"Trời… sắp tối rồi sao?" Bùi Ngọc mở to mắt, quay đầu nhìn về phía cửa sổ phía sau, bên kia quả nhiên đã tối dần, trời dường như sắp đen hẳn.
Hắn… ngủ lâu đến vậy sao?
Trước kia, bất kể ở đâu, hắn cũng gần như chưa từng có một giấc ngủ yên ổn.
Nhưng từ khi đến bên nàng, dường như lúc nào cũng ngủ rất ngon, luôn có thể ngủ một mạch đến sáng, không còn phải lo lắng rằng trong lúc ngủ sẽ có người cố tình làm khó hắn nữa.
Khương Ý Trì ngồi thẳng dậy, đưa tay véo mặt hắn, nghiêng người hôn nhẹ lên trán hắn một cái, giọng bình thản nói: "Không phải không cho ngươi ngủ."
"Chỉ là một ngày ngươi ngủ quá nhiều rồi, không thể ngủ nhiều như vậy."
Ngủ ít thì không được, nhưng ngủ quá nhiều… cũng không được.
Ban ngày ngủ hết rồi, vậy ban đêm còn ngủ gì nữa?
Nàng móc lấy tay hắn, kéo hắn đứng dậy: "Ra ngoài đi dạo với ta một chút, đi một lát rồi về ăn cơm."
Bùi Ngọc gật đầu, theo nàng đứng lên.
Khương Ý Trì liếc nhìn ra ngoài, phát hiện tuyết lại bắt đầu rơi, nàng liền lục trong tủ áo một chiếc đại bào(1) màu đen dày khoác lên người hắn.
(1)đại bào: áo khoác
Chiếc đại bào đen nặng nề ấy mặc trên người hắn không những không khiến hắn trông cồng kềnh, ngược lại còn càng tôn lên dáng người cao gầy thon dài, nhìn đặc biệt nổi bật.
Khương Ý Trì nhìn chằm chằm hắn, trọng tâm nhận xét: "Cái này đẹp."
Nàng âm thầm ghi nhớ trong lòng, hắn mặc đại bào rất đẹp.
Sau này thấy đại bào nào hợp, đều phải mang về cho hắn.
Bùi Ngọc cúi đầu nhìn bản thân, khẽ mím môi: "…"
Hắn mặc dày thế này, bị quấn như một con gấu, rốt cuộc đẹp chỗ nào chứ?
Trước khi ra ngoài, Khương Ý Trì còn cố ý bảo cung nữ đưa cho Bùi Ngọc một lò sưởi tay, bắt hắn ôm trong tay.
Bùi Ngọc cúi đầu nhìn chiếc lò sưởi màu sen nhạt trong tay, khẽ giật khóe môi, làm gì có nam nhân nào ôm lò sưởi tay đi khắp nơi.
Khương Ý Trì quay đầu liếc hắn một cái, dường như nhìn ra sự không thích của hắn, ngẩng mắt nói: "Cầm cho đàng hoàng, nếu dám buông xuống, sau này ngươi cứ ngoan ngoãn ở trong nhà, đừng mơ ra ngoài nữa."
Động tác của Bùi Ngọc khựng lại, có chút kinh ngạc nhìn về phía nàng.
Vừa rồi nàng nói… nhà sao?
Thế nhưng người kia dường như chẳng để ý đến cách dùng từ của mình, trực tiếp ôm lò sưởi tay bước qua ngưỡng cửa, giọng nói thanh lãnh của nàng theo gió tuyết ngoài cửa cùng bay vào trong, rất khẽ:
"Đi thôi, hôm nay ta dẫn ngươi ra ngoài dạo một chút."
Bùi Ngọc chỉ khựng lại một chút, rồi lập tức nhấc chân đuổi theo, nhanh chóng bắt kịp Khương Ý Trì.
Bông tuyết đã rơi xuống mái tóc nàng.
Bùi Ngọc rũ mắt nhìn tóc nàng, mím môi nói: "Trì Trì, hôm nay lạnh như vậy, hay là chúng ta đổi ngày khác rồi ra ngoài nhé?"
Trời đúng là rất lạnh, hắn sợ nàng bị lạnh đến đông cứng.
Khương Ý Trì quay đầu nhìn hắn: "Lạnh?"
Ánh mắt nàng chậm rãi rời xuống, dừng ở phía trước áo choàng của hắn: "Mặc dày thế này, còn ôm lò sưởi tay, lạnh chỗ nào?"
Bùi Ngọc: "…Ta không sợ lạnh, ta là sợ người lạnh."
Hắn khoác đại bào đen, đứng giữa gió tuyết, phía sau là tường son tuyết trắng, những bông tuyết rơi trên cổ áo hắn, tan thành từng giọt nước.
Gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ của nam nhân được cổ áo đen và gió tuyết tôn lên càng thêm nổi bật, hắn rũ mắt, trông còn có chút ủy khuất.
"Ta chỉ là sợ Trì Trì lạnh."
Trước kia hắn đã từng chịu bao nhiêu khổ sở rồi, làm sao có thể sợ lạnh.
Lạnh, hắn đương nhiên không sợ.
"Ta không sợ lạnh." Khương Ý Trì ngẩng mắt nhìn hắn nói: "Ngươi không thể suốt ngày nhốt mình trong phòng. Phải ra ngoài đi lại cho thích hợp, nếu không ta chỉ tùy tiện hôn ngươi một chút mà ngươi đã thở không nổi rồi, thế thì sao được."
"Sau này mỗi ngày đều phải ra ngoài đi."
Nàng ôm chiếc lò sưởi tay ấm áp trong lòng, ngẩng gương mặt nhỏ trắng nõn lạnh lùng, nghiêm túc bổ sung thêm một câu.
"…"
Bùi Ngọc đứng đó, vốn còn định nói lý lẽ với nàng cho đàng hoàng.
Nhưng nàng nói vậy xong, hắn bỗng nhiên không biết phải nói gì nữa.
Vành tai trắng như tuyết nhanh chóng đỏ bừng, hắn cúi mắt, ấp a ấp úng nói: "Ta như vậy… đâu phải vì suốt ngày ở trong phòng bất động…"
Hắn chỉ là… không giỏi mà thôi.
"Ngươi nói gì?" Khương Ý Trì nghe không rõ lắm, nàng ngẩng mắt lên, thậm chí còn nhón chân, ghé sát lại gần hắn, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm hắn: "Nói lại lần nữa."
Bùi Ngọc: "…Không có gì."
Nàng hẳn là… sẽ không thích kiểu này đâu.
Hắn tự mình lén học là được rồi.
Không cần để nàng biết.
Bàn tay nhỏ trắng mịn vốn giấu trong áo choàng của thiếu nữ vươn ra, giữa gió tuyết kéo lấy áo choàng của hắn: "Nói."
Bùi Ngọc ôm lò sưởi tay, cổ đã đỏ hết cả lên.
Mà mảng đỏ ấy còn có xu hướng lan lên cao hơn.
Người cao lớn cúi mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Thật sự… không có gì."
Khương Ý Trì nắm chặt áo choàng hắn, ngẩng mắt nhìn: "Nói."
Bùi Ngọc: "…"
Hắn do dự hai giây, cuối cùng vẫn cúi đầu, thỏa hiệp nói: "…Ta nói, chỉ là ta không giỏi cái đó…"
Giọng nhỏ như muỗi kêu.
Khương Ý Trì cau mày, cảm thấy toàn bộ kiên nhẫn cả đời mình đều dùng hết ở đây rồi, nàng hỏi lại: "Không giỏi cái nào."
Gương mặt Bùi Ngọc đỏ lên rõ rệt, mắt thường cũng có thể thấy được.
Giữa gió tuyết, dung nhan tuyệt mỹ của thiếu niên vì vệt hồng không rõ nguyên do ấy mà trở nên diễm lệ đến lạ.
Hắn rũ mi mắt xuống, hàng mi dày dài khẽ run, giọng rất thấp, rất khẽ: "Không giỏi… hôn."
Ngay khoảnh khắc Khương Ý Trì nghe rõ, hắn lập tức ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt trong veo long lanh nhìn nàng, giống như đang nghiêm túc cam đoan: "Ta sẽ học, thật sự!"
Khương Ý Trì sững người một chút, có hơi dở khóc dở cười ngẩng mắt nhìn hắn, nhưng ngay giây sau, biểu cảm ấy lại khựng lại, có chút không cười nổi.
Thiếu niên cao lớn đứng trước mặt nàng, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện. Trong đôi đồng tử màu nhạt của hắn phản chiếu hình bóng nàng, ánh mắt dè dặt, bất an, như thể rất sợ sẽ bị nàng bỏ lại.
Bàn tay thon dài của hắn cũng từ trong áo choàng đưa ra, khẽ nắm lấy áo choàng của nàng. Dưới làn tuyết rơi, các khớp ngón tay hơi ửng hồng, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt.
Hắn kéo nhẹ áo choàng của nàng, giọng thấp thấp: "Ta học rất nhanh."
Giống như đang hứa hẹn.
Khương Ý Trì ngẩn ra một lúc lâu mới kịp phản ứng, nàng ngẩng mắt nhìn hắn:
"Vậy chuyện này ngươi định học thế nào?"
"Ta…" Bùi Ngọc nắm áo choàng nàng, lập tức trở nên lúng túng, trên gương mặt tuyệt mỹ, sắc đỏ càng đậm hơn.
Khương Ý Trì chậm rãi đưa tay lên, nắm lấy cổ áo hắn, giọng rất khẽ: "Bùi Trường Doanh, cúi đầu xuống."
Một bông tuyết rơi xuống, đậu trên sống mũi cao thẳng của hắn, rồi tan ra.
Có chút lạnh lạnh.
Hắn theo bản năng cúi đầu.
Thiếu nữ kéo cổ áo hắn nhón chân lên, nâng cằm hôn lên đôi môi mỏng của hắn. Động tác chậm rãi, dịu dàng, mang theo hương thơm nhàn nhạt, quấn quýt dài lâu.
Tuyết lớn ào ào rơi xuống, nàng buông hắn ra, khẽ nói: "Ta dạy ngươi."