Một bông tuyết khẽ rơi xuống, dừng trên hàng mi của Bùi Ngọc, hắn cụp mắt, mi khẽ run, bông tuyết trên mi tan ra thành một giọt nước nhỏ.
Khương Ý Trì ngẩng mắt nhìn hắn, ánh mắt nàng dừng trên đôi môi đỏ hồng có hình dáng rất đẹp kia, cũng bởi nụ hôn vừa rồi, đôi môi ấy càng thêm mềm mại, diễm lệ.
Nàng ngẩng mắt nói: "Ta dạy ngươi, không được tự mình học lén."
Người đứng trước mặt rũ mắt xuống, hàng mi khẽ động, vành tai đỏ lên, gật đầu:
"…Ừm."
Trên gương mặt trắng nõn tuyệt mỹ vẫn còn vệt hồng nhạt, hắn cúi mắt nhìn bàn tay đang lộ ra ngoài gió tuyết của Khương Ý Trì.
Tay nàng vẫn đang nắm áo choàng của hắn.
Hắn hơi khựng lại một chút, đưa tay ra, nắm lấy tay nàng, cẩn thận đặt lại vào trong áo choàng.
Khương Ý Trì ngẩng mắt lên, khẽ nhướng mày.
Bùi Ngọc kéo áo choàng cho nàng thật kín, che nàng lại gọn gàng, cúi đầu khẽ nói:
"Lạnh."
Khương Ý Trì khẽ cong môi, rõ ràng mình còn đang ôm lò sưởi tay, lạnh chỗ nào chứ.
Nàng nâng mắt nói: "Lạnh cũng phải đi."
"Sau này ngày nào cũng phải ra ngoài đi dạo với ta." Nàng tự mình quay người bước về phía trước: "Một ngày cũng không được bỏ."
Bùi Ngọc bước nhanh theo sau, sánh vai cùng nàng, hắn nghiêng đầu nhìn nàng, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, trông có vẻ rất vui.
Khương Ý Trì liếc hắn một cái, đôi giày thêu tinh xảo giẫm lên tuyết, nghiêng đầu nhìn hắn: "Cười ngốc cái gì."
Trưa nay nàng về, hắn còn vì có người đi mật báo mà không vui cơ mà!
Hừ.
Rõ ràng đã có người nói cho hắn rồi, có chuyện gì cũng không chịu hỏi thẳng nàng, còn lén lút thăm dò!
Tuổi thì nhỏ, tâm cơ thì không nhỏ chút nào!
Nàng mới không nói cho hắn biết Vân Tiêu là nữ đâu!
Cứ để hắn ghen thêm mấy ngày nữa đi!
"Không có gì." Hắn đi bên cạnh nàng, khẽ lắc đầu.
Sau khi cùng nàng để lại vài dấu chân trên tuyết, Bùi Ngọc mới cúi đầu khẽ hỏi: "Trì Trì, vì sao người chịu để ta ra ngoài rồi? Không sợ ta chạy mất sao?"
Hai người cùng nhau bước ra khỏi cung Phi Vân.
Khương Ý Trì liếc hắn một cái: "Sợ."
"Nếu ngươi chạy mất, ngày mai ta sẽ tìm một sợi dây tự thắt cổ mình, cho nên tốt nhất là ngươi đừng chạy."
Đám ám vệ đi theo phía sau: "…"
Công chúa bọn họ cái này…
Nàng xưa nay là người quý mạng nhất, làm sao có thể tự thắt cổ được chứ.
Họ thử tưởng tượng, nếu điện hạ thật sự chạy, nàng nhất định sẽ bảo họ đi tìm người trước, rồi không tiếc bất cứ giá nào cũng phải bắt về.
Ừm, chắc chắn là vậy.
Bùi Ngọc: "…"
Hắn đi bên cạnh nàng, nhẹ nhàng mím môi, nhỏ giọng nói: "Ta sẽ không chạy đâu."
Chậc.
Khương Ý Trì cong cong khóe môi, nàng mới không tin.
Lời của nam nhân không tin được, đặc biệt là nam nhân lớn lên còn đẹp, càng không thể tin.
"Chỉ cần Trì Trì nguyện ý, ta sẽ luôn ở bên cạnh Trì Trì."
Bùi Ngọc khựng lại một chút, rồi lại nhẹ giọng bổ sung thêm một câu.
Hắn quay đầu nhìn gương mặt nghiêng của nàng, trong đầu bỗng hiện lên bóng dáng vị Vân Đô Thống kia.
Hàng mi dài khẽ khẽ run lên.
Hắn hiểu rất rõ, trên đời này người càng ở địa vị cao, lại càng dễ đa tình.
Nàng thân phận tôn quý, được Hoàng đế và Hoàng hậu Đại Tấn hết mực sủng ái, mấy vị huynh trưởng cũng thương nàng đến tận xương tủy, một người như vậy… sao có thể chỉ chung tình với một người.
Vân Đô Thống hay Vũ Đô Thống gì đó… đều không quan trọng.
Chỉ cần nàng chưa chán ghét hắn, hắn sẽ không rời khỏi nơi này.
Khương Ý Trì khẽ hừ một tiếng, nói thì hay lắm.
Nàng ôm lò sưởi tay, quay đầu lại, dải dây đỏ trên áo choàng bị gió thổi tung lên, nàng ngẩng mắt nhìn hắn: "Bùi Trường Doanh. "
"Ừm."
Nàng nhướng mày hỏi: "Ta hỏi ngươi, nếu sau này huynh trưởng ngươi lên làm hoàng đế Bắc Tề, phái người đến đón ngươi về hưởng phúc, ngươi sẽ ở lại cùng ta, hay là đi theo người của hắn?"
