Khương Thiệu đứng rất gần hai người, nghe Vân Tiêu nói vậy, thần sắc lập tức trở nên vi diệu, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về phía Khương Ý Trì.
Khương Ý Trì không cảm thấy có gì không ổn, đưa tay kéo Vân Tiêu đứng dậy, rũ mắt đặt miếng tử ngọc tinh xảo xinh đẹp kia vào tay nàng ấy, giọng điệu bình thản:
"Vẫn còn ấm."
—
Khương Ý Trì và Khương Thiệu cùng rời khỏi đại doanh ngoại ô.
Khương Thiệu mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chẳng nói gì, chỉ nhìn Khương Ý Trì lên kiệu, rồi cũng theo đó lên kiệu phía sau.
Ngồi trong chiếc kiệu lắc lư, huynh ấy miên man suy nghĩ, đem Vân Tiêu và Thẩm Lăng so sánh từ trên xuống dưới một lượt.
Kết luận cuối cùng là: Vân Tiêu không tệ, rất không tệ; ngoại trừ dung mạo hơi kém một chút, nhưng những thứ khác chẳng biết mạnh hơn Thẩm Lăng bao nhiêu lần.
Chỉ riêng dáng vẻ đại sát tứ phương hôm nay ở đại doanh ngoại ô thôi, một vạn Thẩm Lăng cũng không sánh nổi!
Chỉ là… người mà Trì Trì đang "nuôi" trong cung hiện giờ thì…
Ừm, còn chưa gặp.
Tạm thời chưa có cách nào so sánh, nhưng nghe người ta nói vị chất tử Bắc Tề ấy dung mạo đẹp đến mức khác thường, kiểu chỉ cần nhìn thêm một mắt là hồn vía đã bị câu đi mất.
Rốt cuộc Trì Trì thích ai hơn đây?
Khương Thiệu ngồi trong xe ngựa, khẽ cắn đầu ngón tay, nghiêm túc suy nghĩ.
Vị ở trong cung kia thì sao - bảo bối đưa vào như nước chảy, giữa trời lạnh thế này còn sai người thúc ngựa gấp rút đi kiếm nho cho hắn ăn, thế nhưng lại nhốt người ta như chim trong lồng.
Còn Vân Tiêu thì - chưa từng được tặng mấy món đồ quý giá gì, thứ đáng tiền duy nhất hẳn là miếng ngọc tím kia, mà đến cái đó cũng là do Vân Tiêu tự mình thắng về, nhưng mặt khác, Trì Trì lại thay nàng ấy xin cho chức Đô thống đại doanh ngoại ô.
Một người, được ban cho vinh hoa phú quý hưởng không hết, một người, được trao quyền thế cao vô thượng trong tay.
A… Nhìn không thấu, thật sự nhìn không thấu.
Kiệu bỗng nhiên dừng lại, hình như đã tới nơi.
Khương Thiệu khựng người, vén rèm cửa bên cạnh, nghiêng đầu nhìn ra ngoài:
"Chuyện gì vậy, sao lại dừng rồi?"
Hạ nhân từ phía trước vội vàng chạy về, hạ giọng nói: "Điện hạ, người của công chúa nói công chúa muốn đến Vân Chức Các mua y phục, bảo ngài cứ về trước."
Khương Thiệu thò đầu ra: "Mua y phục?"
"Mua y phục thì tốt quá! Ta đi trả tiền cho Trì Trì!" Huynh ấy nói: "Không về nữa, chúng ta cũng đi dạo một vòng."
Nói xong liền rụt đầu lại, vén rèm xuống xe.
Trên con phố lớn Diên Đô tuyết rơi dày đặc, Khương Thiệu bước nhanh để đuổi kịp Khương Ý Trì, tuyết phủ đầy cả đầu.
Huynh ấy đưa tay phủi tuyết trên người, đi bên cạnh Khương Ý Trì, vươn cổ hỏi:
"Sao đột nhiên lại nghĩ tới Vân Chức Các mua y phục vậy? Ở đó có thứ gì tốt vậy, mà chẳng phải đồ tốt đều đưa thẳng vào cung cho muội rồi sao?"
"Không phải mua cho ta, là mua cho Bùi Ngọc." Khương Ý Trì xách váy bước lên bậc thềm, giọng điềm nhiên nói: "Hôm qua muội xuất cung mặc y phục của Vân Chức Các, Bùi Ngọc thấy rất đẹp."
Khương Thiệu: "?"
Động tác của huynh ấy khựng lại một chút, nhìn bộ y phục trên người Khương Ý Trì: "Không phải là… chính bộ này chứ?"
Bộ nàng đang mặc trên người, hình như đúng là đồ của Vân Chức Các.
Hai người bước vào Vân Chức Các, bên trong đốt than hồng, hơi ấm lập tức ập tới.
Khương Ý Trì nâng tay lên, cởi dây buộc áo choàng, khẽ gật đầu: "Đúng vậy, chính là bộ này."
Khương Thiệu nhìn động tác ấy, nhất thời không biết nên nói gì.
Muội muội từ nhỏ đã được cưng chiều như trân bảo, trừ phi cực kỳ thích, nếu không thì y phục đều mặc một lần rồi bỏ, nào có chuyện mặc lại lần thứ hai.
Chỉ một câu nói của Bùi Ngọc, nàng không những mặc lại y phục cũ của ngày hôm qua, mà còn đội tuyết lớn chạy thẳng đến Vân Chức Các.
Bùi Ngọc này… đúng là có mặt mũi thật.
Sau khi Khương Ý Trì và Khương Thiệu vào trong, người của Vân Chức Các lập tức ra nghênh đón, mời họ lên lầu hai.
Những kiểu dáng mới nhất của Vân Chức Các đã được đưa hết vào cung Phi Vân từ trước, mà Khương Thiệu lại vốn chẳng mấy khi mua y phục, vì thế bọn tiểu nhị đều lộ vẻ khó xử, không biết nên lấy gì cho Khương Ý Trì xem.
Khương Ý Trì ngồi xuống trong gian nhã phòng trên lầu hai, giọng vẫn bình thản:
"Hôm nay là mua cho hoàng huynh, đem hết những mẫu nam trang mới nhất ở đây ra đi."
Khương Thiệu há miệng: "…Ừm, đúng, mua cho ta!"
Huynh ấy đi tới bên cạnh Khương Ý Trì, ngồi xuống cạnh nàng.
Tiểu nhị đáp một tiếng, lập tức ra ngoài lấy y phục cho họ.
Trong lúc chờ đợi, lại có người mang trà nóng và điểm tâm vào nhã gian.
Khương Ý Trì bưng chén trà lên, rũ mắt thổi nhẹ hơi nóng, nói: "Hoàng huynh cũng chọn kỹ đi, muội mua cho."
Ánh mắt Khương Thiệu sáng lên: "Thật sao? Thế này thì ngại quá."
Dù Trì Trì vẫn thường tặng huynh ấy đồ, nhưng hai người quả thật rất ít khi cùng nhau dạo phố mua sắm như vậy.
Vậy thì… huynh ấy không khách khí nữa!
—
Sau khi tiểu nhị mang y phục tới, Khương Ý Trì và Khương Thiệu cùng đứng dậy.
Khương Ý Trì sắc mặt không đổi, nhìn từ đầu đến cuối một lượt, rồi nói: "Lấy hết."
Khương Thiệu kinh ngạc quay sang nhìn nàng.
Khương Ý Trì nhìn đống y phục, nói: "Đợt này trông đều rất ổn."
Nàng đưa tay sờ thử, nói tiếp: "Lấy hai phần, một phần đưa tới phủ Tam hoàng tử, một phần đưa tới cung Phi Vân Cung…"
Nói đến đây, nàng bỗng khựng lại.
Khương Thiệu ở bên cạnh hỏi: "Sao vậy?"
"Không có gì." Khương Ý Trì khẽ lắc đầu, nhìn lô y phục đó, chọn ra mấy bộ võ bào, nói: "Mấy bộ này lấy thêm một phần nữa, đến đại doanh ngoại ô tìm Vân đô thống, đo xong kích cỡ rồi đưa cho nàng ấy."
Trong tiếng Trung chữ "Ta" phát âm giống nhau, nên khi nói sẽ k biết là nam hay nữ, ở đây Tri Trì phát âm chữ "Ta" nữ nghen!
Khương Thiệu ở một bên trợn tròn mắt: Trời đất ơi, cái này một phần, cái kia một phần - muội đúng là mưa móc rải đều thật đấy!
Tiểu nhị của Vân Chức Các rõ ràng sững người một chút, mãi đến khi hoàn hồn mới khẽ gật đầu: "Vâng."
"Của cung Phi Vân cũng phải đo kích cỡ."
Tiểu nhị lại gật đầu lần nữa, cả người trông vẫn còn hơi hoảng hốt: "Vâng."
Đợi tiểu nhị ra ngoài chuẩn bị, Khương Thiệu mới ghé lại gần, hạ giọng hỏi:
"Trì Trì, rốt cuộc muội thích ai vậy?"
Khương Ý Trì ngẩng mắt lên, có chút khó hiểu nhìn huynh ấy: "Thích ai là sao?"
"Ý huynh là… Bùi Ngọc và Vân Tiêu, rốt cuộc muội thích ai?" Giọng Khương Thiệu vẫn rất thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy: " “Hay là… muội thích cả hai?"
"Nếu đều muốn cả hai, thật ra cũng không phải là không được…"
Khương Ý Trì: "??"
Hoàng huynh rốt cuộc đang nghĩ đi đâu vậy!
Nàng lập tức cắt ngang: "Bùi Ngọc."
Khương Thiệu sững người, theo bản năng hỏi: "Vậy muội tặng y phục cho Vân Tiêu làm gì?"
"Y phục đó, Vân Tiêu mặc sẽ đẹp, ta nghĩ nàng ấy sẽ thích." Khương Ý Trì nói một cách đương nhiên: "Hơn nữa nàng ấy giờ đã là người của chúng ta rồi, đương nhiên phải đối tốt với người mình một chút."
"Thật sao?" Khương Thiệu cau mày: "Vậy muội phải cẩn thận đấy, đừng trách ca ca không nhắc trước. Muội đối với Vân Tiêu như vậy - vừa cho hắn địa vị cao, vừa đích thân đến xem hắn điểm binh, lại còn tặng y phục - coi chừng Bùi Ngọc biết được thì mâu thuẫn nội bộ đó!"
Khương Ý Trì không biểu cảm nhìn huynh ấy: "Hắn bị nhốt trong cung, sao biết được những chuyện này."
Khương Thiệu: "…"
Huynh ấy bị nghẹn một nhịp, nhắm mắt lại rồi nói: "Thế nhỡ thì sao? Nhỡ hắn biết thì sao?"
"Biết rằng muội trao cho một người khác địa vị chí cao vô thượng, vì chống lưng cho người đó mà còn đích thân cùng hắn tới đại doanh ngoại ô, lại tặng hắn ngọc bội, tặng cả y phục…"