Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 5

Trước Sau

break

Bùi Ngọc giật mình nhưng không dám dừng bước, mím môi lại, hai chân bước nhanh hơn, rất nhanh đã đến trước mặt nàng.

Hắn rũ mắt, thậm chí còn không dám ngẩng lên nhìn nàng, chỉ cúi đầu quy củ hành lễ nói: "Tham kiến công chúa."

Khương Ý Trì đứng trên bậc thềm, nhìn hắn từ trên cao xuống, nhìn chằm chằm vài giây rồi loạng choạng bước xuống. Nàng dừng lại trước mặt hắn, đứng trên bậc thềm nhìn thẳng, sau đó đưa bàn tay trắng nõn ra, khẽ nâng cằm hắn lên.

Khuôn mặt tuấn tú mê hoặc lòng người hiện ra trước mắt không chút che giấu, đôi đồng tử sáng như lưu ly nhìn lên, hàng mi dài cong vút khẽ chớp: "Công chúa…"

Khương Ý Trì khẽ nâng cằm hắn, tỉ mỉ quan sát khuôn mặt đó, tay còn lại cũng đưa lên, nhẹ nhàng vuốt qua lông mày hắn.

Bùi Ngọc vô thức rụt người lại, đôi môi đỏ mỏng đẹp đẽ mím chặt, trông có vẻ hơi căng thẳng sợ hãi.

Khương Ý Trì ngẩng đầu lên, ánh mắt chậm rãi rời khỏi đôi môi đỏ mỏng, chuyển sang đôi mắt đẹp như hạt lưu ly, nắm cằm hắn hỏi: "Ngươi sợ ta?"

Giọng điệu có chút nguy hiểm.

Bùi Ngọc dường như không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, hắn khẽ chớp mắt, nhỏ giọng nói: "Không sợ."

"Vậy thì tốt." Khương Ý Trì buông tay ra, cảm thấy đầu óc lúc này đang rất hỗn độn, chỉ muốn ngủ một giấc thật dài: "Từ nay về sau ngươi phải luôn ở bên cạnh ta, không sợ là tốt nhất."

Bùi Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên, từ nay về sau hắn phải luôn ở bên cạnh nàng…?

Trước đây, hắn vẫn luôn muốn đến gần nàng, nhưng đã thử đủ mọi cách đều thất bại, bây giờ nàng lại nói là sau này hắn phải luôn ở bên cạnh nàng sao?

Đây thực sự không phải là đang mơ chứ…

Nhưng giây tiếp theo, hắn lại nghe thấy giọng nói có chút mệt mỏi của Khương Ý Trì:

"Người đâu, nhốt hắn lại cho bổn công chúa."

Nhốt, nhốt lại?

Bùi Ngọc chợt ngẩng đầu nhìn nàng, hóa ra không phải như hắn nghĩ…

Những người bên ngoài vội vã chạy vào, tất cả đều giật mình, còn tưởng rằng Bùi Ngọc đã nói gì đó mạo phạm Khương Ý Trì.

Nhưng sau khi chạy vào, họ thấy Khương Ý Trì đang đứng trên bậc thềm đột nhiên dừng lại một chút.

Nàng nhìn chằm chằm khuôn mặt Bùi Ngọc một cách nghiêm túc rồi giơ ngón tay lên.

Bàn tay trắng nõn của thiếu nữ khẽ lướt nhẹ qua khuôn mặt tuấn tú đến kinh tâm động phách (1) của nam nhân, nàng hơi rũ mắt xuống, để lại một nụ hôn lên đôi môi mỏng của hắn.
(1) Kinh tâm động phách: ý nói kinh động lòng người, lay chuyển linh hồn, gây ấn tượng mạnh.

Bùi Ngọc mở to mắt, đôi đồng tử nhạt màu đột nhiên co lại.

Giọng nói hơi khàn của nàng vang lên:

"Đừng nghĩ đến chuyện bỏ chạy."

Bùi Ngọc ngẩn người ngẩng đầu lên, trong đồng tử sáng lấp lánh phản chiếu bóng dáng của nàng: "Ta không nghĩ đến chuyện bỏ chạy."

Khương Ý Trì chăm chú nhìn hắn: "Như vậy là tốt nhất."

Sau một hồi im lặng, nàng nói thêm: "Bắc Tề gì đó, đừng nghĩ đến nữa, sau này hãy ở lại Đại Tấn, ở bên cạnh ta, đừng nghĩ đến việc đi nơi nào khác."

Những cung nhân vội vã chạy vào: "?"

Cái, cái này, họ nhìn nhầm rồi sao?

Đây không phải là Thẩm thế tử, sao công chúa lại nói những lời như vậy với hắn?

Vài ngày trước, trước khi ngủ thiếp đi vài ngày, chẳng phải công chúa vẫn còn rất yêu Thẩm Thế tử sao?

Lúc vừa mới tỉnh dậy, không phải nàng còn đi ra ngoài với Thẩm thế tử sao?

Bây giờ sao lại thế này? Đã thay lòng đổi dạ rồi sao?

Không thể nào, ai cũng biết Thạc Dương công chúa là người chung thủy nhất, ngoại trừ Thẩm thế tử ra, nàng chưa từng nhìn bất kỳ nam nhân nào khác dù chỉ một lần.

Những cung nhân của cung Phi Vân đứng yên tại chỗ, nhìn Bùi Ngọc với vẻ mặt phức tạp khó hiểu.

Con tin Bắc Tề này đã dùng yêu thuật gì lên công chúa của họ vậy?

