"Công chúa, sao người lại nói vậy?" Thẩm Lăng vội vàng đuổi theo, như thể có chút sốt ruột nói: "Đương nhiên là ta đồng ý, bất kể công chúa yêu cầu ta làm gì ta đều đồng ý."
Khương Ý Trì đứng dưới ô, nghe vậy quay đầu nhìn hắn ta. Đôi mắt đen lạnh lùng xinh đẹp của nàng hằn lên tia máu đỏ tươi nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch, không có sắc máu của hắn ta: "Được, ngươi nguyện ý là được."
Trong lòng Thẩm Lăng sửng sốt. Thực ra Khương Ý Trì vẫn thường xuyên hỏi hắn ta những việc như vậy, hắn ta có nguyện ý vì nàng làm chút gì đó không, hắn ta cũng quen rồi, nhưng không hiểu sao hôm nay nghe nàng nói vậy trong lòng lại cảm thấy bất an.
Hắn ta vươn tay, muốn nắm lấy tay Khương Ý Trì, nhưng ngón tay còn chưa chạm vào tay áo nàng, nàng đã lạnh lùng tránh hắn ta.
Bàn tay trắng như ngọc cứng đờ giữa không trung.
Những bông tuyết lạnh lẽo rơi xuống tay hắn ta, từ từ biến thành những giọt nước.
Cung nữ đang cầm ô cho Khương Ý Trì mở to hai mắt, sau đó vội vàng cúi đầu, không dám ngẩng đầu lên.
Chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng công chúa rất thích Thẩm thế tử, trước đây ngay cả khi tức giận cũng chưa từng như vậy, hôm nay sao lại thế này…
Thẩm Lăng mím môi: "Nếu ta làm gì có lỗi, công chúa cứ nói cho ta biết, công chúa người quý giá như vàng ngọc, hôm nay trời lạnh như vậy, người đừng đem sức khoẻ mình ra đùa giỡn."
"Có chuyện gì chúng ta quay về nói sau, được không?"
Giọng hắn ta hoàn toàn hạ xuống, đây đã là thái độ chịu nhún nhường rồi.
Khương Ý Trì đứng yên trong tuyết, lặng lẽ nhìn bức tường đỏ và tuyết trắng trước mặt, tâm trí nàng tràn ngập cảnh tưởng ngày hôm đó, lửa lớn đầy trời, thi thể ngổn ngang khắp nơi.
Nàng rũ mắt, nhẹ nhàng nói: "Thẩm Lăng, đi dạo với ta một chút."
Thẩm Lăng nhíu mày, hắn ta đã đứng trong tuyết rất lâu để diễn trò, bây giờ hắn ta thực sự không muốn tiếp tục đi theo nàng gây sự nữa.
Cái gì mà hôn mê ba ngày không tỉnh, đến cả thái y cũng không tìm ra nguyên nhân, hắn ta hoàn toàn không tin. Chẳng qua là thấy dạo này hắn ta bận rộn, không đến tìm nàng, nàng giở trò giận dỗi thôi.
Sau này khi lật đổ được Đại Tấn, hắn ta nhất định sẽ giết chết nữ nhân này để báo thù rửa hận.
Thẩm Lăng ngẩng đầu, nhanh chóng liếc nhìn cung nữ phía sau Khương Ý Trì.
Cung nữ hiểu ý hắn ta, vội vàng nhìn Khương Ý Trì nói: "Công chúa, trời lạnh lắm, người vừa mới tỉnh lại, nếu để bị lạnh làm hại cơ thể, Bệ hạ và Hoàng hậu sẽ rất lo lắng, còn có Thái tử điện hạ nữa, họ..."
Khương Ý Trì quay đầu liếc mắt nhìn nàng ta, ánh mắt dừng lại trên chiếc cổ mỏng manh của nàng ta.
Cung nữ kia đột nhiên im bặt, nuốt hết những lời còn lại vào trong, cầm ô cho nàng không dám nói thêm lời nào nữa.
Thấy nàng ta cuối cùng cũng im lặng, Khương Ý Trì mới chậm rãi quay lại nhìn Thẩm Lăng, đôi mắt đen của nàng đặc biệt sáng ngời điềm tĩnh, giống như một cái giếng cổ.
Thẩm Lăng không còn cách nào khác, chỉ có thể cúi đầu, thấp giọng nói: "Được."
Trên đường đi, Khương Ý Trì gần như không nói gì, nàng cứ im lặng đến thẳng cung Phúc Khang.
Lúc đầu, chính tại đây, nàng đã yêu Thẩm Lăng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Năm đó khi nàng rơi xuống hồ, có ai đó đã cứu nàng.
Khi mở mắt ra, người đầu tiên nàng nhìn thấy là Thẩm Lăng.
Khương Ý Trì dừng lại, đứng bên bờ hồ trong cung Phúc Khang.
Tuyết vẫn đang rơi.
Vì trời lạnh nên mặt hồ đã đóng băng.
Khương Ý Trì cúi mắt nhìn mặt hồ phủ đầy tuyết, lông mi dài cong cong khẽ rung, chính là nơi này.
Nàng đã yêu Thẩm Lăng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cũng ngay tại đây, Thẩm Lăng đã nói người cứu nàng năm đó không phải là hắn ta mà là Bùi Ngọc, con tin do Bắc Tề phái đến.
Hóa ra duyên phận trời định mà nàng tin tưởng trong bao nhiêu năm qua chỉ là một trò lừa gạt.
