Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 1

Trước Sau

break

Mùa đông năm thứ mười sáu của Đại Tấn, tuyết rơi rất dày.

Trong phòng, than lửa cháy kêu tí tách, thiếu nữ đang nằm trên giường khẽ chớp hàng mi cong dài.

"Cử động rồi, công chúa cử động rồi!"

Khương Ý Trì nghe thấy có người nói bên tai.

Nàng từ từ mở mắt, nhìn thấy một nhóm cung nữ vây quanh ở trước giường mình, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười vui mừng.

Thậm chí có người còn rưng rưng nước mắt.

Khương Ý Trì chậm rãi ngồi dậy, nhưng nàng không để ý đến họ mà chỉ nhìn tẩm cung còn nguyên vẹn, hai mắt hơi mở to.

Cung Phi Vân của nàng rõ ràng đã bị quân phản loạn dùng lửa lớn đốt thành tro bụi, sao có thể còn nguyên vẹn như vậy?


Nàng đã trở lại, trở về thời điểm cung Phi Vân còn chưa bị thiêu hủy!


"Cuối cùng công chúa cũng tỉnh rồi, người dọa chúng nô tì sợ chết khiếp."

"Thẩm thế tử đã đợi ở bên ngoài ba ngày ba đêm, bây giờ công chúa có muốn gặp ngài ấy không?"

Thẩm thế tử?

Khương Ý Trì đột ngột quay đầu nhìn cung nữ đang nói chuyện, đôi mắt trong chốc lát trở nên đỏ rực đến không gì sánh bằng.

Những ngón tay trắng nõn của nàng từ từ siết chặt lấy tấm chăn bên dưới.

Thẩm Lăng.

Người mà họ nói tới chính là Thẩm Lăng.

Ở kiếp trước, chính vì tin nhầm Thẩm Lăng nên nàng mới chết thảm dưới tường thành.

Nàng là Khương Ý Trì, là hoàng nữ duy nhất của Tấn Văn Đế nhà Đại Tấn, là Thạc Dương công chúa của Đại Tấn, cành vàng lá ngọc, thân phận tôn quý.

Mà Thẩm Lăng chính là thế tử của phủ Thẩm Quốc Công, vị hôn phu của nàng ở kiếp trước và cũng là Thái tử của triều đại trước.

Vào sinh nhật lần thứ mười tám của nàng, Thẩm Lăng và Thẩm gia cấu kết với ngoại địch, phát động biến loạn hoàng cung, bao vây kinh thành.

Phụ hoàng nàng tự mình dẫn quân ra trận, tử trận nơi cổng thành, vạn tiễn xuyên tâm mà chết.

Mẫu phi nàng cùng những phi tần khác đã cùng nhau thắt cổ tự vẫn trong cung.

Còn nàng, sau khi chứng kiến các huynh trưởng lần lượt chết trước mắt mình, nàng đã nhảy từ thành Diên Đô xuống, chết ngay trước mặt Thẩm Lăng.

Sau khi chết, linh hồn của nàng lang thang ở Diên Đô rất lâu, nhìn thấy bọn họ đốt phá, giết chóc, cướp bóc ở thành Diên Đô, nhìn thấy Thẩm Lăng đứng bên hồ của cung Phúc Khang cười lạnh nói:

"Ngươi nghĩ năm đó người cứu ngươi ở đây là ta sao? Thực ra chính là tên phế vật kia."

"Vì yêu ta mà giang sơn vạn dặm của Đại Tấn ngươi cũng chắp tay dâng hiến, Khương Ý Trì, ngươi thật là ngu ngốc đến cực điểm."

Ngu ngốc đến cực điểm…

Ngu ngốc đến cực điểm.

Ha ha ha, Khương Ý Trì ngồi trên giường, đốt ngón tay trắng bệch, kiếp trước nàng đúng là ngu ngốc đến cực điểm.

"Bây giờ trời lạnh như vậy, thân thể Thẩm thế tử đã chịu đựng ba ngày rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy e là ngài ấy sẽ không chịu nổi." Các cung nữ vẫn nói khẽ bên cạnh, không phát hiện ra sự khác thường của Khương Ý Trì.

