"Muội đã ném hắn ta xuống hồ ở cung Phúc Khang rồi." Giọng nói Khương Ý Trì trong trẻo lạnh lùng, nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh.
Khương Lạc đang ngồi bên cạnh nàng suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, cái gì?
Trì Trì đang nói gì vậy?
Khương Thịnh và những người khác cũng chăm chú nhìn nàng, nhưng ánh mắt họ dần trở nên phức tạp, vẻ vui mừng trong mắt từ từ tan biến, thay vào đó là vẻ lo lắng dần hiện lên.
Có phải Trì Trì tức giận đến ngốc rồi không?
Nàng đã yêu Thẩm Lăng ngay từ cái nhìn đầu tiên bên bờ hồ ở cung Phúc Khang, sao nàng có thể giết hắn ta ở đó được?
Dù là chuyện bên hồ Cung Phúc Khang hay việc giết chết Thẩm Lăng, đều rất không hợp lẽ thường.
"Trì Trì, ta thật sự sai rồi, muội đừng như vậy, ta sợ…" Khương Lạc ngơ ngác nhìn nàng, chậm rãi đưa tay nắm lấy tay áo nàng, nhỏ giọng cam đoan: "Sau này ta sẽ không bao giờ nhắc đến Thẩm Lăng nữa. Thật đó, ta thề, nếu sau này ta còn nói xấu Thẩm Lăng, ta sẽ…"
"Thẩm Lăng là thái tử của triều đại trước." Khương Ý Trì ngước mắt lên, nói từng chữ một: "Hắn ta tiếp cận muội là để tạo phản."
"Phủ Thẩm Quốc Công cũng không phải trong sạch."
"Hoàng huynh, phủ Thẩm Quốc Công không thể giữ lại, họ sẽ cấu kết với Nam Man tạo phản."
-
Sau khi tiễn năm vị ca ca của mình, Tấn Văn Đế liền tới.
Ông vừa mới xử lý xong công việc, nghe tin nữ nhi đã tỉnh lập tức vội vã chạy đến.
Khương Ý Trì đang chuẩn bị đi tìm ông.
"Trì Trì, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, làm phụ hoàng lo lắng muốn chết." Ông vừa nắm tay Khương Ý Trì vừa nói: "Đã cho thái y khám qua chưa? Có thấy không khỏe ở đâu không?"
"Thái y có nói là chuyện gì không?"
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao lại ngủ lâu như vậy?"
"Con ngủ lâu như vậy, có muốn ăn uống gì không, phụ hoàng phái người làm cho con." Nói đến đây, nam nhân mặc long bào dừng lại một chút, nắm tay nàng khẽ nói: "Là muốn Thẩm Lăng đến đây sao?"
"Phụ hoàng sẽ lập tức sai người đến phủ Thẩm Quốc Công tìm hắn ta…"
Khương Ý Trì lập tức kéo ông lại, vẫy tay ra hiệu cho các cung nhân xung quanh: "Các ngươi lui xuống trước đi."
Tấn Văn Đế hơi giật mình, bình thường khi ông nói đến Thẩm Lăng, nàng đều nguyện ý lắng nghe, sao hôm nay thái độ dường như không còn nhiệt tình như trước?
Khi Tấn Văn Đế còn đang nghi hoặc, Khương Ý Trì mới kéo ông lại nói: "Phụ hoàng, con không cần Thẩm Lăng, nhưng con thực sự muốn cầu xin người một người khác."
"Ai?" Tấn Văn Đế lập tức hỏi. Ông chỉ có một cô công chúa bảo bối này, đừng nói đến một người, cho dù nàng muốn sao trên trời ông cũng sẽ phái người tìm cách hái xuống cho nàng.
"Con muốn con tin do Nam Tề đưa sang, tên là Bùi Ngọc." Khương Ý Trì ngước mắt lên nói: "Con muốn hắn đến bên cạnh con hầu hạ."
Tuy Tấn Văn Đế cảm thấy kỳ lạ nhưng vẫn nhanh chóng phái người đưa Bùi Ngọc ra khỏi cung điện tồi tàn, gói ghém và đưa đến cung Phi Vân.
-
Bởi vì quỳ dưới tuyết quá lâu, đến khi trời tối, Khương Ý Trì vẫn phát sốt.
Nàng đứng cạnh lò than, nhìn than đang cháy bên trong qua khe hở, ngọn lửa bập bùng phản chiếu trong đôi đồng tử đen của nàng.
"Công chúa." Thôi Trĩ không biết đã quay về từ lúc nào, quỳ dưới chân nàng, nhỏ giọng nói: "Nô tỳ canh giữ ở đó hơn một canh giờ, không thấy bọn chúng ngoi lên."
Hiện giờ trời đông giá rét, mặt hồ ở cung Phúc Khang đã đóng một lớp băng dày, chỉ có một lỗ thủng duy nhất do Khương Ý Trì sai người phá ra.
Canh giữ lâu như vậy mà vẫn không có động tĩnh gì, chắc hẳn đã chết rồi.
Khương Ý Trì giơ tay lên, bàn tay mảnh khảnh trắng nõn của thiếu nữ đặt bên lò sưởi ấm áp, nàng cụp mắt xuống, hàng mi đen dài và dày hơi rũ xuống, giọng nói rất khẽ, hờ hững lười biếng: "Cung Phi Vân còn mấy người nữa, thay ta xử lý luôn đi."
Thôi Trĩ vẫn không ngẩng đầu lên, không có chút nghi ngờ nào, cúi đầu nói: "Vâng."
"Ngươi lại đây."
Thôi Trĩ đứng dậy bước tới, Khương Ý Trì giơ tay, ghé vào tai nàng ấy thì thầm vài cái tên.
Sau đó, nàng ngẩng mắt lên nhìn Thôi Trĩ nói: "A Trĩ, đừng để lại dấu vết."
Trong đôi mắt nhạt màu của Thôi Trĩ phản chiếu khuôn mặt tinh xảo tuyệt đẹp của nàng. Thôi Trĩ cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Vâng, công chúa yên tâm."
Sau khi Thôi Trĩ rời đi, Khương Ý Trì nhẹ nhàng chỉnh lại y phục rồi nằm xuống giường bên cạnh.
Một số người thích tra tấn kẻ thù, nhưng nàng thì không.
Chuyện tương lai đều khó nói trước được, nếu không giết chết kịp thời mà nhốt lại để hành hạ, lỡ sau này có chuyện gì xảy ra, nàng chắc chắn sẽ càng xui xẻo hơn.
Tốt hơn hết là cứ giết luôn cho xong chuyện.
Gì mà sảng khoái hay không sảng khoái, chỉ cần Thẩm Lăng chết rồi thì nàng liền thấy sảng khoái.
Khương Ý Trì cảm thấy hơi lạnh nên cuộn mình lại, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Cho đến khi có người đi vào bẩm báo.
Cung nữ kia đứng rất xa, dường như rất sợ nàng, cũng không nhìn thấy nàng đang ngủ, cứ thế mà đánh thức nàng.
Giọng nàng ấy run rẩy, còn có chút lắp bắp: "Công, công chúa, con tin từ Bắc Tề đã được đưa đến rồi."
Con tin từ Bắc Tề.
Khương Ý Trì bỗng nhiên mở to hai mắt, quay đầu nhìn về phía cửa, giọng nói có chút khàn: "Cho hắn vào."
"Vâng." Tiểu cung nữ cúi đầu, giọng nói vẫn run rẩy.
Khương Ý Trì chống tay lên giường, chậm rãi ngồi dậy, hơi nheo mắt nhìn cung nữ đang cẩn thận dè dặt lui ra ngoài ở cửa.
Cung nữ này, nàng nhớ rõ.
Trong cung Phi Vân có rất nhiều cung nữ, phụ hoàng mẫu hậu luôn đưa người tới, các ca ca cũng luôn đưa người đến, Thẩm Lăng cũng vậy, luôn đưa người vào chỗ nàng. Theo lý mà nói, nhiều người như vậy, nàng hẳn là chỉ nhớ rõ mấy người ở bên cạnh mình thôi, nhưng nàng lại nhớ rõ tiểu cung nữ kia.
Nàng ấy tên là Tiểu Xuân, là người nhỏ tuổi nhất trong cung Phi Vân, cũng là người nhút nhát nhất, ở bên ngoài mà nhìn thấy con sâu cũng sợ đến phát khóc.
Nhưng vào ngày quân phản loạn xông vào cung, nàng ấy lại vô cùng bình tĩnh, trấn giữ ở cửa đánh ngất hai tên phản quân, sau đó kiên quyết chặn cửa lại.
Những lời cuối cùng nàng ấy nói với nàng là: "Công chúa, mau đi đi."
Bóng dáng Tiểu Xuân biến mất ở cửa, không bao lâu sau, một bóng dáng cao ráo liền xuất hiện trước cửa.
Hắn đứng trước cửa, trên người mặc một chiếc trường bào màu xanh đen, thắt lưng màu đen đơn giản làm nổi bật vòng eo thon gọn, tóc đen được búi nửa, trâm cài tóc bằng ngọc trắng tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Chỉ là một bóng dáng cũng không thể che giấu được phong thái hào hoa.
Bùi Ngọc đứng ở cửa nhìn vào bên trong, xuyên qua từng lớp màn lụa, có thể nhìn thấy bóng dáng của Khương Ý Trì thấp thoáng.
Nàng đứng bên giường, dường như đang nhìn hắn.
Dưới ống tay áo rộng, những ngón tay thon dài xinh đẹp của Bùi Ngọc khẽ nắm chặt lại, tim đập nhanh hơn hẳn.
Nàng để hắn đến cung Phi Vân làm gì…
Nàng cũng muốn bắt nạt hắn giống như những người khác sao?
Không, nàng không phải là loại người như vậy.
Nhưng tại sao nàng lại đột nhiên bảo hắn tới, còn cho người dọn hết đồ đạc trong cung hắn, mang tất cả đến cung Phi Vân?
Có phải là, có phải là…
"Đứng ở cửa làm gì vậy?" Người bên trong đột nhiên lên tiếng, nàng đứng sau từng tầng màn lụa, giọng nói có chút khàn khàn.
Bùi Ngọc bỗng nhiên tiến lên một bước, giọng nàng nghe có chút khàn khàn, bị bệnh rồi sao?
Sau khi ngủ dậy, Khương Ý Trì không những không thấy khá hơn mà ngược lại càng thấy lạnh hơn, không chỉ lạnh mà còn đau đầu chóng mặt, mũi nghẹt rất khó chịu, nàng đứng đó nhìn người kia đang chầm chậm bước vào, cố gắng giữ kiên nhẫn nói: "Đi nhanh một chút."