"Phá băng." Khương Ý Trì đứng trên bờ nhìn mặt hồ, nàng cúi mắt nhìn chân mình: "Ngay tại đây, phá băng."
Thạc Dương công chúa là công chúa duy nhất của Bệ hạ, được Hoàng Thượng sủng ái, cung nhân trong Cung Phúc Khang đương nhiên không dám làm trái lệnh nàng, lập tức xuống phá băng.
Khương Ý Trì lẳng lặng nhìn, cho đến khi dưới chân nàng xuất hiện một hố băng, nước hồ lạnh lẽo không ngừng dâng lên, nàng mới để cho tất cả các cung nhân rời đi.
Thẩm Lăng cau mày nhìn hố băng, sau đó từ từ ngước mắt lên nhìn Khương Ý Trì, giọng điệu có chút kỳ lạ: "Công chúa, người muốn câu cá ở đây sao?"
"Câu cá?" Bên cạnh Khương Ý Trì không còn ai, tự mình nàng cầm ô. Những ngón tay được chăm sóc trắng nõn, móng tay màu hồng nhạt, đôi mắt đẹp như hoa, đôi môi đỏ tươi hơi cong lên, đột nhiên nàng giơ bàn tay thon dài lên, túm chặt lấy cổ Thẩm Lăng: "Bổn công chúa đây không thích câu cá."
Kể từ khi rơi xuống nước năm đó, nàng rất hiếm khi lại gần nước.
Sắc mặt Thẩm Lăng biến đổi dữ dội, hắn ta giơ tay nắm lấy cánh tay Khương Ý Trì: "Công chúa… đây là, có ý gì…"
Trước đây Khương Ý Trì chưa từng đùa giỡn với hắn ta như vậy.
Hơn nữa, hắn ta có thể nhìn ra, lúc này nàng không hề nói đùa mà thực sự muốn bóp cổ hắn ta đến chết.
Khương Ý Trì thẳng tay ném ô đi, nàng giơ chân lên nhắm vào vị trí giữa hai chân Thẩm Lăng đá một cái.
Thẩm Lăng đột nhiên mở to mắt, lập tức từ bỏ giãy dụa, hai tay che chỗ đó lại, trên trán hiện lên một tầng mồ hôi lạnh mỏng, sắc mặt tái nhợt trắng bệch: "Khương Ý… người…"
Khương Ý Trì không cho hắn ta cơ hội phản ứng, tay còn lại nắm lấy tóc hắn ta, kéo hắn ta về phía bờ hồ: "Ta làm sao?"
Giọng nói của nàng đầy vẻ âm u, nàng ấn đầu Thẩm Lăng xuống, thẳng tay nhấn hắn ta vào hố băng.
Nước hồ vào mùa đông lạnh buốt, khi Thẩm Lăng bị nhấn xuống, hắn ta mới bừng tỉnh lại vùng vẫy một cách tuyệt vọng.
Khương Ý Trì cúi mắt, dùng sức ấn mạnh hắn ta xuống nước, nghe thấy tiếng bước chân yếu ớt sau lưng, nàng quay đầu lại, chính là cung nữ vừa mới cầm ô cho nàng.
Nàng ta chạy về phía họ với vẻ mặt kinh hoàng.
"Thôi Trĩ." Khương Ý Trì quỳ trên mặt đất, ngón tay ấn lên đầu Thẩm Lăng, sắc mặt không thay đổi, nàng hét lớn về phía cung nữ đang càng lúc càng đến gần họ.
Một bóng đen xuất hiện trước mặt nàng, ngăn cung nữ đang chạy tới còn rất chu đáo che miệng nàng ta lại.
Thôi Trĩ là ám vệ được phụ hoàng nàng cấp cho nàng, nàng ấy lớn lên cùng nàng rất giỏi võ thuật, ở kiếp trước, nàng ấy đã bảo vệ nàng cho đến khi nàng qua đời.
Có Thôi Trĩ ở đây, nàng thực sự rất yên tâm.
Thấy cung nữ bị giữ lại, Khương Ý Trì mới thở phào nhẹ nhõm, nàng giơ tay nâng cái đầu đã ướt đẫm của Thẩm Lăng lên, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc: "Thẩm Lăng, rốt cuộc ngươi có yêu ta không?"
Môi Thẩm Lăng run rẩy vì lạnh, hắn ta ngước mắt lên, giọt nước trên lông mi đã biến thành tinh thể băng: "Yêu…"
"Yêu công chúa…"
Bây giờ hắn ta không còn chút sức lực nào, đầu óc hỗn loạn, nhưng hắn ta biết, lúc này phải nói nhất định phải nói yêu nàng.
Ngón tay thon dài của nam nhân run rẩy, nắm lấy góc áo của Khương Ý Trì: "Công chúa… Công chúa có phải nghe được lời đồn đại nào đó không, nên mới thành ra thế này…"
"Đương nhiên là không rồi." Khương Ý Trì chỉ tay vào đầu hắn ta: "Chỉ là bổn công chúa không còn thích ngươi nữa."
"Ngươi sẽ không cho rằng cả đời này bổn công chúa sẽ chỉ thích một mình ngươi chứ? Thật là ngu ngốc đến cực điểm."
Thẩm Lăng đột nhiên mở to hai mắt, không thể nào, làm sao có thể như vậy được? Khương Ý Trì sao có thể không yêu hắn ta nữa…
Khương Ý Trì nhìn hắn ta, một lần nữa ấn đầu hắn ta vào trong nước lạnh: "Nếu ngươi đã yêu bổn công chúa, vậy thì đi chết đi, đừng làm chướng mắt bổn công chúa nữa."