"Công chúa, không biết lần này người đã xảy ra chuyện gì, người đột nhiên ngủ lâu như vậy, thái y cũng không chẩn đoán ra bệnh gì, cả cung trên dưới đều rất lo lắng." Một cung nữ khác nói: "Đặc biệt là Thẩm thế tử, ngài ấy chạy tới chạy lui tìm đại phu cho người, luôn chờ ở ngoài, sợ người tỉnh lại không tìm thấy ngài ấy, người cũng biết sức khoẻ của ngài ấy thế nào mà…"

Nếu là trước đây, nghe thấy lời này chắc chắn nàng sẽ rất vui, nhưng bây giờ…

Khương Ý Trì ngước mắt lên, trong đôi mắt đen lạnh lùng chứa đầy lòng thù hận.

Khi xảy ra biến loạn trong cung ở kiếp trước, Bùi Ngọc, tên phế vật trong miệng Thẩm Lăng vừa mới trở về Bắc Tề, trước khi Diên Đô bị chiếm đóng hoàn toàn thì Bắc Tề liền dẫn quân tới tấn công.

Thẩm Lăng bị treo ở cổng thành Diên Đô, trúng nhiều mũi tên, cuối cùng bị ném từ trên tường thành xuống, trên người còn có rất nhiều mũi tên, chết không nhắm mắt.

Câu cuối cùng nàng nghe được là lời thì thầm của Bùi Ngọc, hắn đứng bên chân Thẩm Lăng, rũ mắt nhìn vết máu trên mặt đất, nhẹ nhàng nói: "Công chúa, ta khiến hắn chết ở đây, nàng có trách ta không?"

"Nếu trách ta, ta lấy cái chết tạ tội có được không?"

Nói xong, dưới ánh mắt bàng hoàng không hiểu lý do của đám quân lính Bắc Tề, hắn từng bước đi lên tường thành Diên Đô, mặc áo giáp bạc nhuốm máu tươi, nhảy xuống.

Sau khi Bùi Ngọc nhảy xuống, nàng dần dần mất đi ý thức, khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở lại cung Phi Vân.

Khương Ý Trì nhắm mắt lại, nói từng chữ một:

"Để hắn đợi bên ngoài, bổn công chúa sẽ đi gặp hắn ngay."

Các cung nữ cảm thấy giọng điệu của nàng dường như có gì đó không đúng, nhìn nàng bằng ánh mắt nghi ngờ nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Cũng có khả năng là cảm động.

Công chúa thích Thẩm thế tử nhất, đây là chuyện ai cũng biết.

Trong lúc thay y phục, Khương Ý Trì mới nghe các cung nữ nói, không biết vì sao mà nàng lại ngủ suốt ba ngày ba đêm, thái y đến hết lần này đến lần khác cũng không chẩn đoán được gì.

Phụ hoàng đã mang tất cả dược liệu quý chuyển từ quốc khố ra, các huynh trưởng cũng đi lại nhiều lần, những thứ tốt nhất từ Đông Cung và Vương phủ, phủ hoàng tử cũng đều được đưa đến cung Phi Vân như nước chảy, nhưng nàng vẫn không tỉnh lại.

Bây giờ, mẫu hậu đã cùng tất cả mọi người bên nhà ngoại trong phủ Định Quốc Công đến chùa Thanh Thủy ở ngoại thành Diên Đô để cầu thuốc, cầu phúc.

Khương Ý Trì ngước mắt lên nhìn cung nữ đang cẩn thận chỉnh trang cho mình trong gương đồng, nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Trước đây, mỗi lần đến gặp Thẩm Lăng, nàng đều sẽ nhờ người chỉnh trang cho mình thật cẩn thận giống như bây giờ, để nàng có diện mạo xinh đẹp nhất khi gặp hắn ta.

Nàng chưa bao giờ để tâm đến phụ hoàng và mẫu hậu như thế.

Khương Ý Trì khép hờ mi mắt, những ngón tay trắng nõn hơi run nhẹ.

"Công chúa, xong rồi."

Nghe thấy âm thanh, Khương Ý Trì từ từ ngẩng đầu lên, nàng nhìn mình trong gương, sau đó chậm rãi uống hết một chén cháo ngọt rồi đứng dậy bước ra khỏi tẩm cung.

