Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 9

Trước Sau

break

Khương Ý Trì từ trong phòng bước ra, lấy khăn tay che miệng: "Các nành đều là Thẩm Lăng đưa đến cho bổn công chúa…"

"Công chúa, đừng buồn." Thôi Trĩ mặc đồ đen đứng bên cạnh nàng, bình tĩnh nói.

"A, như thế nào lại tụ tập lại ăn trái độc…" Khương Ý Trì cụp mắt xuống, tựa hồ rất đau lòng: "Bổn công chúa phải giải thích thế nào với Thẩm Lăng đây?"

"Các nàng đều do hắn đưa đến cho bổn công chúa…"

Thôi Trĩ không nói gì.

Những cung nữ bên cạnh cũng không nói gì.

Thật ra, nói thật ra, các nàng đều là do Hoàng thượng, Hoàng hậu và các hoàng tử phái đến, ngày thường các nàng không tự cao tự đại, nhưng đám người do Thẩm Lăng đưa đến lại lợi dụng tình cảm của công chúa dành cho Thế tử nên thường xuyên tự cao.

Ngày thường, họ không phục vụ công chúa chu đáo, khi không có việc gì họ lại tụ tập ăn uống nói chuyện phiếm với nhau.

Bây giờ, có chuyện không tốt xảy ra cũng vì ăn uống.

Chính mình ăn uống xảy ra chuyện thì thôi đi, còn vô duyên vô cớ ảnh hưởng đến công chúa.

Thực sự không thể tha thứ!

Khương Ý Trì một tay che ngực, một tay khác đưa ra, Thôi Trĩ vội vàng đỡ lấy nàng.

"Công chúa, sức khoẻ mới quan trọng."

Giọng nói của Khương Ý Trì hiếm khi có chút nghẹn ngào, giống như bị trúng tà, nàng lẩm bẩm từng câu từng chữ: "Những người này đều là Thẩm Lăng đưa tới, đều là Thẩm Lăng giao cho bổn công chúa, sau này nếu hắn hỏi thì phải làm sao…"

Những cung nữ của cung Phi Vân đều đứng im lặng, không dám nói lời nào.

Tối qua, cung nữ vào tẩm điện của Khương Ý Trì, nhìn thấy mối quan hệ thân thiết giữa nàng và Bùi Ngọc đều thở dài.

Xem ra công chúa vẫn còn tình cảm với Thẩm thế tử.

Các nàng nói, làm sao tình cảm con người có thể biến mất là biến mất được?

Xem ra phía Đông điện chỉ là một sự mới lạ tạm thời mà thôi.

Thôi Trĩ hít một hơi thật sâu nói: "Công chúa, người nghỉ ngơi một lát đi, chuyên này cứ giao cho thuộc hạ."

Khương Ý Trì nắm tay nàng ấy, buồn bã gật đầu: "Nhất định phải an tang các nàng thật trang trọng."

Thôi Trĩ: "…Vâng, công chúa yên tâm."

Khương Ý Trì quay đầu nhìn Tiểu Xuân đứng ở một góc: "Tiểu Xuân, ngươi tới đây, đỡ bổn công chúa vào."

Tiểu Xuân đứng ở một góc, nghe tên mình được gọi, có chút hoảng hốt, nhưng vẫn nhanh chóng bước lên đỡ Khương Ý Trì.

Nàng ấy cẩn thận đỡ lấy nàng, nhẹ nhàng nói: "Công chúa…"

Sắc mặt Khương Ý Trì thoạt nhìn rất buồn bã, nàng cúi mắt giọng cũng thấp hơn: "Đi Đông Điện."

Tiểu Xuân dừng lại một chút, nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng."

-

Phía Đông điện, Bùi Ngọc đang ngồi bên cửa sổ nhìn ra, ánh sáng từ khung cửa sổ chiếu vào mặt hắn, vừa nghe thấy tiếng động, hắn quay lại.

Cửa cung lại mở ra, Khương Ý Trì vừa ra ngoài đã được người dìu vào.

Bùi Ngọc đứng dậy, một tia sáng chiếu thẳng vào người hắn, phủ lên thân hình mảnh khảnh của hắn một lớp vàng nhạt.

Sau khi Khương Ý Trì bước vào, cửa cung cũng không đóng lại, nàng vừa đi vừa nói chuyện với người bên cạnh, đến nơi vừa mới ăn xong, nàng mới nhớ ra phải tìm Bùi Ngọc.

Vừa ngước mắt lên, nàng đã nhìn thấy Bùi Ngọc đang đứng trong ánh sáng.

Khương Ý Trì dừng lại, hơi nheo mắt.

Sao hắn lại đứng bên cửa sổ? Hắn đang muốn chạy trốn sao?

Ánh mắt nàng từ từ di chuyển xuống vạt áo của Bùi Ngọc, nghiêm túc cân nhắc xem có nên xích chân hắn lại không.

Tiểu Xuân đỡ nàng, thấp giọng nói: "Vâng, công chúa, nô tỳ nhớ hết rồi."

Ánh mắt Khương Ý Trì dừng lại trên người Bùi Ngọc, khẽ gật đầu: "Đi đi."

Tiểu Xuân cúi đầu lui xuống.

Bùi Ngọc thấy Tiểu Xuân ra ngoài lập tức chậm rãi bước tới.

Hắn đứng yên trước mặt nàng, hơi cúi đầu, nhưng không nhìn nàng: "Công chúa, những người đó…"

"Bọn họ cùng nhau ăn trái cây độc, chết vì trúng độc." Khương Ý Trì vươn tay nắm lấy cổ tay hắn, dẫn hắn vào trong: "Y phục của ngươi không đẹp, lát nữa ta sẽ bảo người may cho ngươi vài bộ đẹp hơn, được không?"

Bùi Ngọc ngước mắt nhìn nàng, sao nàng lại nhắc đến y phục?

Có vẻ như nàng không muốn nói.

Hay là, hắn với nàng không mấy thân quen.

Nàng thích hắn giống như những người ở Bắc Tề thích hắn, là thích khuôn mặt hắn.

Hắn biết khuôn mặt này hấp dẫn biết bao nhiêu người.

Còn chuyện xảy ra giữa nàng và Thẩm Lăng…

Bùi Ngọc nhíu mày, quyết định không hỏi nữa.

"Bùi Ngọc." Khương Ý Trì kéo cổ tay hắn, đột nhiên gọi hắn lại: "Ngươi không tin?"

Đây là giọng điệu rất khẳng định.

Bùi Ngọc nhẹ nhàng nhắm mắt lại, không muốn chọc giận nàng, ngoan ngoãn nói: "Bùi Ngọc không dám."

Khương Ý Trì dừng lại, quay đầu nhìn hắn: "Ngươi không dám?"

Bùi Ngọc: "… Ta không muốn làm công chúa tức giận."

Khương Ý Trì nắm tay hắn, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đang cụp xuống của hắn: "Là ta sai người giết."

Lông mi Bùi Ngọc rung động, nhưng không nói gì.

Khương Ý Trì nhìn hắn hỏi: "Sao ngươi không hỏi vì sao?"

Bùi Ngọc cúi mắt nhìn nàng, trong đôi mắt màu nhạt có sáng có tối: "Ta có thể hỏi sao?"

Khương Ý Trì bình tĩnh nói: "Đương nhiên có thể, ngươi có thể hỏi bất cứ điều gì, ngươi hỏi gì ta cũng sẽ nói cho ngươi biết."

Bùi Ngọc nhíu mày, thấp giọng nói: "Vì sao?"

"Vì sao?" Khương Ý Trì hỏi: "Vì sao lại giết các nàng, hay là vì…"

"Vì cái gì người lại tốt với ta?" Lông mi dài của Bùi Ngọc hiện rõ, dưới hàng mi là đôi mắt sâu thẳm lấp lánh, hắn thấp giọng nói: "Vì cái gì, cái gì ta đều có thể hỏi, ta hỏi cái gì người đều nói với ta."

Khương Ý Trì suy nghĩ một lát, nàng dẫn hắn vào trong ngồi xuống, tuỳ tay nhấc ấm trà trên bàn lên, nhưng bên trong không có nước trà.

Nàng dừng lại một lúc, một chút không vui hiện rõ giữa hai lông mày.

Chiếc ấm trà tinh xảo được đặt xuống một cách thản nhiên, nàng nói: "Đây là ba vấn đề."

"Đầu tiên, ta thích ngươi nên sẽ đối xử tốt với ngươi."

"Thứ hai, vẫn là ta thích ngươi nên ngươi có thể hỏi ta bất cứ điều gì."

"Thứ ba, ngươi chỉ biết phải ở lại với ta, không được đi đâu hết, nên nói cho ngươi biết cũng không sao."

Bùi Ngọc: "…"

Hắn im lặng một lúc, nhẹ giọng hỏi: "Vì sao công chúa lại giết các nàng?"

Khương Ý Trì nghiêng đầu nhìn hắn: "Ta cứ tưởng câu hỏi đầu tiên ngươi sẽ hỏi là tại sao ta lại thích ngươi chứ."

Bùi Ngọc mím môi, không nói gì.

Cái này hắn biết, vì hắn đẹp.

Bởi vì hắn lớn lên đã rất đẹp.

Đây là điều duy nhất ở hắn được yêu thích.

Còn lại những thứ khác như thân phận, gia thế, tính khí hay tài năng, hắn đều không có.

"Bởi vì các nàng đều do Thẩm Lăng đưa đến." Ngón tay trắng nõn của Khương Ý Trì chạm lên mặt bàn, giọng nói nàng bình tĩnh, không có bất kỳ gợn song nào: "Ta sẽ từ từ thay thế người trong cung Phi Vân thành người của ta."

"Còn lại đều phải được thanh lọc."

Bùi Ngọc lại lần nữa im lặng, như đang suy nghĩ điều gì, một lúc lâu sau, hắn cẩn thận ngẩng đầu lên, nhìn nàng khẽ hỏi: "Vậy chuyện Thẩm Lăng mất tích có liên quan đến công chúa không?"

Khương Ý Trì chậm rãi nhướng mày, bình tĩnh nhìn hắn nói: "Đúng vậy, có liên quan."

"Là ta giết hắn ta." Nàng vẫn bình tĩnh nhìn hắn, giọng nói đột nhiên trở nên có chút lạnh lẽo: "Hắn bây giờ, hẳn là đang ở dưới đáy hồ cá trong cung Phúc Khang."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc