báo thù cho nàng.
Từ nhỏ Bùi Ngọc đã sống trong cảnh nghèo khó, dựa vào lớp da dày mới đủ ăn. Ngoại trừ khuôn mặt này ra hắn đều không có gì, cho nên lời vừa rồi chỉ là thuận miệng, không ngờ Khương Ý Trì lại đáp lại.
Hai tay hắn chống cằm, đột nhiên khựng lại, như có chút luống cuống rụt tay về, hắn ngồi đó không biết nên làm sao, cũng không biết nên nói gì.
Khương Ý Trì hành động rất tự nhiên: "Ăn thôi, ta cũng không biết ngươi thích ăn gì, chỉ tuỳ tiện chuẩn bị một chút."
"Nói cho ta biết ngươi thích ăn gì, ngày mai ta sẽ bảo người chuẩn bị."
Khương Ý Trì cầm lấy chén cháo trước mặt, bình tĩnh nói: "Bắc Tề cũng được, ta sẽ bảo người mang về cho ngươi."
Bùi Ngọc càng kinh ngạc hơn, đem từ Bắc Tề sao?
Diên Đô cách Bắc Tề xa như vậy, chỉ cần hắn muốn ăn đồ Bắc Tề, nàng sẽ phái người mang đồ Bắc Tề về giúp hắn sao?
Bùi Ngọc đang thất thần, hắn quan trọng đến vậy sao?
Hay là nói nàng đối với ai cũng như vậy?
Ví dụ như Thẩm Lăng.
Bùi Ngọc cẩn thận ngước mắt lên nhìn nàng.
Khương Ý Trì cúi mắt, một tay cầm chén, một tay cầm muỗng, thong thả uống cháo, tự nhiên quen thuộc giống như đã ăn cùng hắn hàng ngàn lần như vậy.
Nàng dừng lại một lúc, cầm muỗng trên tay ngước mắt lên: "Ngươi muốn gì, ta đều đồng ý với ngươi."
"Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn."
Bùi Ngọc cong khóe môi, ngồi đối diện nàng mỉm cười dịu dàng, nụ cười sáng ngời thuần khiết: "Ta sẽ không bỏ trốn, công chúa ở chỗ này, ta sẽ không đi đâu hết."
Khương Ý Trì bình tĩnh nhìn hắn rồi đặt muỗng trong tay xuống.
Nam nhân lời nói ngọt ngào.
"Vậy thì tốt." Nàng cầm chén, cúi mắt nhìn những món ăn tinh tế trên bàn: "Ăn đi."
"Được." Bùi Ngọc cầm đũa lên, còn chưa kịp ăn miếng cơm đầu tiên, đã nghe thấy cung nữ ở cửa nói:
"Công chúa, Thẩm Quốc Công cầu kiến."
Khương Ý Trì chậm rãi ăn, mắt cũng không ngẩng lên: "Hắn ta đến cung Phi Vân làm gì? Hậu cung có phải là nơi hắn ta có thể đến sao?"
Bên ngoài im lặng một lát, cung nữ lại thấp giọng nói: "Công chúa, Thẩm Quốc Công nói có chuyện rất quan trọng, ngài ấy nói… Ngài ấy nói Thẩm thế tử cả đêm không về, vẫn chưa tìm thấy ngài ấy."
Bùi Ngọc vô thức nhìn qua Khương Ý Trì.
Ai cũng biết Thạc Dương công chúa thích Thế tử phủ Thẩm Quốc Công nhất, Thẩm Lăng cả đêm không về nhà, nàng…
Ngay cả khi ngồi ở đây, hắn vẫn có thể nghe thấy giọng nói run rẩy của cung nữ bên ngoài.
Sắc mặt Khương Ý Trì vẫn không thay đổi, chậm rãi đưa một ngụm canh vào miệng: "Nếu không tìm được người thì tự đi tìm đi, tới tìm bổn công chúa làm gì? Người lại không có trong cung Phi Vân."
"…Công chúa, Quốc Công nói đã tìm khắp nơi Diên Đô nhưng không thấy, ngài ấy cảm thấy Thế tử có thể vẫn còn trong cung, nên…"
Lúc này Khương Ý Trì mới buông đũa xuống, quay đầu nhìn về phía cửa: "Sao vậy, hắn ta muốn lục soát cung này?"
Bên ngoài cửa lại lần nữa im lặng.
Giang Dật Trì cúi mắt nói: "Việc này bổn công chúa không thể quyết định được, cứ để hắn ta đi tìm phụ hoàng."
Bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh.
Khương Ý Trì nâng mắt lên, thấy Bùi Ngọc đang nhìn mình: "Có chuyện gì sao?"
Bùi Ngọc lắc đầu, nhỏ giọng hỏi: "Công chúa, sức khỏe Thẩm thế tử vẫn luôn không tốt, ngài ấy mất tích trong tuyết, công chúa không lo lắng sao?"
Khương Ý Trì dừng lại, ngước đôi mắt đen láy lên bình tĩnh nhìn hắn, nói từng chữ một: "Lo lắng, ta thực sự rất lo lắng."
Ta lo tên cẩu nam nhân đó chỉ có một phần mười nghìn cơ hội có thể may mắn sống sót.
Lo lắng hắn ta rơi xuống đáy hồ không có con cá nào muốn gặm xương ăn thịt hắn ta.
"…Ồ." Đôi mắt sáng ngời của Bùi Ngọc dần tối lại, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào, hắn cúi đầu, cầm đũa lên, chậm rãi ăn.
Những món ăn này rõ ràng tinh tế hơn những món hắn từng ăn trước đây, nhưng hắn cảm thấy chúng vô vị và nhạt nhẽo như nhai sáp.
Hai người ăn xong bữa ăn trong im lặng.
Bùi Ngọc vẫn luôn nghĩ, nếu mình không hỏi câu hỏi đó thì rõ ràng ai cũng biết nàng thích Thẩm Lăng, vậy tại sao hắn vẫn hỏi.
Mà Khương Ý Trì vẫn luôn thắc mắc không biết khi nào Thẩm Quốc Công mới tìm được thi thể Thẩm Lăng, liệu hôm nay có tìm được không?
Nàng lấy khăn tay lau khóe miệng, sau đó ngước mắt lên liếc nhìn Bùi Ngọc.
Nam nhân có khuôn mặt thanh tú, mặc áo choàng đen, mắt hơi cụp xuống, họa tiết mực đen trên cổ áo càng khiến cho làn da của hắn thêm trắng nõn tinh tế, thoạt nhìn rất trơn tru.
Khương Ý Trì nghĩ tới cảm xúc đêm qua, cảm giác thật sự rất mượt mà.
Nàng giơ bàn tay trắng nõn lên, chống cằm: "Bùi Trường Doanh."
Bùi Ngọc ngước mắt lên, ánh sáng trong mắt hắn sáng ngời như sáng nay đã tắt hẳn, trông hắn như một cây cải thảo héo úa: "Ừm, công chúa có gì phân phó?"
Ánh mắt Khương Ý Trì từ khuôn mặt lạnh lùng hoàn mỹ của hắn chuyển sang đôi môi mỏng đỏ mọng: "Ăn no rồi?"
"… Đúng vậy."
Nàng nhìn khuôn mặt xinh đẹp đó thì thầm: "Lại đây."
Bùi Ngọc hơi sững sờ, hắn đứng dậy bước đến bên cạnh nàng, suy nghĩ một chút rồi ngoan ngoãn quỳ một gối xuống trước mặt nàng.
Khương Ý Trì duỗi những ngón tay trắng nõn thon dài, giống như đêm qua, nhẹ nhàng vuốt ve gò má hắn, cúi mắt hôn nhẹ.