Cung nữ bị Thôi Trĩ ngăn lại mở to mắt, nhìn Thẩm Lăng hết lần này đến lần khác bị nhấc lên, rồi lại hết lần này đến lần khác bị ấn xuống hố băng.
Mãi cho đến khi Khương Ý Trì bình tĩnh vén tóc hắn ta lên, kiểm tra hơi thở, nàng nhìn thấy khuôn mặt tím tái có phần đông cứng của Thẩm Lăng, giữa hai hàng mày của nàng hiện lên nụ cười nhàn nhạt, giữa bốn bề toàn tuyết trắng trông càng thêm thuần khiết sạch sẽ: "Không còn hơi thở nữa rồi."
Cung nữ bị Thôi Trĩ giữ lại trợn tròn mắt, giống như kiệt sức mà ngã xuống, chết rồi, Thẩm thế tử bị công chúa dìm chết rồi…
Làm sao có thể, làm sao có thể, công chúa rõ ràng là người thích Thẩm thế tử nhất mà…
Thôi Trĩ giữ chặt cánh tay nàng ta, mặt không biểu cảm nhìn hành động của Khương Ý Trì, không có bất kỳ phản ứng nào.
Khương Ý Trì an tĩnh ngồi bên bờ hồ, cẩn thận quan sát gương mặt Thẩm Lăng, cuối cùng khẽ cười một tiếng, sau đó từ từ đẩy người xuống hố băng.
Cả người Thẩm Lăng bị ném xuống hố băng, rất nhanh liền biến mất không còn thấy nữa.
Sau khi nhìn hắn ta biến mất trong hố băng, Khương Ý Trì mới đứng dậy, buông mắt xuống, phủi nhẹ lớp tuyết trên áo choàng từng chút một.
Nàng đứng ở đó cúi người phủi rất lâu, mãi cho đến khi ngón tay lạnh cóng như băng, hoàn toàn không còn cảm giác mới đứng dậy.
Thẩm Lăng chết rồi.
Tiếp theo là phủ Thẩm Quốc Công.
Trong phủ Thẩm Quốc Công có nhiều người như vậy, ta nên bắt đầu từ ai trước đây…
Khương Ý Trì đứng trong gió tuyết, ngừng lại một thoáng, nàng cúi đầu nhặt chiếc ô vừa ném xuống đất, nhẹ nhàng giũ tuyết rơi trên ô, chuẩn bị quay về.
Khi đi ngang qua Thôi Trĩ, cung nữ đang nằm rũ rượi trên mặt đất ngẩng đầu lên.
Đôi mắt nàng ta đầy những tia máu đỏ và nước mắt.
Thôi Trĩ thấp giọng hỏi: "Công chúa, người này xử lý thế nào?"
Khương Ý Trì nhìn thẳng phía trước, không quay đầu nhìn họ, nhẹ nhàng nói: "Giết đi."
"Ném xuống hồ cho cá ăn cùng Thẩm Lăng đi."
Cuối cùng nàng cũng quay đầu, cúi mắt, nở một nụ cười nhàn nhạt với cung nữ đang nằm trên mặt đất, giống như nụ cười ban nãy nàng cười với Thẩm Lăng.
-
Cung Phi Vân.
Khương Ý Trì quay về một mình.
Khi nàng trở về, có rất nhiều người đợi nàng trong cung điện.
"Trì Trì trở về rồi!"
Người đầu tiên bước ra đón là đại ca của nàng, Thái Tử hiện tại của Đại Tấn.
Khương Thịnh mặc áo bào đỏ thêu rồng, ban đầu còn vui vẻ, nhưng vừa nhìn thấy Khương Ý Trì, sắc mặt đột nhiên thay đổi: "Trì Trì, có chuyện gì vậy, không phải muội cùng Thẩm Lăng ra ngoài sao? Sao lại thành ra thế này!"
Sau khi giọng nói của Khương Thịnh thay đổi, những người khác lần lượt bước tới.
Khương Ngụy, người đã được phong làm Nguỵ Vương cũng lập tức tiến lên, nhìn thấy áo choàng của Khương Ý Trì bị tuyết làm ướt thì nhíu mày, quay lại nói với cung nữ phía sau: "Còn không mau đi lấy lò sưởi tay cho công chúa!"
"Sao lại thành ra thế này? Muội ra ngoài một mình sao? Sao không để cung nữ đi cùng?" Tam hoàng tử Khương Thiệu cũng tiến lên nhìn nàng, sắc mặt khó coi, đưa tay đỡ lấy nàng: "Muội vừa mới tỉnh, trời lạnh thế này, Thẩm Lăng lại dám dẫn muội đi xa như vậy sao?"
"Hắn ta thật to gan!"
Khương Ý Trì bước vào cung Phi Vân ấm áp, mũi càng lúc càng đau xót.
Ở kiếp trước, Tam hoàng huynh là người ghét Thẩm Lăng nhất, cuối cùng cũng là người chết thảm nhất.
Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử theo sát phía sau, thấy sắc mặt Khương Ý Trì không ổn, còn tưởng Tam hoàng tử đã nói gì đó về Thẩm Lăng khiến nàng không vui, hai người ra sức nháy mắt với Khương Thiệu, Tứ hoàng tử Khương Ly thậm chí còn tiến lên đẩy cánh tay huynh ấy, khẽ nói bên cạnh:
"Bớt nói vài câu đi."
Khương Thiệu đỡ Khương Ý Trì, cẩn thận liếc nàng một cái, thấy sắc mặt nàng dường như thật sự rất kém, mới mím môi nói: "Được rồi, được rồi, ta không nói hắn nữa được chưa. Muội vào trong trước đã, thay y phục sạch sẽ, đừng để lại ốm nữa."
Khương Ý Trì khẽ hít hít mũi rồi đi theo cung nữ vào trong thay y phục.
Khi đi ra, nàng nhìn thấy một đống đồ lớn.
Những cung nữ nhanh chóng giải thích:
"Công chúa, những thứ này là do Thái tử điện hạ và các vị hoàng tử khác gửi đến."
"Tấm thảm lông và vải gấm này được gửi từ Đông Cung."
"Đồ trang sức và mũ miện từ Trân Bảo Các là do Tam điện hạ đưa tới, rượu mơ xanh và rượu hoa đào trong Bách Vi Lâu cũng là do Tam điện hạ đưa tới…"
…
Khương Ý Trì bước ra ngoài, còn chưa bước qua khỏi cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã của các ca ca.
"Ta thấy chắc là Thẩm Lăng đi được một lát thì thân thể lại không chịu nổi, Trì Trì phải đỡ hắn ta nên mới thành ra thế này.”
"Một đại nam nhân như vậy mà lại để nữ nhân đỡ, đồ vô dụng."
"Nói nhỏ thôi, mấy người nói nhỏ thôi!"
"Hắn ta vốn dĩ chính là thứ vô dụng, không những vô dụng mà còn giỏi giả vờ! Hắn ta biết mình không khoẻ nhưng vẫn đợi trong tuyết, không phải là để chờ Trì Trì tỉnh lại rồi đau lòng vì hắn ta sao? Đúng là làm ta tức chết mà!"
Khương Lạc vỗ mạnh một cái xuống bàn, chén trà trên bàn rung lên kêu ong ong liên tục.
Những người khác đột nhiên ngừng nói, ngoại trừ Khương Lạc càng nói càng tức như thể muốn đập vỡ cái chén.
"Yêu thuật hồ mị!" Huynh ấy nhấc chén trà bên tay lên, nắp trà còn chưa kịp mở: "Hắn ta là công tử thế gia, học được những thứ yêu thuật hồ mị này ở đâu vậy?"
"Cái tên hồ ly tinh này hắn ta…"
"Khụ!"
Cũng không biết là ai, đột nhiên ho mạnh một tiếng.
Khương Lạc bỗng dừng lại, quay đầu nhìn về phía Khương Ý Trì.
Khương Ý Trì đã thay xong y phục, không biết đã đứng ở đó từ bao giờ.
Khương Lạc vẫn cầm chén trà trong tay, đột nhiên đứng dậy, nước trong chén tràn cả ra ngoài mà huynh ấy cũng chẳng để ý: "Trì Trì, huynh không có ý đó…"
Khương Thịnh ngước mắt nhìn họ, sợ Khương Ý Trì nổi giận, liền đưa mắt sang đám cung nhân xung quanh: "Các ngươi lui xuống trước đi."
Khương Lạc hoàn toàn không để ý đến đám hạ nhân đang từ từ lui xuống, vội vàng nói: "Trì Trì, muội đừng tức giận, huynh chỉ là, huynh chỉ là…"
Khương Ý Trì nhìn những cung nhân đã lui về phía cửa, giơ tay lên giật lấy chén trà trong tay Khương Lạc, "choang" một tiếng, cái chén bị đập xuống, mảnh sứ văng tung tóe bốn phía, nước trà cũng chảy khắp sàn.
Khương Lạc sửng sốt một lát, có chút luống cuống kéo nàng lại: "Trì Trì, ta xin lỗi, ta sai rồi, là Ngũ ca sai, ta đi xin lỗi Thẩm Lăng được không, ta đi rót trà tạ lỗi với Thẩm Lăng, được không?"
Những người khác lần lượt cúi đầu, khẽ thở dài.
Trông bộ dạng này, xem ra lần này Trì Trì thật sự tức giận rồi.
Tình cảm huynh muội của họ luôn rất tốt, cho dù Trì Trì có tức giận thế nào cũng chưa từng đập vỡ đồ vật.
Lần này lão Ngũ quả thực đã nói quá lời rồi.
Ngay lúc những người khác lần lượt ngẩng đầu lên định nói giúp, Khương Ý Trì liếc mắt nhìn cửa cung đóng chặt, ngoài cửa không có bóng người, nàng nắm lấy cổ tay Khương Lạc, trước khi huynh ấy kịp mở miệng, thấp giọng nói: "Thẩm Lăng đã chết rồi, hoàng huynh muốn đi đâu để rót trà tạ lỗi với hắn ta đây?"
"Không được đi."
Khương Lạc đột nhiên mở to mắt, có chút không kịp phản ứng: "Cái, cái gì?"
Những người khác cũng đồng loạt ngẩng đầu lên.
Khương Ý Trì kéo Khương Lạc đang sửng sốt ngồi xuống, bình tĩnh lặp lại: "Thẩm Lăng đã chết rồi."
Khương Ly ngơ ngác nhìn nàng, nói: "Chết rồi? Hắn ta, không phải buổi sáng hắn ta vẫn còn khỏe mạnh đứng ở đây sao, sao lại chết rồi?"
Buổi sáng khi họ đến thăm nàng, Thẩm Lăng rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh ở đây, họ bảo vào trong chờ cũng không chịu vào, chẳng lẽ là bị chết cóng ở bên ngoài rồi?
Trời xanh cuối cùng cũng có mắt rồi sao?
Trên đời này lại có chuyện tốt như vậy, thứ hồ ly tinh đó rốt cuộc cũng bị ông Trời bắt đi rồi?