Bùi Ngọc: "…"
Huynh trưởng làm hoàng đế Bắc Tề sao…
Sao có thể chứ.
Chỉ cần còn có thể sống yên ổn ở Bắc Tề đã là may mắn lắm rồi, làm sao có thể lên ngôi hoàng đế.
Phụ hoàng còn chưa từng gặp hai huynh đệ họ mấy lần, sao có thể truyền ngôi cho huynh trưởng.
Chuyện này, căn bản là không thể xảy ra.
Nhưng hắn nhìn Khương Ý Trì một cái, thấy nàng hỏi rất nghiêm túc, liền cũng nghiêm túc suy nghĩ một lúc, giả định cái "không thể" ấy, rồi nhẹ giọng nói: "Ta sẽ ở lại, ở cùng Trì Trì."
"Dù ta ngày nào cũng nhốt ngươi?" Khương Ý Trì ngẩng mắt, truy hỏi.
"…Dù Trì Trì ngày nào cũng nhốt ta." Bùi Ngọc khẽ gật đầu, trong đôi đồng tử màu nhạt kia chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng nàng, giọng nói nghiêm túc đến lạ thường.
Khương Ý Trì như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu, đang định nói tiếp, lại nghe hắn ở bên cạnh nhỏ giọng nói thêm:
"Trì Trì đối với ta tốt như vậy, sao ta nỡ rời xa Trì Trì được."
Khương Ý Trì ngẩng đôi mắt đen trắng rõ ràng lên, nửa cười nửa không nhìn hắn: "Thật sao? Ta đối với ngươi tốt lắm sao?"
Bùi Ngọc gật đầu rất nghiêm túc: "Tốt."
Khi hắn mới đến Đại Tấn, khắp nơi đều bị ghét bỏ, chỉ có nàng dặn người không được quá hà khắc với hắn, không được để hắn thiếu ăn thiếu mặc.
Cũng là nàng, người đầu tiên nói hắn đẹp, không giống những kẻ khác chế giễu dung mạo của hắn.
Khương Ý Trì dừng bước, nàng ngẩng đầu, hơi nghiêng người lại gần, nhìn chằm chằm hắn hỏi: "Vậy nếu người khác đối xử tốt với ngươi, ngươi cũng sẽ đi theo họ sao?"
Bùi Ngọc không chút suy nghĩ, lập tức nói: "Không."
"Đương nhiên là không." Hắn nói ngay: "Người khác đâu phải là Trì Trì."
Câu trả lời ấy dường như làm Khương Ý Trì hài lòng.
Nàng nhướng mày, gương mặt vốn lạnh nhạt nhiễm lên ý cười rạng rỡ, đôi mắt đen cong cong, giữa trời tuyết trắng xóa trông sinh động vô cùng: "Coi như ngươi hiểu chuyện."
Khương Ý Trì vốn cũng không sợ lạnh, nàng đưa bàn tay trắng nõn thon dài ra, kéo lấy cánh tay của Bùi Ngọc, nói: "Nghe nói trong Ngự hoa viên hoa mai lạp đã nở rồi, chúng ta đến bẻ mấy cành mang về đi."
Bùi Ngọc lặng lẽ nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy tay áo mình.
Trên áo choàng của hắn vẫn còn dính tuyết — lạnh.
Khương Ý Trì liếc hắn một cái, dường như đã biết hắn muốn nói gì, liền giành nói trước: "Ta không lạnh!"
Vừa dứt lời, nàng lập tức kéo hắn bước nhanh về phía trước.
Cách đó không xa, Thôi Trĩ cùng mấy người âm thầm theo sau, ó người khẽ nói: "Hôm nay công chúa thật có nhã hứng."
Thôi Trĩ đứng ở giữa, được mọi người vây quanh, ngẩng mắt nhìn bóng lưng Khương Ý Trì và Bùi Ngọc.
Trước đây công chúa vốn không thích ngắm mai.
Hẳn là… đã nghe Đông Thanh nói rồi, ở Bắc Tề nơi Bùi Ngọc từng ở, trong sân có trồng một cây mai.
Cho nên nàng mới nghĩ đến việc dẫn hắn đến xem.
—
Vị trí của cung Phi Vân rất tốt, gần như nằm ở trung tâm hoàng cung Đại Tấn, cách Ngự hoa viên không xa.
Khương Ý Trì kéo Bùi Ngọc đi chưa bao lâu thì đã tới nơi.
Trong vườn, hoa mai quả nhiên đã nở, không chỉ có mai lạp, mà cả hồng mai cũng đang rộ.
Tuyết mỏng phủ trên cành, tuyết trắng đè lên sắc đỏ và sắc vàng nhạt, trên thân cành không biết từ lúc nào đã kết một lớp băng mỏng, nhìn trong veo lấp lánh.
Bùi Ngọc đứng bên cạnh Khương Ý Trì, nhìn mấy gốc mai ấy, hơi sững người.
Bàn tay đang nắm lấy cánh tay hắn chậm rãi buông ra, Khương Ý Trì đưa tay vào trong áo choàng, ôm lấy lò sưởi, ngẩng mắt hỏi hắn: "Có đẹp không?"
"Đẹp."
"Có thích không?"
"…Thích."
"Vậy ta cho người đào hai gốc, chuyển về cung Phi Vân nhé." Khương Ý Trì đứng cạnh hắn, nhìn những cành mai kia, nghiêm túc suy nghĩ rồi nói.