Không chỉ có các cung nhân của cung Phi Vân, mà ngay cả bản thân Bùi Ngọc cũng có chút hoang mang.

Vừa nãy nàng đã hôn hắn sao?

Đầu ngón tay chạm vào môi, Bùi Ngọc không phân biệt được nụ hôn vừa rồi là ảo giác hay là thật.

"Được rồi, nhốt lại đi." Khương Ý Trì thản nhiên nói: "Trông chừng hắn cho tốt, đừng để hắn chạy mất, hắn muốn cái gì thì cho hắn cái đó."

Các cung nhân im lặng một lúc rồi bước tới với vẻ mặt bối rối: "Vâng."

Đầu Khương Ý Trì đau dữ dội, thực sự không thể chống đỡ được nữa, ngay khi chuẩn bị quay người, một bàn tay mảnh khảnh vươn ra nắm lấy góc áo nàng.

"Công chúa…"

Đó là Bùi Ngọc.

Khương Ý Trì dừng lại, cúi đầu nhìn hắn, hỏi với giọng điệu vô cùng ôn hòa: "Có chuyện gì vậy? Ngươi còn yêu cầu gì sao?"

"Công chúa, tại sao lại muốn hôn ta…" Giống như rất khó nói, giọng nói của hắn dần dần nhỏ đi, khi nói ra ba chữ cuối cùng, gần như không thể nghe rõ nữa.

Khương Ý Trì dừng lại, nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sau đó nhìn khuôn mặt hắn nói: "Ngươi rất đẹp, ta có chút thích ngươi."

Hai mắt Bùi Ngọc đột nhiên mở to, trong đôi mắt nhạt màu đó dường như có cả một dải ngân hà, khuôn mặt anh tuấn của hắn lập tức trở nên trở nên sinh động, mày bay sắc múa (2): "Công chúa thích ta?"
(2) Mày bay sắc múa: lông mày bay, thần sắc múa, ý chỉ vẻ mặt rạng rỡ, tươi vui, phấn khích.

"Đúng." Khương Ý Trì gật đầu: "Vậy nên đừng chạy lung tung, cũng đừng làm gì khiến ta tức giận."

Ánh mắt Bùi Ngọc sáng lên, vội vàng cam đoan: "Không chạy, không chạy. Ta cũng sẽ không làm gì khiến công chúa tức giận, cho nên công chúa đừng nhốt ta lại được không? Ta có thể…"

Khương Ý Trì hoàn toàn không nghe hắn nói, trực tiếp ngẩng đầu nhìn đám cung nhân đang do dự không biết có nên tiến lên hay không: "Nhốt lại."

Giọng điệu dứt khoát bình tĩnh, không hề bị mê hoặc chút nào.

Không chạy, không làm bất cứ điều gì khiến nàng tức giận?

Với khuôn mặt này của hắn, nói những lời như vậy không đáng tin chút nào.

Không chạy? Ai mà tin được chứ?

Kiếp trước hắn đột nhiên biến mất, sau đó mới phát hiện ra là hắn đã lén chạy về Bắc Tề!

Kiếp này nàng tuyệt đối không thể để hắn chạy về Bắc Tề!

-

Bùi Ngọc bị nhốt vào điện phía đông của cung Phi Vân, cánh cửa được khóa chặt, hắn đẩy cả nửa ngày cũng không mở được.

Bùi Ngọc: "…"

Hắn đi đi lại lại trong điện, một lúc sau mới quay lại nhìn cửa sổ ở phía sau, hắn bước tới, đẩy từng ô cửa sổ một, tất cả đều không mở được.

Bùi Ngọc đứng trước cửa sổ cuối cùng, khẽ nhếch môi, thật sự đã bị nhốt lại rồi…

Ngay lúc hắn chuẩn bị quay người đi, bên ngoài cửa sổ truyền đến giọng nói của các cung nhân cung Phi Vân:

"Tất cả cửa sổ của điện phía Đông đã được đóng bằng đinh theo chỉ thị của công chúa, cửa ra vào cũng khóa ba lớp, trên mái có ám vệ của công chúa canh giữ, điện hạ đừng phí công vô ích nữa."

"Người không thể chạy thoát được đâu."

Bùi Ngọc: "…"

Tất cả cửa sổ đều đã bị đóng bằng đinh?

Cửa ra vào còn khóa ba lớp?

Trên mái nhà còn có ám vệ của nàng đích thân canh gác?

Dường như nàng thực sự thích hắn.

Trong điện phía Đông sáng sủa, nam nhân đứng bên cửa sổ khẽ cong khóe môi, quay người lại vui vẻ đi ngủ.

Các cung nhân canh gác bên ngoài nghe thấy động tĩnh bên trong thì cau mày lại.

Không làm ầm ĩ sao?

Mặc dù Bùi Ngọc không được sủng ái nhưng dù sao hắn cũng là Lục hoàng tử Bắc Tề. Tuy rằng từ khi đến Đại Tấn làm con tin, hắn đã trải qua cuộc sống rất khó khăn, nhưng bây giờ bị giam cầm như thế này, lại còn được canh gác nghiêm ngặt, chẳng lẽ không cảm thấy vô cùng nhục nhã sao? Sao hắn lại không làm ầm ĩ một chút nhỉ?

Ít nhất thì hắn cũng phải gọi vài tiếng gì đó, bảo công chúa của các người đến gặp ta, dựa vào cái gì mà nhốt ta, đại loại như thế chứ?

Ngay khi các cung nhân đang chú ý đến điện phía Đông thì có người vội vã chạy đến, nhỏ giọng nói: "Cô cô, người của phủ Thẩm Quốc Công cầu kiến."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc