Bùi Ngọc nhẹ nhàng kéo chăn lên, nằm trên giường lặng lẽ ngắm nhìn nàng.
Bộ y phục mặc ngày hôm qua?
Chẳng phải chính là bộ mà hôm qua hắn đã khen nàng mặc rất đẹp sao?
Hắn kéo chăn lên đợi một lúc, quả nhiên, không lâu sau đã thấy cung nữ trong cung mang bộ y phục ngày hôm qua tới.
Khương Ý Trì đứng đó không biểu lộ cảm xúc, nàng mặc y phục vào, rồi hạ giọng nói với người bên cạnh: "Đại doanh ở ngoại ô hôm nay đang tập trung quân binh, ta về trễ một chút, nhớ báo cho Bùi Ngọc biết."
"Vâng, thưa Công chúa."
Khương Ý Trì cúi đầu, , tự tay thắt dây lưng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: "Nhớ đảm bảo hắn ăn đủ bữa."
"Vâng."
"Sau khi ta rời đi, hãy khóa cửa chủ điện lại."
"… Vâng."
Sau khi dặn dò xong, Khương Ý Trì tiến đến bên giường, vén rèm lên.
Bùi Ngọc nhắm mắt, giống như đang ngủ say.
Nàng đứng trước giường, bình tĩnh nhìn hắn một lúc, rồi cúi người xuống nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán hắn.
Khi xúc cảm mềm mại ấy ập đến, Bùi Ngọc nhắm chặt mắt, hàng mi dài khẽ run rẩy, những ngón tay chậm rãi siết lấy góc chăn.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Khương Ý Trì đã ngồi thẳng dậy. Nàng cúi đầu, cẩn thận đắp chăn cho Bùi Ngọc, rồi mới đứng lên, chỉnh lại tấm rèm giường vừa vén, sau đó xoay người rời đi.
Đợi đến khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, Bùi Ngọc mới từ từ mở mắt ra.
Khương Ý Trì đã không còn ở trong điện nữa.
Nàng đã ra ngoài rồi.
Bùi Ngọc khẽ mím môi, sắc đỏ hồng lan dần từ gò má xuống tận cổ. Hắn giơ tay che lấy ngực, đôi môi mỏng không kìm được mà cong lên, cả người vùi sâu hơn vào trong chăn.
-
Vừa bước qua cửa, Khương Ý Trì đã thấy Thôi Trĩ chờ sẵn bên ngoài.
Hai người cùng đi xuống bậc thềm. Thôi Trĩ nói: "Công chúa, những người chúng ta bắt hôm qua đã được thẩm vấn."
"Chính phu nhân của phủ Thẩm Quốc Công đã đưa tiền cho họ để tung tin đồn, mỗi người một lượng bạc."
Khương Ý Trì cườ nhạt, một lượng bạc sao?
"Tìm thêm người, mỗi người được mười lượng bạc, bảo họ nói rằng sau khi Thẩm Lăng chết, bổn công chúa rất đau lòng, ngày nào cũng ở trong cung khóc lóc, ngất xỉu mấy lần, chắc sẽ sớm đi theo Thẩm Lăng." Giọng nói của nàng lạnh lùng, mang theo chút lạnh lẽo, như cơn gió mùa đông buốt giá: "Còn nữa, bảo họ nhắc đến việc chưa qua bảy ngày sau khi Thẩm Lăng chết, Thẩm gia đã tìm rất nhiều nam nhân tuấn tú đến gặp ta."
"Vâng."
"Tửu lâu, trà quán những chỗ ấy một nơi cũng không được bỏ qua, tìm vài vị thuyết thư, kể cho thật đàng hoàng xem trước kia bổn công chúa đã đối xử với Thẩm Lăng tốt đến mức nào."
"Vâng."
Khương Ý Trì kéo chặt áo choàng, muốn bôi nhọ nàng sao? Cứ tiếp tục mơ mộng hão huyền đi.
-
Vùng ngoại ô, thao trường đại doanh.
Khương Thiệu dẫn Khương Ý Trì và Vân Tiêu vào trong.
Khương Thiệu nói: "Ở đại doanh ngoại ô, thân phận không quan trọng. Uy danh đều là do một đao một thương, dùng bản lĩnh thật sự mà liều mạng giành lấy."
"Vân huynh phải chú ý."
Hôm qua sau khi trở về, Khương Ý Trì đã phái người đến nói chuyện với Tấn Văn Đế, xin cho Vân Tiêu vào đại doanh ở ngoại ô.
Tấn Văn Đế luôn hết mực yêu thương ái nữ, liền giao cho Vân Tiêu chức Đô thống đại doanh ngoại ô.
Mặc dù đã đạt đến cấp bậc Đô thống, nhưng Vân Tiêu chưa từng ra chiến trường, không có công trạng nào, chỉ có mỗi thành tích võ thí năm xưa và thân phận con trai của Vân đại tướng quân, nên đám người trong đại doanh ngoại ô này tất nhiên sẽ không phục.
Hôm nay là ngày đầu tiên Vân Tiêu đến đây, một trận phong ba là điều không tránh khỏi.
Vân Tiêu khoác trên người bộ võ bào màu bạc, mái tóc được buộc cao bằng một dải lụa đỏ, tay cầm trường thương bạc, dáng người anh dũng oai hùng. Nàng ấy quay đầu nhìn Khương Ý Trì, nói: "Đa tạ điện hạ, vi thần nhất định sẽ không để công chúa thất vọng."
Khương Thiệu nhìn Vân Tiêu, rồi lại nhìn Khương Ý Trì, lông mày khẽ giật. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Vân Tiêu này và muội muội…
Nhưng chẳng phải trong cung Phi Vân của muội muội còn giữ một người sao?
Cái này, cái này…
Khương Thiệu khoanh tay sau lưng, âm thầm quan sát từng tương tác nhỏ giữa hai người, sắc mặt dần trở nên phức tạp.
Chuyện này thì trong lịch sử cũng không phải là chưa từng có trường hợp công chúa nuôi rất nhiều nam nhân.
Nuôi thì cũng không phải là không được, chỉ là thanh danh sẽ kém đi đôi chút.
Thôi bỏ đi, thanh danh có kém một chút cũng được, chỉ cần muội muội vui vẻ là được.
Khương Ý Trì dường như có một tình cảm đặc biệt với Vân Tiêu, giữa gió tuyết, nàng quay người lại, mỉm cười dịu dàng với nàng ấy: "Tuỳ ngươi."
Vân Tiêu ngẩng cao đầu.
Khương Thiệu: "…"
Huynh ấy hoảng hốt bước về phía trước, cố gắng thuyết phục chính mình rằng mọi chuyện vẫn ổn. Không sao cả.
Chỉ là nuôi thêm vài người thôi. Trì Trì là công chúa, nuôi cả hai người thì có gì sai?
Không có vấn đề gì cả, hoàn toàn không có vấn đề gì!
Dưới ánh mắt của mọi người ở đại doanh ngoại ô, ba người họ cùng nhau bước lên Đài Điểm Tướng.
Theo lẽ thường, Khương Thiệu nên ngồi ghế chủ vị, nhưng huynh ấy lại nghiêng người, nhường chỗ bên cạnh cho Khương Ý Trì.
Khương Ý Trì không hề khách sáo, trực tiếp ngồi xuống.
Vân Tiêu và Khương Thiệu ngồi hai bên nàng.
Phía dưới là những người đến từ đại doanh ngoại ô.
Người ngồi phía dưới Vân Tiêu là Thẩm Thanh, em họ Thẩm Lăng.
Thẩm gia từng được Khương Ý Trì che chở, đó là lý do Thẩm Thanh có thể vào đại doanh ngoại ô và leo lên vị trí hiện tại.
Hắn ta vốn cho rằng mình có thể nhanh chóng thăng tiến, trở thành chủ soái.
Nhưng không ngờ huynh trưởng lại đột nhiên qua đời!
Huynh trưởng chết là một chuyện, nhưng điều khiến hắn ta không thể chấp nhận là - Khương Ý Trì dường như đã có người khác trong lòng, thậm chí còn phái người tới đại doanh ngoại ô.
Lúc này, vẻ bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt Thẩm Thanh, hắn ta liếc nhìn Vân Tiêu bằng ánh mắt khinh miệt.
Chưa từng bước chân lên chiến trường, vậy mà chỉ dựa vào sự sủng ái của Khương Ý Trì đã một bước lên trời, trực tiếp ngồi lên vị trí Đô thống.
Thật nực cười!
Nhận ra ánh nhìn ấy, Vân Tiêu quay đầu nhìn sang, nàng ấy nhìn vị Thẩm Thống lĩnh kia, tựa như hoàn toàn không hề tức giận, trên gương mặt thanh tú còn vương nụ cười nhàn nhạt, khẽ gật đầu với hắn ta.
Thẩm Thanh nhìn nụ cười đó, trong lòng kìm nén tức giận.
Quả nhiên là phế vật dựa vào nữ nhân để vào quân doanh, chỉ biết cười cợt lấy lòng!
Gió lạnh buốt trên thao trường, Khương Ý Trì ngồi đó, tay cầm túi sưởi, lặng lẽ quan sát những đội hình liên tục thay đổi của các tiểu doanh bên dưới, đồng thời suy nghĩ về những lời hoàng huynh từng nói với nàng.
Đại doanh ngoại ô chia thành ba mươi hai doanh. Lúc này nàng đang nhìn thấy Vĩnh Thuỵ doanh, Gia An doanh và Vĩnh Xương doanh.
Đây là những tiểu doanh có người của Thẩm gia nhiều nhất.
Khi mới tới, Thẩm Thanh ở Vĩnh Xương doanh.
Khương Ý Trì nheo mắt nhìn hắn ta, Vĩnh Xương doanh quả thực rất nổi bật, rõ ràng đều là binh lính tinh nhuệ, đa phần là những người dày dạn kinh nghiệm.
Trong khi nàng cúi đầu quan sát, Thẩm Thanh lại nhiều lần ngước nhìn nàng.
Sau vài lần như vậy, cuối cùng hắn ta cũng không kìm nén được, ngẩng đầu lên nói: "Công chúa, chỉ điểm binh thôi thì nhìn cũng chẳng có gì thú vị. Hôm nay vừa hay Vân Đô thống mới tới, chi bằng chúng ta làm vài trận võ đấu, hâm nóng bầu không khí, cũng để các huynh đệ làm quen với Vân Đô thống, người thấy sao?"
Quả nhiên là tới rồi.
Khương Ý Trì ôm lò sưởi tay, hạ mắt nhìn Vân Tiêu đang ngồi phía dưới mình, giọng điệu lười nhác nói: "Vân Đô thống, ý ngươi thế nào?"
Vân Tiêu đứng dậy: "Trời lạnh thế này, vi thần cũng muốn làm nóng người một chút."
Khương Ý Trì ngồi trên đài cao, thân người hơi ngả ra sau, tháo xuống miếng ngọc tím tinh xảo treo bên hông, nói: "Thứ này, ban thưởng cho người giành được vị trí đứng đầu hôm nay."