Thẩm Thanh nheo mắt nhìn miếng ngọc trong tay Khương Ý Trì, rồi quay sang nhìn Vân Tiêu: "Vân Đô thống, mời."
Vân Tiêu liếc nhìn hắn ta một cái, sau đó đưa tay cầm lấy trường thương.
Dù trong lòng không hề coi trọng đám người ở đại doanh ngoại ô, nhưng nàng vẫn mang thương theo.
Có thưởng thì có tranh.
Chẳng lẽ vừa mới đến ngày đầu tiên đã để công chúa đem phần thưởng ban cho kẻ khác sao?
Khương Ý Trì đưa miếng ngọc cho Thôi Trĩ, rồi lặng lẽ ngồi phía trên, ánh mắt bình thản quan sát.
Đối thủ đầu tiên của Vân Tiêu chính là Thẩm Thanh.
Nàng cầm trường thương dài, dải lụa đỏ buộc tóc bay phấp phới giữa gió tuyết, giọng nói trầm ổn: "Thẩm thống lĩnh, đắc tội."
"Hừ, muốn thắng ta sao? Không dễ như vậy đâu!"
Thẩm Thanh cũng chọn một cây trường thương, đứng đối diện Vân Tiêu, khí thế lạnh lẽo, sát ý ẩn hiện.
Vân Tiêu khẽ cong môi cười, ánh mắt kiên định: "Ta quyết tâm lấy miếng ngọc tím đó từ công chúa."
Ngồi phía trên, Khương Thiệu vô thức hé miệng, liếc sang nhìn Khương Ý Trì.
Giỏi thật.
Giỏi thật đấy.
Tiểu tư Vân gia này đúng là khẩu khí không nhỏ.
Hỏa khí bốc lên ngùn ngụt.
Quá mức tự tin.
Khương Ý Trì ôm lò sưởi tay ngồi phía trên quan sát, thân người hơi nghiêng sang một bên, nói với Thôi Trĩ đứng bên cạnh: "Ngươi nói xem, Vân Tiêu có thể giải quyết hết bọn họ trong nửa canh giờ không, để ta còn kịp về dùng bữa trưa cùng Bùi Ngọc?"
Thôi Trĩ nhìn xuống phía dưới, khẽ mím môi, đáp một câu chẳng liên quan trực tiếp: "Vân Đô thống đã nói như vậy, hôm nay nhất định phải thắng. Nếu không thắng được, e rằng sau này sẽ rất khó đứng vững ở đại doanh ngoại ô."
Khương Ý Trì nhìn cây ngân thương trong tay Vân Tiêu, thân người tựa ra sau, trong giọng nói lạnh nhạt phảng phất chút lười biếng: "Nhất định sẽ thắng."
Hơn nữa, sẽ thắng rất đẹp.
Khương Thiệu lại ngẩng đầu nhìn lên phía trên một lần nữa, sắc mặt có phần khó nói thành lời.
Mới quen nhau được bao lâu chứ, đã tự tin vào người đó như vậy sao?
Trong lòng Khương Thiệu quả thực bội phục: trong cung nuôi một mỹ nhân, ngoài cung lại ở đại doanh ngoại ô nuôi một Vân Đô thống, nàng đúng là chẳng hề sợ mâu thuẫn nội bộ!
Toàn bộ binh sĩ của đại doanh ngoại ô đều ở phía dưới, nghe Vân Tiêu nói vậy, bọn họ không khỏi bắt đầu ồn ào hò hét.
"Xem ra Vân Đô thống là quyết chí phải thắng rồi, bội phục bội phục!"
"Thẩm Thống lĩnh phải cẩn thận đấy, Thẩm Thống lĩnh chúng ta cũng chẳng biết đã bao lâu rồi chưa gặp đối thủ, đúng là hiếm có thật."
…
Thẩm Thanh nhìn Vân Tiêu đứng trước mặt, khẽ hừ lạnh một tiếng: "Khẩu khí không nhỏ."
Vân Tiêu mỉm cười nhạt: "Thẩm Thống lĩnh, xin chỉ giáo."
Thẩm Thanh nhấc trường thương lên, lập tức đâm tới. Phản ứng của Vân Tiêu cực nhanh, nàng ấy né tránh hai chiêu, rồi lập tức phản công như vũ bão, thế không thể cản.
Chỉ sau hai chiêu, mũi trường thương của nàng ấy đã nhắm thẳng vào cổ họng Thẩm Thanh.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Thẩm Thanh đã mồ hôi đầm đìa.
Thao trường bỗng chốc lặng ngắt, tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm họ, có kẻ thậm chí còn chưa kịp hiểu ra Thẩm Thanh rốt cuộc đã thua như thế nào.
Thẩm Thanh trừng lớn mắt nhìn mũi trường thương sắc bén trước mặt, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt cười cười của Vân Tiêu.
Trên gương mặt thanh tú ấy thoáng hiện nụ cười nhạt: "Thẩm Thống lĩnh, còn muốn so nữa không?"
Thẩm Thanh siết chặt trường thương, các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh trên trán nổi lên, thái dương giật liên hồi: "Lại đây!"
Khương Ý Trì ngồi phía trên quan sát, nàng nghịch chiếc lò sưởi tay trong tay, thần sắc không gợn sóng.
Khương Thiệu ngẩng đầu nhìn nàng ấy một cái, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Vân Tiêu này đúng là được đấy.
Huynh ấy từng nghĩ người này có lẽ cũng có chút bản lĩnh, nhưng không ngờ lại lợi hại đến mức này.
Chỉ trong khoảnh khắc huynh ấy quay đầu đi, Thẩm Thanh đã lại bại trận.
Bên dưới, Thẩm Thanh tay nắm chặt trường thương, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Còn Vân Tiêu vẫn giữ nguyên dáng vẻ cười cười như trước: "Thẩm Thống lĩnh, còn muốn so nữa không?"
Sắc mặt Thẩm Thanh càng thêm khó nhìn, hắn ta ngẩng mắt, ánh nhìn âm trầm liếc Vân Tiêu một cái, siết chặt trường thương rồi xoay người rời đi.
Vân Tiêu đứng tại chỗ khẽ cười, tuyết rơi lất phất trên tóc nàng ấy. Nàng ấy tay cầm trường thương bạc, hướng về Khương Ý Trì đang ngồi trên đài cao khẽ hất cằm.
Khương Ý Trì cong cong khóe môi, vừa cúi đầu xuống đã thấy Khương Thiệu đang nhìn nàng bằng một ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Khương Ý Trì: "?"
Khương Thiệu khẽ mím môi - nhiều người như vậy, có thể chú ý một chút được không hả!
Khương Ý Trì không hiểu, nhíu mày nhìn huynh ấy: "??"
Khương Thiệu giật giật khóe miệng, thôi vậy!
Huynh ấy quay người lại, tiếp tục nhìn xuống phía dưới.
Bên dưới, trước mặt Vân Tiêu lại xuất hiện một tiểu tướng khác, ở đại doanh ngoại ô rất có danh tiếng, tuổi tác ngang với Vân Tiêu và Thẩm Thanh.
Lại chỉ hai chiêu đã hạ gục.
Người tiếp theo.
Vân Tiêu giơ tay, tùy ý vung một cái, bọn họ thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ động tác của nàng ấy thì người đứng trước mặt đã bị hất văng ra ngoài.
"Thiếu niên" áo bào bạc tung bay, đôi mày mắt thanh tú nhuốm ý cười nhạt, nàng ấy ngoắc ngón tay về phía người của Vĩnh Xương doanh trước mặt: "Cùng lên đi."
Người của Vĩnh Xương doanh nào từng chịu nhục nhã như vậy, liền vác binh khí, từng người một xông lên.
Trong gió tuyết, "thiếu niên" khoác áo bạc, cầm thương bạc, khóe môi mang nụ cười nhàn nhạt, ung dung tự tại.
Chưa đến thời gian một nén hương, toàn bộ Vĩnh Xương doanh đã thất bại.
Khương Thiệu hít ngược một hơi lạnh - giỏi thật, đây là thứ thiên tài từ trên trời rơi xuống sao!
Rốt cuộc Trì Trì đã phát hiện ra nhân tài như thế này bằng cách nào vậy!
Đã lợi hại đến thế, vì sao trước đây lại không tòng quân chứ!
Giỏi thật, giỏi thật…
Vĩnh Xương doanh trong đại doanh ngoại ô cũng được xem là rất lợi hại, vậy mà còn không thắng nổi, lại còn nhiều người đánh một người nữa!
Khương Ý Trì ngồi trên đài cao, ánh mắt khẽ biến, giọng nói thong dong: "Vân Tiêu."
Vân Tiêu đứng bên dưới ngẩng đầu lên.
Khương Ý Trì bình thản nói: "Ra tay nhanh lên, lò sưởi tay không còn ấm nữa rồi."
"Rõ!" Vân Tiêu nghiêm túc đáp lời, quay đầu nhìn những người khác: "Còn ai muốn so nữa không? Lên cùng một lượt đi."
Khương Thiệu đột ngột quay đầu, lúc thì nhìn Vân Tiêu, lúc lại nhìn Khương Ý Trì - hai người các ngươi còn có thể ngông cuồng hơn nữa không?
Còn có thể ngông cuồng hơn nữa không hả??
Nói thật đấy, có thể đừng như vậy được không, làm thế rất dễ kết thù đó!
Người của các doanh khác nhìn Vân Tiêu, từng kẻ từng kẻ một cầm binh khí xông lên.
Hết đợt này đến đợt khác, chỉ có người đứng giữa sân dường như vĩnh viễn không biết mệt, mạnh đến đáng sợ.
Cũng chẳng biết đã đánh đến vòng thứ bao nhiêu, rốt cuộc không còn ai mới lao lên nữa, số người còn đứng trên sân cũng ngày một ít đi.
Thôi Trĩ đứng bên cạnh Khương Ý Trì nhìn xuống phía dưới, hạ giọng nói: "Hiện giờ đang giao đấu với Vân Đô thống là Tạ tướng quân và Nguyên tướng quân."
Hai vị này đều là lão tướng.
Khương Ý Trì cũng đã nhìn rõ, thần sắc của Vân Tiêu lúc này trông nghiêm túc và thận trọng hơn rất nhiều.
Ba nén hương sau, hai vị lão tướng lần lượt bại trận.
Trên người Vân Tiêu không hề có lấy một vết thương. Nàng ấy quay đầu, mỉm cười với Thẩm Thanh đứng bên cạnh: "Ta đã nói rồi, miếng ngọc của công chúa, ta nhất định sẽ lấy được."
Sắc mặt Thẩm Thanh lập tức vặn vẹo lại, may mà có người bên cạnh kịp thời giữ lấy, nếu không hắn ta đã xông lên từ lâu rồi.
Giữa ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, Vân Tiêu xách trường thương bước lên đài cao, dừng lại trước mặt Khương Ý Trì.
Nàng ấy quỳ một gối trước Khương Ý Trì, cúi đầu nói: "Công chúa, thần đã thắng rồi."
Khương Ý Trì giơ tay lên, Thôi Trĩ liền đưa miếng ngọc ấy tới.
Nàng đặt lò sưởi tay xuống, rũ mắt trao miếng tử ngọc cho nàng ấy: "Làm rất tốt."
Nhưng Vân Tiêu không đưa tay nhận lấy ngọc, mà ngẩng mắt nhìn nàng, hỏi: "Lò sưởi tay… đã nguội rồi sao?"