Bên ngoài tuyết rơi rất nhiều, Thẩm Lăng mặc áo choàng trắng đứng ngoài trời, trên vai đã phủ một lớp tuyết mỏng.

Khi thấy Khương Ý Trì bước ra, hắn ta ngẩng khuôn mặt tuấn tú lên, mỉm cười với nàng: "Công chúa."

Khương Ý Trì mặc một chiếc áo choàng dày màu đỏ, nàng bước đến trước mặt hắn ta, ngắm nhìn hắn ta, đôi đồng tử đen nhánh, bóng dáng của Thẩm Lăng phản chiếu trong mắt nàng, nàng nhìn hắn ta một cách chăm chú như thể muốn nhìn thấu hắn ta.

Thẩm Lăng phát hiện nàng có chút khác thường, ánh mắt hơi loé lên: "Trưởng công chúa, cuối cùng người cũng tỉnh rồi, công chúa, người không biết đâu, trong hai ngày người ngủ mê không tỉnh, ta…"

Ban đầu Khương Ý Trì muốn nghe hắn ta nói hết, nhưng nghe được một nửa, thật sự cảm thấy kinh tởm không chịu nổi, nên lạnh lùng ngắt lời: "Ngươi thế nào?"

"Ngươi lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên sao?"

Thẩm Lăng sững sờ, sau đó gật đầu: "Đúng vậy, trong thời gian này ta vẫn luôn canh gác bên ngoài cung Phi Vân, lo lắng cho sự an nguy của công chúa."

Khương Ý Trì nhìn hắn ta, đôi mắt đen nhánh đột nhiên cong lên, cười như không cười: "Nếu ngươi đã lo lắng như vậy, vậy ta hỏi ngươi, nếu lần này ta không tỉnh lại, ngươi sẽ chết cùng với ta sao?"

Thẩm Lăng đột nhiên nhíu mày, áo choàng trắng như tuyết khẽ rung, tuyết từ trên vai rơi xuống, hắn ta rất nhanh ý thức được mình mất bình tĩnh, ho khan hai tiếng.

Sau đó, hắn ta nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn nàng, giáo huấn nàng bằng giọng điệu không vui như thường lệ: "Trưởng công chúa năm nay đã mười bảy tuổi rồi, không còn nhỏ nữa, sao có thể đem tính mạng của mình ra đùa giỡn!"

Khương Ý Trì đứng trước mặt hắn ta, nhìn hắn ta chằm chằm, sắc mặt không hề thay đổi.

Không biết tại sao, Thẩm Lăng cảm thấy không thoải mái khi bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, hắn ta cúi đầu tránh né ánh mắt nàng, thấp giọng nói: "Công chúa sao có thể không tỉnh lại? Công chúa được phúc lớn trời ban, nhất định sẽ tỉnh lại."

Khương Ý Trì cong môi, bước về phía trước: "Xem ra ngươi không muốn chết cùng bổn công chúa rồi."

Thẩm Lăng đang đứng tại chỗ đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Khương Ý Trì mặc áo choàng đỏ đi phía trước, cung nữ bên cạnh cầm ô che cho nàng, bên ngoài ô tuyết rơi lất phất không ngừng.

Một ngày lạnh giá, nàng cũng không biết sẽ đi đâu.

Thân thể hắn ta không tốt, trước đây, trong thời tiết như thế này, nàng sẽ không bao giờ để hắn ta đứng lâu trong tuyết chứ đừng nói đến việc dẫn hắn ta ra ngoài giữa trời tuyết dày.

Nếu là trước đây, đừng nói là ngày tuyết rơi thế này, ngay cả những ngày nắng quang đãng, nếu hắn ta đứng lâu thêm một chút, nàng chắc chắn sẽ đau lòng. Nhưng bây giờ tuyết trên vai hắn ta dày như vậy, nàng lại giống như không nhìn thấy…

Biểu cảm của Thẩm Lăng trong chốc lát trở nên hơi méo mó, rốt cuộc hôm nay Khương Ý Trì có chuyện gì vậy?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc